- Thơ
- Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
TRĂNG NON TRÊN VÀNH MŨ
Bình minh vừa gõ cửa
công trường ướt đẫm hơi sương
người đàn ông đội mũ bảo hộ
đứng nhìn nền đất vừa thức
một sợi dây thép kéo tít tắp
rạch qua bùn non
những đường chỉ mảnh
khâu lại lưng thành phố
anh cúi xuống
bản vẽ mở ra dưới bàn tay sạm nắng
những ô vuông lặng lẽ
xếp lên khoảng trống chưa thành hình
tiếng cọc thép chạm đất
gõ nhịp trầm
vào mạch sâu lòng đất
bóng cuộn tròn dưới chân
cơm hộp mở ra
hơi nóng quyện mùi xi măng mới đổ
một nửa ngày nằm yên trong thép
tin nhắn con gái
ba đang ở tầng mấy rồi
anh ngẩng nhìn khung trời hẹp lại
giữa hai vách tường đang lớn
một tầng nữa nhú lên
chậm rãi
như mầm cây đội nắng
hoàng hôn ngược gió
áo bảo hộ phồng lên
những bóng người treo mình trên giàn giáo
nối đất với trời
đêm bật đèn
cần cẩu xoay chậm
bóng thép lướt qua nền trời
như cánh chim bằng kim loại
khi thành phố lấp lánh
anh đặt chiếc mũ xuống
trên vành mũ
một vệt trắng còn ướp ánh chiều
ánh đèn khẽ chạm
vệt trắng hóa thành sợi trăng non
neo lặng lẽ
giữa tầng cao đang lớn.

TIẾNG GỌI ĐÔ THỊ MỚI
Bốn giờ sáng
người quét rác kéo theo vệt chổi
lá dầu ướt sương
cọ vào mặt đường còn ngái ngủ
đèn vàng treo lửng lơ
giọt cà phê đầu tiên rơi xuống ly nhựa mỏng
hơi khói bay qua mặt tiền kính
đậu lên mái tóc pha sương
một chuyến container lùi vào cảng
tiếng còi trầm như sóng ngực sâu
ngoài kia biển còn thở mặn
trong này xi măng bắt đầu đông lại
bà bán xôi mở nắp thúng
hơi nếp bốc giữa giao lộ
mùi lá chuối chạm cửa tự động
một bàn tay dừng giữa tiếng ting
trên tầng mười tám
một chậu lúa non đặt sát lan can
gió lùa qua từng bẹ lá
xào xạc như cánh đồng thu nhỏ
người lau kính treo mình giữa trời
khăn ướt kéo một vệt sáng
để lại phía sau mây trắng
dưới chân cầu vượt
một đứa bé ngủ gục trên vai mẹ
chiếc nón bảo hiểm che nửa khuôn mặt
giấc mơ nghiêng theo dòng xe
thành phố mở lòng
trao vào tay người một ngày mới
trao vào vai người mùi nắng
trao vào mắt người một khoảng xanh
tiếng chổi vẫn đi
qua bảng hiệu rực rỡ
qua tầng kính cao
như sợi chỉ khâu lại
những điều rời rạc
bình minh mở cửa
ánh sáng trượt xuống hàng cây
dừng lại nơi bàn tay chai sần
còn nắm chặt cán chổi
giữa mênh mang bê tông
một hạt bụi bay lên
bắt gặp tia nắng
sáng rực trong khoảnh khắc
như điều diệu kỳ vừa kịp ở lại.
VƯƠN MÌNH RA BIỂN
Má đứng giữa công trường chiều gió bụi
Vành nón lá nghiêng qua ánh đèn cao áp
bê tông còn ướp mùi tương lai
những thanh sắt cắm xuống lòng đất như cột mốc
Má hỏi đất có đau khi bị xới lên không
anh thợ trẻ cười bảo đất đang tập vươn mình
mỗi nhát máy đào mở thêm một chân trời
như tụi con rời ruộng ra phố mở lối đời mình
có những tháng ngày chợ chiều thưa tiếng
bữa cơm chậm lại vì lo toan
Má lặng lẽ gấp chiếc áo qua mùa cũ
giữ lại trong nếp vải một quãng đời gió ngược
ngoài kia cần cẩu vươn tay qua bầu trời sẫm
những tầng cao mọc lên như sóng dựng
thành phố xoay mặt về phía biển
nhóm lửa từ đường chân sóng
Má nói chẳng sợ cực đời mình
đừng sợ những đổi thay
đất nước lớn lên giữa những lưng áo mặn muối
như lúa tươi xanh từ bùn
đêm xuống ánh đèn đổ dài ra cửa biển
gió mang vị mặn len qua hiên nhỏ
đất nước thay da đổi thịt từng ngày
mùi khói bếp vẫn còn thơm tóc Má.

Tác giả: LƯƠNG CẨM QUYÊN
Hội viên Hội Nhà văn TP.HCM
