TIN TỨC

Vườn sầu riêng gió hát – Truyện ngắn của Nguyễn Văn Hiệp

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2025-06-26 23:22:30
mail facebook google pos stwis
2115 lượt xem

Nắng sớm Tây Nguyên tràn về rực rỡ  nhuốm vàng cả khu vườn sầu riêng quả sai lúc lỉu. Phan Tâm - người em họ cũng vừa đến chung vui bế cháu trên tay cười rất tươi: "Thơm ngon từ đất con ơi". Những âm thanh của Tây Nguyên vang lên nghe như tiếng gió hát trong rừng xào xạc. Khu vườn rộn rã tiếng cười, hương sầu riêng chín muộn lan toả cả một vùng quê.

Ảnh minh họa

          Giàn nhạc ve sầu dưới hàng cây cổ thụ sân trường vừa tạm dứt; những chiếc lá khô cong bị gió cuốn đuổi nhau chạy lạo xạo. Cậu học trò có mái tóc bồng bềnh, rẽ ngôi giữa tiến lại gần ghế đá nơi tôi đang ngồi, cười đon đả:

          - Dạ! Em chào thầy!  Em là Phan Tâm ạ!

- Mấy hôm nay được học với thầy em sáng ra nhiều thứ lắm. Thầy dạy lại từ gốc, ôn luyện bộ đề nên bọn em nắm bài khá chắc ạ!

          - Ôi, cậu cứ gọi mình là anh, không sao đâu! Mình cũng là sinh viên, chỉ là người có kinh nghiệm thi cử hơn chút thôi. Đam mê và cố gắng các bạn sẽ thành công mà!

          - Thầy ơi, chiều mai là chủ nhật em mời thầy về nhà em chơi một chuyến ạ. Nhà em cách thành phố tầm 30 km, trong vườn có nhiều loại trái cây lắm, có cả sầu riêng nữa ạ! - Tâm mời rất nhiệt tình.

          Hôm sau, Tâm chở tôi về bằng chiếc xe đạp cũ. Trời nắng nhẹ, mây trắng bồng bềnh, bóng đổ dài theo những hàng cây. Ngôi nhà nhỏ của gia đình Tâm nép mình trong rẫy cà phê. Cũng hàng cau, bụi chuối, giàn trầu thân quen, làm tôi nhớ mẹ, nhớ nhà muốn khóc. Khu vườn khá rộng, một màu xanh bát ngát cà phê, hồ tiêu...Kia là cây sầu cổ thụ quả khá sai, vài quả dựng ở gốc. Cha của Tâm vừa bổ quả mời khách vừa chỉ cách nhận dạng quả ngon, màu sắc, mùi thơm, còn cả phân biệt "giới tính" nữa, làm tôi thích thú. Lần đầu tiên được thưởng thức hương vị tuyệt vời của sầu riêng tại gốc, rất khoái. Tôi ước ao mình có khu vườn như thế.

          Trong bữa cơm chiều ấm áp, cha của Tâm chia sẻ:

- Ngày trẻ ông cũng khát khao lắm về nghề dạy học, nhưng do điều kiện chiến tranh, ông xung phong vào bộ đội, khi đất nước thống nhất trở về quê. Thiếu ăn, thiếu mặc, vợ con nheo nhóc, phải xa xứ lập nghiệp tại mảnh đất này.

- Ngày mới vào Tây Nguyên cũng cực lắm, nay cuộc sống đã khá dần lên.  Chẳng giấu gì thầy, nhà tôi thằng lớn đi bộ đội chuyên nghiệp ở xa, chị gái thì lấy chồng ngoài quê. May chi Tâm nó được làm nghề dạy học ở gần nhà thì hay cho tôi biết mấy. Rồi tôi cũng tuổi già, sức yếu đến nơi thầy ạ.

Với cử chỉ khiêm nhường, ông gửi gắm nhờ tôi giúp đỡ, kèm cặp em Tâm học hành thi cử. Tôi hiểu và chia sẻ nỗi vất vả của bậc làm cha, làm mẹ.

- Tâm thủ thỉ: Thầy ơi, nếu thầy giúp em thi đỗ, em xin làm em họ của thầy luôn. - Tôi tròn mắt! Cậu họ gì mà em họ tớ?

Tâm ghé sát tai tôi nói nhỏ có vẻ quan trọng:

          - Em có chị họ xinh lắm. Chị ấy là sinh viên sư phạm. Em thi cùng chị ấy năm trước, nhưng bị trượt thẳng cẳng, đau lắm! Chị ấy còn trêu em nhác như con lười, còn thách thức em, nếu em mà đỗ đại học, chị ấy làm con gâu gâu cho em xem. Em tức điên! - Tâm cười lém lỉnh:

          - Anh hứa chắc nha! Anh mà giúp em, em sẽ giúp anh.

- Tin em đi, đảm bảo anh sẽ ưng cái bụng cho mà xem, nhất trí chưa?

          Tôi cười, có phải tôi thi đâu, cậu phải quyết tâm cao mới được chơ !

- Dạ, là đương nhiên rồi ạ!-Tâm giơ ngón tay cái lên, biểu thị quyết tâm.

          Thế rồi mùa thi kết thúc, đám trẻ xả hơi, còn tôi đi phụ ông chú họ chăm vườn cà phê kiếm thêm thu nhập, chuẩn bị sách vở cho năm học mới. Một hôm, Tâm đạp xe hớt hải đến tìm tôi trong rẫy. Thấy tôi đằng xa Tâm đã gọi to:

          - Anh Văn ơi! Em đỗ rồi, đỗ rồi!

          Tâm chạy đến ôm chầm lấy tôi xoay một vòng, rồi ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển.

          - Bỏ đi hết, thầy về nhà em chung vui đã; cha mẹ em bảo kiểu gì cũng phải mời thầy bằng được. Cũng may em đỗ, thừa có 0,15 điểm.

          - Anh chúc em mừng nha! Nhưng mà cậu rất chi là lộn xộn, lúc thì anh, lúc thì thầy - Ừ, xong buổi làm anh mới về được. Làm dở dang này ai trả công cho tớ?

          - Buổi này em trả, trả gấp đôi. Em xin mẹ rồi, không sao đâu - Tâm thúc giục.

          Tôi cũng vui lây vì đã làm được một việc tốt. Nắng chiều lấp lánh trên những vạt cà phê. Gió thổi, lá reo, lòng tôi cũng reo, ngêu ngao hát bay theo lời của gió.... Nhanh chân bước về nhà sửa soạn để kịp gặp mặt theo lời mời của Tâm. Cuối chiều, anh em, bạn bè đã có mặt tại nhà Tâm khá đông đủ, chuyện trò tíu tít. Tôi chào mọi người. Mẹ của Tâm chạy đến nắm tay tôi:

- Cảm ơn thầy! Thật quý hoá quá!

Mọi ánh mắt của các bạn đổ dồn sang tôi, với vẻ ngạc nhiên và ngưỡng mộ “thầy chi trẻ vậy ta!..” Vừa lúc một bạn nữ đi chiếc xe đạp cũ đến, lạch tạch dựng xe trước ngõ bước vào. Em có mái tóc dài chấm lưng, chiếc áo phông màu đen ôm trọn thân hình đầy đặn, tươi cười, hơi cúi đầu chào mọi người. Nàng lướt một vòng bắt gặp tôi, khựng lại, lí nhí: "Em chào anh!" Tôi mỉm cười gật đầu, chào em!

          Lát sau Tâm về cầm theo bịch đá lạnh, cười đon đả:

          - Em chào thầy ạ! Rồi kéo tôi đến gần cô gái vừa đến, giới thiệu:

          - Đây là chị Mai Thi - Chị họ em này! Còn đây là thầy Trần Văn, thầy dạy toán cho em, nhờ thầy mà em đỗ đại học đó. Tâm cười, nhíu mắt. Tôi làm quen, em đang học năm ba - Trường Cao đẳng sư phạm Buôn Ma Thuột. Thi có vẻ bẽn lẽn:

          - Hình như em đã gặp anh ở đâu rồi thì phải!

          - Tôi cười, có lẽ nào anh đã gặp em!

          Thi chào hỏi xã giao rồi vui vẻ trò chuyện cùng đám bạn, thỉnh thoảng lại trêu chọc nhau cười khúc khích. Còn tôi, trò chuyện với phụ huynh, âm thầm quan sát em từ xa. Cố né làm sao không để nàng phát hiện. Ấy thế mà cũng vài lần "chập điện” thoáng qua.

