Người đàn bà ấy vốn xinh đẹp, khởi đầu với nhiều thuận lợi, vậy mà rốt cuộc lại là người số phận chẳng ra sao. Bà lấy chồng vì yêu, và tình yêu rồi cũng tan thành mây khói. Sự quan hệ vợ chồng như thể hợp đồng. Bà sinh những đứa con xinh xắn, nhưng trong lòng lại cảm thấy chúng như bị ai đó đẩy đến cho mình, và bà không sao yêu nổi chúng.
"Chúng tôi mong muốn, tinh thần thi ca không còn giới hạn trong những cao ốc khu vực trung tâm Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định, mà phải lan tỏa và gắn kết những vùng đất vừa được sáp nhập", Chủ tịch Hội Nhà văn TP.HCM Trịnh Bích Ngân cho biết.
Nhân Ngày Thơ Việt Nam 2026 tại TP.HCM với chủ đề “Tiếng gọi đô thị mới”, nhạc sĩ Trần Tuấn Kiệt (Cần Thơ) đã sáng tác và gửi tặng Hội Nhà văn TP.HCM ca khúc cùng tên.
Do Hội Nhà văn TP.HCM tổ chức, tại địa điểm 81 Trần Quốc Thảo, phường Xuân Hòa, TP.HCM, từ ngày 27/2 đến ngày 1/3
Tôi đã đọc nhiều bài thơ viết về cánh đồng của nhiều nhà thơ, nhưng khi đọc “Những cánh đồng quê hương” của Đinh Nho Tuấn, vẫn cảm thấy có một điều gì đấy khác lạ. Đinh Nho Tuấn phát hiện ra “màu xanh” là “máu của cánh đồng”, còn “màu vàng” là “thịt của cánh đồng”. Hai cái màu căn bản ấy do “Những người nông dân’ ngày lại ngày đi “gieo màu no ấm” mà có. Nhưng phát hiện lạ hơn là nhìn đất nước qua những cánh đồng và người nông dân thật ấn tượng và thật thuyết phục: