TIN TỨC

Một hạt rơi giữa hai cối xay (phần 2)

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-08-18 13:27:11
mail facebook google pos stwis
1830 lượt xem

TÔ HOÀNG chuyển ngữ

(Tiếp và hết)

... Báo chí và tính giáo dục tập trung đã nghe thấy gì trong bài phát biểu này - và họ đã trả lời ra sao?

Tôi không ngạc nhiên khi các tờ báo mắng chửi tôi ra rả (suy cho cùng, tôi đã xúc phạm mạnh mẽ đến báo chí!), nhưng họ hoàn toàn bỏ qua mọi thứ quan trọng (khả năng tuyệt vời của truyền thông), mà đã phát minh ra một thứ gì đó không hề có trong bài phát biểu, để đánh bại chúng ở đó, đánh bại ở nơi mà tôi đã không mong đợi, và họ đã hoàn toàn không thành công.

... Trên báo chí những ngày đầu tiên đã sôi sục mắng mỏ: "Cuồng tín ... Thần bí chính thống” ... “Giáo điều tàn ác” ... “Bảo thủ cấp tiến” ... “Phát biểu phản động” ... “Ám ảnh” ... “Mất thăng bằng” .. . “Hãy ném chiếc găng tay trả cho phương Tây”…

Và, đã có sự chuyển đổi sang "kết luận kiểu… tổ chức": "Nếu ông không thích ở đây, ông hãy biến!" (Điều này đã được đăng trên một số tờ báo, không phải một lần).

“Nếu cuộc sống ở Hoa Kỳ quá tồi tệ và thối nát, tại sao ông lại chọn sống ở đây?”. “Ngài Solzhenitsyn, khi ông bước đi, đừng để cánh cửa đập vào người từ phía sau”. “Ông không thích bất cứ thứ gì ở đây, chúng tôi sẽ không tệ khi chỉ ra rằng ông không cần phải ở lại đây”. “Yêu chúng tôi, hoặc không thì chia tay chúng tôi!”. “Hãy để họ gửi cho ông ấy một lịch trình máy bay đến phía đông”. (Họ đặc biệt khó chịu khi trong bài phát biểu của mình, tôi gọi “đất nước của chúng tôi” không phải là Mỹ, mà vẫn là Liên Xô). “Tôi không thể chịu đựng được khi một vị khách đã nói tới những thiếu sót của chúng ta. KGB đã đá đít ông ta, thế mà ông ta dám lên án Mỹ có quá nhiều tự do (điều này thực sự buồn cười)” . “Nước Mỹ đã cứu quê hương của ông ấy khỏi bè lũ phát xít Đức”. (Ở đây đặt lại vấn đề ai đã cứu ai đây).

Trước bài phát biểu ở Harvard, tôi ngây thơ tin rằng tôi đã bước vào một xã hội nơi bạn có thể nói những gì bạn nghĩ, và không cần tâng bốc xã hội này. Hóa ra dân chủ cũng vẫn cần tới những lời xu nịnh. Cho đến nay, tôi kêu gọi "sống không bằng sự dối trá" là kêu gọi ở Liên Xô - điều đó được ở Mỹ hoan nghênh, nhưng "sống không bằng sự nói dối trá” cũng cần kêu gọi ở cả Hoa Kỳ nữa chứ?. “Đúng thế! Hãy mau cút khỏi nơi đây!”

Họ cũng đặc biệt trách móc tôi vì đã chỉ trích báo chí phương Tây khi chính báo chí đã cứu tôi trong trận chiến của tôi. Vâng, điều này dường như là vô ơn. Nhưng khi xung trận sẵn sàng chết, tôi không mong được sống toàn vẹn. Khi đó tôi viết trên tờ "Con bê": "... cường độ của sự đồng cảm phương Tây bắt đầu nóng lên đến một nhiệt độ không lường trước được". Và thật đáng tiếc rằng họ đã giúp tôi. Nếu giả như những người Bolshevik đã lưu đày tôi đến Siberia vào năm 1974, thì liệu phương Tây có dễ dàng tha thứ cho tôi, đặc biệt sau khi công nhận “Bức thư gửi các nhà lãnh đạo”. Kissinger và Giáo hoàng Paul VI đã nhận ra ngay từ mùa thu năm 1973 rằng không cần phải bênh vực tôi.

Gần như cùng thời điểm tôi ở Harvard, Tổng thống Carter đã phát biểu tại học viện quân sự ở Annapolis ca ngợi nước Mỹ bằng mọi cách có thể”. Carter đã mô tả con đường Mỹ hầu như theo những thuật ngữ truyền giáo. “Và Solzhenitsyn đã sụp đổ…”. Vài ngày sau, gần như vi phạm các quy tắc lễ phép và luật lệ, tại Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia phu nhân của Tổng thống đã có một câu trả lời đặc biệt cho tôi: rằng không hề có sự sụp đổ tinh thần nào ở Mỹ, mọi thứ đều đang nở hoa.

 Một làn sóng rộng rãi biện minh cho Hoa Kỳ tràn ngập các trang báo chí: “Không nắm bắt được tinh thần Mỹ”… “Chúng ta có vô trách nhiệm không? Nhưng chúng ta đã đặt tự do lên hàng đầu, và sau đó là trách nhiệm, chính vì chúng ta là một dân tộc tự do”…

Các tờ báo lớn không in bài phát biểu của tôi tại Harvard, cũng không có lời thanh minh mà chỉ là những đoạn trích phù hợp với yêu cầu của họ. “Một cái nhìn rất thành kiến ​​về thế giới phương Tây”… “Không hiểu rằng trong điểm yếu của chúng ta ẩn chứa một sức mạnh to lớn, ngay trong sự ngây thơ và không độc tôn của chính phủ”. Điều này là không thể hiểu nổi đối với cách hiểu quen thuộc của Nga”. Và như vậy - qua nhiều cách công kích khác: “quá Nga” , “Nga không chê vào đâu được” , “với kinh nghiệm Nga, ông ta không hiểu gì” . “Ông ta coi thường báo chí của chúng ta”… “Mọi người đều thầm mong rằng sau ba năm sống ở Mỹ, ông ta nên nhận ra sự ưu việt của chúng ta” . “Hoặc có thể, dù chỉ một lần ngả mũ chào một xã hội mà ở đó mọi người đều có thể tiếp cận tự do”. “Nhiều người Mỹ sẽ co rúm người lại trước tuyên bố về "quyền không được biết" (Tôi đã nói về "quyền bị mất của những người không được biết, không được lấp đầy tâm hồn thiêng liêng của họ bằng những câu chuyện phiếm, những lời nói viển vông, những điều vô nghĩa vu vơ" - A.S.) - hoặc những lợi ích thương mại bóp nghẹt đời sống tinh thần” ... “So với bài phát biểu của Solznhenitsyl, những phát biểu của Spengler trong "Buổi hoàng hôn của châu Âu" xem ra còn có vẻ lạc quan hơn” ... “Người khổng lồ không thích chúng ta” ... “Harvard không tìm được một diễn giả giỏi. Cảm ơn Chúa, tôi là người Mỹ".

Harrison Salisbury, người đã lên tiếng bảo vệ tôi trên truyền hình vào ngày đầu tiên cho rằng một triết gia vườn trại trong nỗi cô đơn vẫn có thể khái quát được bức tranh lớn một cách hoàn hảo; bây giờ ông này cũng tự hỏi: “Liệu Solzhenitsyn có muốn trở thành một chính phủ đối lập với cả Hoa Kỳ lẫn Liên Xô không đây? Một gánh nặng khó tin cho một bên vai".

Nhưng ngay cả trong dàn đồng ca đầu tiên liên tục lên án, mỗi ngày một mạnh hơn, cũng không thấy có ai đánh giá bài phát biểu của tôi mang chất chính trị. Ấy vậy mà thỉnh thoảng, cũng tới cả chục lần, nó được so sánh với những lời tiên tri trong Kinh thánh, còn tôi thì như những người theo chủ nghĩa thuần túy Mỹ cũ: “Như từ xô chậu đổ ra những lời đe dọa về Sự Phán Xét Cuối Cùng” ... “Ông ta đã làm sống lại truyền thống tiên tri về ngày tận thế và làm xúc động sâu sắc trái tim của nhiều người Mỹ”... “Cũng đã lâu rồi chúng ta không nghe thấy một người theo chủ nghĩa thuần khiết như vậy. Ngài Mather nổi tiếng, chủ tịch của Harvard, có vẻ thoải mái về mặt đạo đức so với Solzhenitsyn” ... “Ông ta là người kế thừa trực tiếp thói quen  thuyết giảng ở New England”. “Những lời chỉ trích đến từ một truyền thống tâm linh khá lâu đời, khắc nghiệt hơn và bi quan hơn so với thời Khai sáng” ... “Đã vượt qua trình độ của người nghe”. “Không ai được chuẩn bị cho việc nhận thức về những ý tưởng như vậy”…”Đã làm rung chuyển đất nước với một cơn địa chấn 9 điểm, sự thật cay đắng".

Và cũng có thể đọc được đánh giá các phản hồi trên báo chí gần đây: “Một trận tuyết lở của sự hiểu lầm” ... “Một phản ứng đau đớn [của báo chí] ... “Một trí tuệ của sức mạnh và tiềm năng to lớn”, “Solzhenitsyn đã khuấy động tổ ong bắp cày”. “Hiếm khi có một bài phát biểu nào với tư cách cá nhân lại dấy lên nhiều phản đối tức giận, và hiếm khi có nhiều câu trả lời đi lạc xa mục tiêu đến vậy”… “Một nhóm nhà báo tập trung muốn bôi nhọ Solzhenitsyn. Ông ta tấn công giới truyền thông vì sự tự tin, đạo đức giả, lừa dối của họ, báo chí sẽ không bao giờ tha thứ cho ông ta điều này” ... “Những người tự do đỏ mặt trước chữ "ác". Nhưng Solzhenitsyn đã nhìn thấy khuôn mặt của Ác ma”.

Và thường xuyên hơn là các câu trả lời của độc giả, được biên tập viên sàng lọc và cắt bớt, các bài báo của các nhà báo có lương tri; báo chí tỉnh lẻ  cũng bắt đầu với các cột báo lớn hơn dành cho các bàn cãi. Càng vào cuộc thì giọng điệu trong việc đánh giá bài phát biểu của tôi càng thay đổi: “Tiếng kêu của Solzhenitsyn ở Harvard thật đáng sợ”. “Cái dễ dàng nhất là giả vờ rằng tất cả những gì ông ta nói đều vô nghĩa, nhưng chúng tôi hiểu rõ hơn”. “Tuy nhiên, những lờiở Harvard có thể đúng, và bất cứ ai thốt ra chúng đều là một nhà tiên tri, ngay cả khi người đó không được tôn kính ở đất nước này”... “Không có món quà nào tốt hơn mà một người nước ngoài lưu vong có thể mang lại cho chúng ta”. “Nếu ông ấy không yêu những gì chúng ta đang có và có thể có, ông ấy sẽ không cảnh báo chúng ta về những gì chúng ta có hôm nay”… “Chúng ta không có những Solzhenitsyns của mình” … “Thật là nhẹ nhõm khi nghe điều này!”... “Chúng ta hãy cảm ơn vì ông ta có đủ sự dũng cảm để nói với lớp trẻ của chúng ta về đạo đức”... “Có một sức mạnh trong những luận cứ của Solznhenitsyl”... “Nghệ thuật và người nghệ sỹ có trách nhiệm đối với tất cả những gì còn lại: đạt cho được và đẩy lên cao hơn những thành quả của mình mà không được thỏa hiệp”… “Nếu chúng ta ngợi khen sự thẳng thắn của ông ta trong một phạm vi này thì cũng phải biết tôn trọng ông ấy ở những phạm vi khác”… “Solznhenitsyl đã viết thư gửi các lãnh tụ Xô Viết, thì bây giờ ông ấy công khai sự khác biệt trong những điều gửi tới “ các nhà lãnh đạo phương Tây”…”Hoan hô! Bài phát biểu là cần thiết, phản ứng của báo chí là ác ý”…”Một sự phản đối đáng thương”… “Chúng ta phải học hỏi từ ông ta, và không nên nổi giận” ... “Các bài báo đã bóp méo bài diễn văn của Solznhenitsyl ở Harvard và đã cho thấy kỹ thuật đặt một vỏ bọc hóa đá xung quanh các đầu đề”...”Hãy để ông ta nói thêm ! Đời sống tinh thần hiện đáng báo động ở khắp mọi nơi trên thế giới”. “Đọc lại bài phát biểu của Harvard không phải là một cuộc tấn công vào chúng ta, mà là một lời kêu gọi toàn thể gia đình nhân loại… ”

Và cuối cùng, một nữ sinh viên tốt nghiệp ở Harvard khóa ấy, cô Wanda Urbanskaya đã viết: “Ông ta đã lộn trái nhiều quan niệm của chúng ta về chính chúng ta và về thế giới mà Harvard đã dày công vun đắp. Tại sao một nhà phê bình báo chí dám nói thay cho các sinh viên tốt nghiệp? Solzhenitsyn đã thách thức chúng ta, đã lay chuyển chúng ta, nhưng sẽ ở lại với chúng ta”.

Đến những năm tháng này thì cũng đã có thể đọc nhiều lời thú nhận cho thấy một New York-Washington Mỹ kiêu kỳ đã hoàn toàn đổi khác: “Trong sâu thẳm, chúng ta biết rằng ông ấy đúng”… “Chúng ta còn tệ hơn những gì ông ấy đã nói nếu chúng ta không thể đối mặt với tệ nạn của mình để cố gắng sửa chữa chúng”… “Ông ấy đúng, đúng tới mức khủng khiếp” … “Chúng ta đấu đá, tranh giành vì tiền bạc mà không hiểu những giá trị đích thực của cuộc sống”… “Chúng ta hiểu tự do theo cái cách chúng ta tìm kiếm những gì tốt nhất cho mình bằng cái giá của những người khác”… “Phương Tây bị bệnh về tinh thần và đang vật vã vì mất ý chí”… “Nhiều người Mỹ chia sẻ với Solzhenitsyn sự thiếu vắng nhiệt tình đối với nền dân chủ”. Trên tiền giấy, chúng ta viết "Chúng tôi tin cậy nơi Chúa" – có cần thiết hoặc phải chứng minh điều đó, hoặc xóa dòng chữ đó đi”... “Mỹ không phải là thần Prometheus về đạo đức, và chúng ta là một quốc gia dung tục hóa, chỉ hoạt động bằng thu nhập” ... “Không có quốc gia nào trong suy nghĩ lành mạnh mà lại dường như chấp nhận tội ác và ma túy, khiêu dâm, tình dục như một tâm điểm của các cuộc trò chuyện và để làm hài lòng trẻ em”. “Tất cả những gì ông ấy nói đều là sự thật, từ sự hèn nhát của chúng ta đến âm nhạc không thể nghe được” ... “Bài phát biểu xuất sắc và táo bạo của ông ấy, như một con dao hai lưỡi, rạch cắt da thịt của nước Mỹ!” .. “Báo “Washington Post” có thể chế nhạo ngữ điệu Nga của Solzhenitsyn, nhưng không thể gạt bỏ ý nghĩa phổ quát của bài phát biểu Harvard”…”Hãy biết ơn trước khi quá muộn”…”Bài phát biểu của ông ấy phải được ghi tạc vào trái tim nước Mỹ".

Đây là cách mà nước Mỹ khác dần dần hiện ra trước mặt tôi – một nước Mỹ có gốc gác, có chân đế, lành mạnh- những gì mà tôi đã linh cảm được khi xây dựng bài phát biểu của mình, mà trên thực tế, tôi vừa đề cập đến.

… Bài phát biểu ở Harvard có một tiếng vang lớn, và lớn hơn nhiều so với những gì tôi có thể nhìn thấy trước.

Mời đọc: Một hạt rơi giữa hai cối xay (phần 1)

Bài viết liên quan

Xem thêm
AI “lên ngôi” văn đàn sẽ làm méo mó văn chương
Thuật toán AI khi được huấn luyện để “sáng tác” văn học thực chất là hành vi bóc lột sức lao động vốn hết sức vất vả, lao tâm khổ tứ của nhà văn, “cướp công” sáng tạo của họ. Trong khi đó, các ông chủ AI lại nghiễm nhiên hưởng lợi không chính đáng từ trí tuệ, mồ hôi, tâm sức lao động của nhà văn. Không chỉ vậy, khi những thuật toán AI lạnh lùng, vô cảm “sáng tạo” văn chương có thể sinh ra những đứa con tinh thần có hình hài nhưng không lành lặn sẽ dẫn đến sự dễ dãi, lệch lạc trong tiếp nhận tác phẩm của công chúng. Nguy hại nhất là AI có thể “giết chết” lý tưởng, khát vọng, động cơ, cảm hứng sáng tạo nghệ thuật chân chính của nhà văn. Nói mỉa mai, chua chát như một nhà văn, nếu để AI “lên ngôi” văn đàn thì nó không chỉ cướp “chiếc cần câu cơm” của nhà văn mà còn hủy hoại tương lai sự nghiệp sáng tác của họ.
Xem thêm
Cho ngày 30 tháng 4: Chuyện bây giờ mới kể
Thời gian là cỗ máy mài vô tình và tàn nhẫn đối với ký ức cá nhân. Trong biển thông tin hỗn loạn và nhiều kênh hôm nay, ký ức lại càng gặp nhiều thách thức thường trực và dữ dội. Một cách cổ sơ và thủ công cưỡng chống lại sự bào mòn vô tình và tàn nhẫn ấy là tìm dịp nhắc lại, thường xuyên nhắc lại.
Xem thêm
Cần chấm dứt việc truy đuổi người vi phạm giao thông
Tết Bính Ngọ về thăm quê, mình chứng kiến một vụ tai nạn giao thông hơi vô lý. Một lão nông điều khiển xe máy đang chạy trên đường, chợt lão nghe tiếng còi hụ của xe CSGT phía sau, ngỡ là cảnh sát đuổi mình nên lão tăng tốc chạy nhanh hơn. Đến đoạn km 108, QL 20 thì bị lạc tay lái, xe lao vào lề đường té bổ nhào, khiến mặt mày và tay chân lão bê bết máu. Hai anh CSGT dừng xe đỡ lão dậy cùng với người dân mang dầu, băng cad sơ cứu. Trong lúc băng lại vết thương, hai anh cảnh sát nói với lão nông và mọi người rằng, các anh chỉ truy đuổi xe của nam thanh niên vi phạm chứ không phải đuổi xe lão nông này. Do lão hoảng quá, cố chạy nhanh nên gây ra tai nạn. Sau đó ông lão được đưa vào bệnh viện chữa trị. Rất may là ông già này chỉ bị thương nhẹ nên xuất viện một ngày sau đó.
Xem thêm
Biến ý chí thành hành động, biến quyết sách thành hiệu quả
Mọi thắng lợi vẻ vang của cách mạng Việt Nam từ trước đến nay đều khởi nguồn từ sự giao thoa tất yếu giữa ý chí của Đảng và khát vọng của nhân dân. Ý chí tại Đại hội XIV không chỉ đơn thuần là hệ thống văn kiện chính trị, mà là sự kết tinh cao độ giữa bản lĩnh chính trị vững vàng, năng lực dự báo chiến lược tài tình và khát vọng cháy bóng về một Việt Nam hùng cường, thịnh vượng. Quyết sách của Đảng là thành quả của một quá trình tổng kết thực tiễn sâu sắc, dưới ánh sáng của lý luận khoa học và tinh hoa trí tuệ của toàn dân tộc.
Xem thêm
Biết không hay sao vẫn lao vào?
Trong lĩnh vực văn học, đã có trường hợp sử dụng AI để sáng tác đăng báo, thậm chí in thành sách. Dẫu biết, khi sử dụng AI, tác phẩm sẽ thiếu cảm xúc, khó tạo nên giọng điệu riêng, nhưng vì lợi nhuận, vì sốt ruột nổi tiếng, người ta vẫn lao vào.
Xem thêm
Chuyên đề: Chống AI lũng đoạn văn chương
Không còn là chuyện có nên hay không sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) trong sáng tác văn học nữa, mà thực tế đang đặt ra yêu cầu ứng phó với việc lợi dụng, lạm dụng AI để tạo nên những sản phẩm mang tên tác giả cụ thể nhưng không thấm mồ hôi của lao động nghề nghiệp, không “đóng dấu” được bản sắc của người viết.
Xem thêm
Thời cơ mới cho sáng tạo văn học - nghệ thuật