          Sau buổi liên hoan về, đêm ấy trời đã về khuya mà sao tôi không ngủ. Hình ảnh em, nụ cười trìu mến, giọng nói dễ nghe, dáng đi mềm mại, mái tóc dài lung lăng làm tim tôi thổn thức. Bao nhiêu câu hỏi tự đặt ra, tự trả lời. Em có cảm tình gì với mình không ta? Ừ, nếu chưa kết thì ta dùng chiến thuật các cụ dạy chăng? "nhất cự li, nhì cường độ". Lại cớ gì mà cự ly? Bế tắc ghê...

          Chiều thứ bảy những tuần sau đó, tôi trau tria trong bộ áo phông, quần thụng, dép tông Lào, mạnh dạn đến thăm em. Ký túc xá trường sư phạm cũng như trường tôi, chỉ khác là nhiều nữ hơn hẳn. Cùng em rảo bước dưới hàng cây bóng mát sân trường. Cùng chung niềm đam mê về học toán, cùng nỗi nhớ quê nhà, Nghệ - Tĩnh mình thương, rồi cả nỗi buồn những lần thi...  

          Còn nhớ, năm đầu tiên thi trượt đại học y khoa theo bạn bè ngược ngàn Trường Sơn khai thác lâm sản. Vài chuyến đầu nghe có vẻ ngon ăn, nhưng chuyến thứ ba gặp phải trận lũ quét, bè gỗ vỡ tung, suýt bị thuỷ thần nuốt chửng. Thế là tôi lại hạ quyết tâm đèn sách cho mùa sau. Trời ơi, đại học y điểm vẫn cao ngất ngưởng, lại thiếu 0,5 điểm. Tôi buồn thật sự, rồi quyết định vào Tây Nguyên làm thuê kiếm sống, đào hố, tưới cây, hái cà....đủ thứ. Một hôm đi làm, phút giải lao ngồi dưới tán cà phê lẻ loi nhìn đàn kiến tha mồi chăm chỉ. Ông chú nói một câu làm tôi thức tỉnh: “Ừ, thì kiến tha lâu đầy tổ cũng không sao cả, nhưng con người hơn nhau có khát vọng vươn lên...Sức học như mày không kiên trì để phí đời con ạ..”

Nghe lời khuyên của chú, năm ba, tôi lựa sức mình, chọn trường hợp lý và đỗ cao vào đại học Tây Nguyên và sẽ ở lại mảnh đất này. Mai Thi vẫn chăm chú nghe tôi kể. Em cũng chia sẻ nỗi buồn về những mùa thi của tôi. Bất chợt Mai Thi hỏi:

          - Anh yêu cây, yêu đất Tây Nguyên lắm à? Đúng rồi em!- Mai Thi lại hỏi: Thế anh có yêu người không đó?

          - Ôi, anh yêu đất, yêu cây dĩ nhiên anh yêu cả người rồi, còn hơn thế nữa chứ!

          Trời se se lạnh, những chiếc lá vàng nhè nhẹ rơi qua ánh sao. Thi tâm sự:

          - Em tìm lại ký ức xưa và đó cũng là kỷ niệm những lần thi. Nhưng, đối với em là lần thi học sinh giỏi cơ! Năm đó em cũng đi thi học sinh giỏi tỉnh. Bữa đó em còn nhớ có một đứa tóc dài, người đậm, hình như mặc áo màu hoa trắng. Cậu ấy hớn hở còn em chẳng làm được bài, buồn như chi ...Trời ơi, em ngưỡng mộ cậu ấy lắm luôn a. Cậu ấy đi mà em cứ dán mắt theo. Mai Thi nhìn về xa xăm, miệng cứ chặt chặt như thằn lằn gọi bạn, vẻ tiếc nuối...

          Cái thằng cha đó mặc áo chấm hoa, lại tóc dài đúng không em? Ôi, thì chính là anh đây này! Năm 19... đúng không? đúng rồi!

          - Trời ạ! Mai Thi đấm lưng tôi thùm thụp, rồi bắt tay tôi, chắc nha! Thảo nào gặp anh lần đầu, em đã thấy nghi nghi rồi. Ngày đó, anh kiêu lắm nha, không thèm để ý đến ai nữa chứ!

