Dăm cây cảnh nốt ruồi son thầm ví
Gương mặt anh Hai bớt vẻ ngầu,
Sau đấu giá sắp lên sản lại trượt
Diều tít tắp cởi trên ánh mắt
Vẫn muốn bay thấu tận trời xanh
Dây dù dài thả nhiều đã cạn
Nghe cuối chiều chao nghiêng lanh tanh
Thành phố vào mưa
Chầm chậm rơi những giọt nhớ
Bên mái hiên nhà thờ
Đàn bồ câu lao xao…
Thì cứ vẽ phố phồn vinh
những nhát cọ thành con đường vời vợi
sắc màu nhảy múa hân hoan...
Từ nay mỗi sắc chùm hoa nắng
Chợt tím để thương cánh chợt hồng
Áo trắng thưa dần trong nhành phượng
Phố của tôi không có bê tông
Không có những bàn tay phù phép
Chỉ có tiếng chim gù ngủ trong nách lá