          Ôi, hồi đó anh còn bé mà! Giờ anh lớn rồi được chưa? Mai Thi gục đầu vào vai tôi, tôi quàng vai em. Gió cứ thổi, lòng chúng tôi thật ấm áp, lá rơi, gió thì thầm...

          Tổt nghiệp ra trường, tôi được nhận vào làm việc ở một công ty lâm nghiệp. Một năm sau tôi nhập ngũ, công tác tại chiến trường C. Đơn vị đóng quân ở nước ngoài, lính nghĩa vụ như chúng tôi không có kỳ nghỉ phép. Những lá thư tôi gửi cho Thi thưa dần. Tôi viết thư dặn dò vì nhiệm vụ của bọn anh rất nguy hiểm, tập trung truy quét bọn phỉ, giúp người dân ổn định cuộc sống. Anh đi chưa hẹn ngày về, em ở nhà lấy chồng đi. Mai Thi giận dỗi hay sao mà mãi không thấy trả lời, rồi bặt tin em từ đó.

          Trở lại Tây Nguyên lần này lại là một thử thách không hề nhỏ. Bộ đội phục viên, Chiếc xe cup cũ ì ạch chở tôi đi khắp những cánh rừng đất đỏ Tây Nguyên, ở đâu cũng bạt ngàn cà phê chín đỏ, người xe tấp nập. Những con đường thôn quê nhộn nhịp, thắp thêm cho tôi niềm đam mê phát triển nông nghiệp trên đất Tây Nguyên. Bán chiếc xe máy, gom tiền mua đất làm rẫy ở một vùng sâu, vùng xa, cách thành phố trăm km. Đất không phụ lòng người, vườn cây xanh tốt cho thu nhập khá ổn định.

Năm ấy, tôi công tác xa nhà, vài tháng mới về thăm nhà một chuyến. Dịch sốt rét hoành hành nhiều nơi. Biến cố bất ngờ xảy đến với gia đình nhỏ của tôi. Người vợ trẻ chân ướt chân rào từ quê mới vào được ít năm không may bị sốt rét ác tính. Từ vùng sâu vùng xa di chuyển khó khăn em đã không qua khỏi trên đường đi cấp cứu. Lúc đó con gái tôi mới lên 5. Trời đất như sập xuống trước mắt tôi. Tôi suy sụp, không thiết tha gì vườn cây, bỏ mặc nắng mưa. Mẹ tôi ở quê vào thương cháu quá ở lại một thời gian. Bà động viên con, chăm cháu qua những ngày hẫng hụt, đau buồn. Bà tiếc công, tiếc đất, sắm đồ nấu rượu, trồng rau, nuôi heo, nuôi gà. Bà nội mát tay, đàn heo, đàn gà lớn nhanh như thổi. Bố con tôi ổn định cuộc sống dần dần. Một thời gian bà nội cháu về quê, hai bố con tự lo liệu, trải qua đằng đẵng những tháng ngày u sầu trên miền đất xa xôi. Mấy lần buông xuôi định bán đất về xuôi, nhưng lại như có điều gì đó rất lạ ngăn cản...Thế là tôi quyết tâm ở lại mảnh đất này.

          Thật là quả đất tròn, niềm vui lại đến. Năm con gái vào học lớp 5, cháu khoe được bầu làm Liên đội phó. Một buổi chiều chủ nhật, cô giáo Tổng phụ trách Đội đến chơi nhà. Cô nhìn lên khung ảnh đã nhuốm màu thời gian, rồi dừng lại ở một tấm hình. Dường như có điều gì lạ, vẻ llo lắng hiện rõ. Ngoài ngõ đám trẻ vẫn nô đùa; thấy tôi đi làm về nhanh nhảu chào chú. Con gái mách nhỏ, cô giáo con đến chơi nhà. Tôi hơi bối rối, nhìn thấy bóng cô giáo trong phòng khách, cầm chiếc cặp trên tay, mái tóc lửng ngang lưng, tôi ngờ ngợ, cất lời:

          - Chào cô giáo ạ! Cô giáo giật thột lúng túng, bắt gặp ánh mắt tôi, như đã nhận ra ngừời cũ, cái cặp tự nhiên rơi phịch xuống nền nhà.

          - Anh Văn! Rồi cô oà khóc như mưa, gục vào cái bàn học của con gái tôi rưng rức. Tôi đứng như trời trồng. Mai Thi phải không em? ...

          Cả buổi chiểu hôm đó, chúng tôi kể cho nhau nghe về những năm tháng thăng trầm. Thi nói mà nước mắt cứ trào ra, em vẫn chờ anh héo mòn gan ruột, không thể mở lòng với ai được, anh có biết không? Và rồi năm nay em xung phong về dạy học ở một nơi thật xa để tìm sự yên tĩnh và niềm vui nơi con trẻ. Mười mấy năm rồi em không thể nào quên người cũ. Tôi, người có lỗi cũng đau lắm, ngượng ngùng chỉ nói lời, anh xin lỗi em rất nhiều. Nay chúng ta gặp lại nhau lần nữa trong hoàn cảnh khác, có lẽ là định mệnh của đất trời...Đừng xa nhau nữa nhé em!...

          Trong một lần hội ngộ, những người bạn tôi ở xa đến, ra thăm vườn cây và bảo, ông phải thay đổi, đập đi xây lại là tốt nhất, làm kiểu này không ăn thua! Tôi giật nảy lên! Thế phá vườn cây này rồi trồng cây gì? Cà phê là số một? Để yên mà hưởng chả sướng, làm lại chi cho cực bạn ơi! Bạn vẫn kiên trì vận động:"Hạnh phúc nào mà chẳng có đấu tranh". Vườn cây anh bị bệnh khô cành, thối rễ, nhiều cây bị còi cọc, chết dần chết mòn, khen anh tài chữa chạy. Theo tôi loại này, năng suất, chất lượng không ăn thua. Anh thấy đấy, nhiều vùng bây giờ người ta dần dần chuyển đổi, xen canh hoặc chuyên trồng cây sầu riêng. Loại giống mới chất lượng cao đấy, độ 5 năm sau anh sẽ biết thế nào là lợi hại, khéo trở thành tỷ phú. Anh cứ mơ đi, biết đâu!

           Nghe lời bạn, tôi đi tham quan một số nơi rồi đi đến quyết định thay đổi, "đánh bạc" với trời. Tiếc đứt ruột hàng trăm cây cà phê, gốc hồ tiêu lâu năm đang cho thu hoạch đành cắt bỏ. Mấy người làm công vừa làm, vừa hát "thà bỏ đi hết, ta làm lại từ đầu..." làm tôi đau mà không nhịn được cười...

          Hơn ba năm sau, vào một sáng mùa xuân, trời nắng đẹp, gió thoảng đưa hương, mùi thơm hoa cà phê ngào ngạt, lại nhớ về khu vườn xưa. Bỗng nghe tiếng độp, giật bắn cả người, tôi chồm dậy ngơ ngác. Ôi! Hoá ra là mơ. Ra thăm vườn, kiểm tra từng gốc cây, thì vỡ oà, tuyệt vời! Sầu đã nở hoa! Tôi chạy vào nhà. Vẫn im thin thít, nhà tôi ở đâu mãi chưa ra tiếng.

Em ơi! Sầu đã có hoa rồi!

Mai Thi trong nhà nói vọng ra với giọng yếu ớt:

- Thế à! …..Tôi tụt hết cả cảm xúc.

          - Anh ơi, em thấy trong người lạ lắm luôn! Sao đợt này trong người em cứ xộn rộn, nôn nao sao ấy!

          Tôi cười phá lên:

- Ôi! Khéo mà nghén chăng? ...

          Công việc cơ quan bốn mùa bận rộn, việc chăm vườn thuê mướn thêm người giúp. Thời gian trôi khá nhanh, rồi lứa sầu đầu vào vụ thu hoạch, cả cơ quan, bạn bè tới chúc mừng như lễ hội. Phóng viên nghiệp dư quay phim, chụp ảnh lia lịa. Thằng nhóc nhỏ hai tuổi ham vui rời tay bà ngoại, vấp ngã bên gốc sầu, khóc ré lên, mặt mũi dính toàn đất đỏ. Tôi chạy tới đỡ dậy, không việc gì phải khóc! Ba mày đây này, nghìn lần bụi đỏ có sao đâu!

          Nắng sớm Tây Nguyên tràn về rực rỡ  nhuốm vàng cả khu vườn sầu riêng quả sai lúc lỉu. Phan Tâm - người em họ cũng vừa đến chung vui bế cháu trên tay cười rất tươi: "Thơm ngon từ đất con ơi". Những âm thanh của Tây Nguyên vang lên nghe như tiếng gió hát trong rừng xào xạc. Khu vườn rộn rã tiếng cười, hương sầu riêng chín muộn lan toả cả một vùng quê.

                                                                                                              N.V.H

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đoàn công tác số 14 hoàn thành chuyến thăm quân và dân đặc khu Trường Sa, Nhà giàn DK1/16
Chiều ́́8/5, Tàu 571 thuộc Lữ đoàn 955, Vùng 4 Hải quân đã cập cảng Quốc Tế Cam Ranh (tỉnh Khánh Hòa), đưa Đoàn công tác số 14 trở về đất liền sau 7 ngày thăm, động viên quân và dân đặc khu Trường Sa, Nhà giàn DK1/16 trên thềm lục địa phía Nam của Tổ quốc.
Xem thêm
Văn học nghệ thuật góp phần phát triển văn hóa Việt Nam
Ngày 8/5, Hội thảo Văn học nghệ thuật góp phần phát triển văn hóa Việt Nam - Nhìn từ Hà Nội-Huế-Thành phố Hồ Chí Minh đã diễn ra tại thành phố Huế, với sự tham gia của đông đảo giới văn nghệ sĩ, nhà nghiên cứu trong cả nước.
Xem thêm
Vĩnh biệt nhà thơ Phạm Thiên Thư, tác giả Ngày xưa Hoàng Thị
Sự ra đi của nhà thơ Phạm Thiên Thư khiến nhiều khán giả tiếc thương. Ông là tác giả những bài thơ được Phạm Duy phổ nhạc thành các ca khúc nổi tiếng như Ngày xưa Hoàng Thị, Đưa em tìm động hoa vàng, Em lễ chùa này...
Xem thêm
Nhà thơ Phạm Thiên Thư đã về… Động Hoa Vàng
Nhà thơ Phạm Thiên Thư - Tác giả của những thi phẩm nổi tiếng như: Ngày xưa Hoàng Thị, Đưa em tìm động hoa vàng, Gọi em là đóa hoa sầu… vừa qua đời lúc 16h, ngày 07/05/2026, hưởng thọ 86 tuổi. Thông tin được đăng tải trên báo Giác Ngộ khiến nhiều văn nghệ sĩ và người yêu thơ thưong tiếc…
Xem thêm
Nhà xuất bản Thông tấn trình làng sách ảnh Ngày hội non sông
Sách ảnh “Ngày hội non sông - Bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026-2031” vừa chính thức được Nhà xuất bản Thông tấn trình làng bạn đọc.
Xem thêm
Ra mắt hai tác phẩm văn học, tác giả Phạm Hồng Điệp lập Kỷ lục thế giới và Việt Nam
Sự kiện ra mắt hai cuốn sách: “Khúc lãng du Cụ Mén” và “Cuộc phiêu du của Chép Hồng” không chỉ ghi dấu một hành trình sáng tạo bền bỉ của tác giả Phạm Hồng Điệp, mà còn góp phần lan tỏa giá trị văn hóa, nhân văn Việt Nam ra cộng đồng quốc tế, với dấu ấn xác lập Kỷ lục thế giới và Kỷ lục Việt Nam.
Xem thêm
Quốc hội thông qua Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam
Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam gồm 13 Điều, quy định một số cơ chế, chính sách phát triển văn hóa Việt Nam.
Xem thêm
Nhà thơ Lương Minh Cừ một thời “Dọc trời hoa lửa”
Nhà thơ Lương Minh Cừ đã chọn Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam 21/4 để ra mắt tập thơ mới “Dọc trời hoa lửa” tại Trường Đại học Cửu Long, với sự tham dự của nhiều đồng nghiệp cầm bút phương Nam.
Xem thêm
Cuộc thi Dịch Văn học Việt – Trung, Trung – Việt mùa 2 (2026)
Trong khuôn khổ chương trình “Giao lưu Văn chương Việt – Trung năm 2026”, Cuộc thi Dịch Văn học Việt – Trung, Trung – Việt mùa 2 chính thức được phát động vào ngày 21/4/2026 tại Trường Đại học Hoa Sen (TP.HCM).
Xem thêm
Chi hội nhà văn Bà Rịa – Vũng Tàu giới thiệu tác giả tác phẩm
Ngày 18/4/2026, Chi hội Nhà văn Bà Rịa -Vũng Tàu phối hợp với Bảo tàng -Thư viện Bà Rịa -Vũng Tàu và Câu lạc bộ Bạn đọc tổ chức chương trình giới thiệu tác giả, tác phẩm, hưởng ứng Tuần lễ Văn hóa đọc và Ngày Sách Việt Nam năm 2026.
Xem thêm
Tiến sĩ Christine Chen và Giao lưu văn chương Việt Nam - New Zealand tại Hà Nội
Vào ngày 21/04/2026 tới đây, tại Thủ đô Hà Nội có sự kiện văn hóa đặc biệt với sự xuất hiện của Tiến sĩ (Danh dự) Christine Chen - một tác giả người New Zealand gốc Trung Quốc, đang tích cực hoạt động trong mạng lưới thi ca đương đại thế giới.
Xem thêm
Ghi nhận và lan tỏa giá trị sống của người cao tuổi qua “Dấu ấn đời người”
Hội Người cao tuổi (NCT) Việt Nam và Hội Nhà văn Việt Nam phối hợp tổ chức Chương trình “Người cao tuổi & Kỷ nguyên vươn mình”. Chương trình vừa diễn ra tại Trung tâm Hội nghị tỉnh Đồng Tháp, thu hút trên 1.400 đại biểu là NCT cùng đông đảo văn nghệ sĩ trên địa bàn tỉnh tham dự.
Xem thêm
Nâng cao “chất thép” trong ngòi bút bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng
Sáng 15/4/2026, tại Hà Nội, Ban Tuyên giáo và Dân vận Đảng ủy Chính phủ tổ chức hội nghị tập huấn và tọa đàm chuyên đề về “Kỹ năng và định hướng sáng tác tác phẩm dự thi Cuộc thi chính luận về bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng lần thứ 2, năm 2026”.
Xem thêm
Triển khai đồng bộ, hiệu quả các hoạt động lĩnh vực văn hóa, thông tin, thể thao và du lịch
Ngày 15/4/2026, tại Hà Nội, Bộ VHTTDL tổ chức họp báo thường kỳ Quý I năm 2026. Chánh Văn phòng, Người phát ngôn của Bộ VHTTDL Cao Lê Tuấn Anh chủ trì họp báo.
Xem thêm
Giải thưởng sáng tác – quảng bá văn học, nghệ thuật, báo chí
Căn cứ Kế hoạch số 50-KH/BTGDVTU ngày 01/4/2026 của Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy TP.HCM về việc phát động Giải thưởng sáng tác, quảng bá tác phẩm văn học, nghệ thuật, báo chí giai đoạn 2026–2030
Xem thêm
Đô thị mới và cảm hứng thi ca
Cuộc thi thơ với chủ đề “Tiếng gọi đô thị mới” do Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh tổ chức (nhận tác phẩm từ ngày 1-3 đến 31-12-2026) là một trong những hoạt động trọng điểm của văn học, văn hóa-nghệ thuật thành phố năm 2026. Cuộc thi không chỉ là sân chơi cho giới thi sĩ và người yêu thơ mà còn được kỳ vọng khơi nguồn cho dòng chảy của thi ca trong không gian đô thị mới...
Xem thêm
Thông báo về việc cập nhật thông tin hội viên theo địa chỉ mới sau sáp nhập
Để cập nhật danh sách hội viên theo địa chỉ mới sau sáp nhập, Văn phòng Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh đề nghị quý hội viên cung cấp thông tin địa chỉ nơi ở hiện nay (theo đúng tên phường mới) và số điện thoại liên hệ (trong trường hợp có thay đổi mà chưa cập nhật với Văn phòng Hội).
Xem thêm
Lời ngỏ từ Ban Tổ chức Cuộc thi thơ “Tiếng gọi đô thị mới”
Nếu còn một chút rung động với thành phố này – với những đổi thay, với những điều đang lớn lên mỗi ngày – xin các bác, các anh chị gửi về vài bài thơ hưởng ứng.
Xem thêm