Năm 2025 là một năm in dấu đậm trong lịch sử phát triển của đất nước, không chỉ bởi kỉ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9, mà còn là năm diễn ra nhiều sự kiện chính trị - xã hội quan trọng; kịp thời nhìn lại những tác động xã hội nhiều mặt, đồng thời rút ra nhiều vấn đề đáng và cần để tổ chức tốt hơn cho hoạt động kỉ niệm 100 năm ra đời của Đảng (1930 - 2030), 100 năm ra đời của chế độ mới (1945 - 2045) với nội dung thiết thực, nhiều hình thức mới mẻ, hiện đại, đậm đà bản sắc dân tộc.
Xem thêm
Học sinh “đánh thức” văn học bằng trải nghiệm sáng tạo
Không dừng lại ở việc học văn qua trang sách, học sinh Trường THPT chuyên Trần Đại Nghĩa (TP.HCM) đã biến văn chương thành một hành trình trải nghiệm đa giác quan. Dự án “Tiếng tơ lòng” cho thấy một hướng tiếp cận mới: đưa văn học dân gian và văn học trung đại sống lại trong đời sống hiện đại, bằng chính sự sáng tạo và cảm xúc của người học.
Xem thêm
Thúc đẩy việc dạy và học tiếng Việt trong thế hệ trẻ kiều bào tại Hàn Quốc
Ngày 12/4, Tọa đàm với chủ đề “Thực trạng và giải pháp phát triển việc giảng dạy tiếng Việt và văn hóa Việt Nam trong cộng đồng người Việt Nam tại Hàn Quốc” đã diễn ra tại thành phố Gwangju, Hàn Quốc.
Xem thêm
Bốn văn nhân, một mạch văn chương
Bốn con người, bốn phong cách, nhưng cùng chung một mạch nguồn: đi ra từ chiến tranh, sống và viết bằng trải nghiệm thật, và giữ trọn sự tử tế với văn chương.
Xem thêm
Văn chương Việt trong vòng xoáy AI
Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI) đưa văn chương và người đọc vào thời khắc chuyển mình chưa từng có. Nó có thể được xem là công cụ hỗ trợ người viết, cũng gợi mở vô số thách thức cùng các áp lực mới cần đối mặt.
Xem thêm
Nỗi trăn trở của người làm chính sách trước những vấn đề nhân sinh
Những ngày gần đây, dư luận xã hội không khỏi bàng hoàng trước thông tin gần 300 tấn thịt lợn nhiễm bệnh bị tuồn ra thị trường, len lỏi vào cả bữa ăn học đường. Những mâm cơm tưởng như an toàn nhất - nơi trẻ em ăn uống mỗi ngày - bỗng trở thành tâm điểm của nỗi lo lắng. Phụ huynh hoang mang, nhà trường lúng túng, cơ quan quản lý khẩn trương rà soát, còn người làm chính sách thì không khỏi trăn trở.
Xem thêm
Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
Xem thêm
Trại sáng tác cần tránh hình thức, lãng phí
Nhiều năm qua, các trại sáng tác văn học nghệ thuật được tổ chức đã góp phần quan trọng vào việc hình thành và phát triển đội ngũ văn nghệ sĩ, đồng thời cho ra đời nhiều tác phẩm có giá trị. Tuy nhiên, mô hình cũ đã bộc lộ những hạn chế về hiệu quả, cách tổ chức.
Xem thêm
Làm mới “chất Việt” trong trang văn trẻ thơ
Giữa “bão” giải trí số, văn học thiếu nhi Việt Nam đang âm thầm chuyển mình để không bị lãng quên. Từ việc cách tân ngôn ngữ đến mở rộng biên độ sáng tạo, mỗi trang viết hôm nay là một nỗ lực nhằm tìm lại vị thế trang trọng nhất trong thế giới tinh thần của độc giả nhỏ tuổi.
Xem thêm
Một chuyến xe, một câu nói, và chiếc gương soi vào nhân cách
Có những câu chuyện, thoạt nhìn rất nhỏ. Một chuyến xe. Một cuộc tranh cãi. Một câu nói buột miệng.
Xem thêm
Từ tâm sự của vợ chồng dịch giả tiếng Đức đến dấu ấn cổ tích của Anh Grimm
Qua thư giới thiệu của nhà văn Hồ Anh Thái, tôi đã có cuộc hẹn tại nhà riêng của hai dịch giả Đức ngữ nổi tiếng là GS.TS Günter Giesenfeld và Marianne Ngo. Thành phố Marburg của họ cách chỗ tôi ở chỉ một tiếng rưỡi tàu. Vì biết người Đức rất tôn trọng giờ giấc nên tôi đã đến sớm hơn 2 tiếng đồng hồ để vừa tránh chậm tàu, có thể vừa tranh thủ thời gian dạo quanh một trong những thành phố cổ kính và huyền bí nhất nước Đức.
Xem thêm
Vị thế của văn chương trong Công nghiệp Văn hoá Việt Nam
Đến vùng xa vùng đảo và lắng nghe ý kiến của người dân, tôi càng thấy rõ hơn, cái nghèo về đời sống tinh thần, đời sống văn hoá vẫn chưa được người dân quan tâm. Họ cần những ích lợi vật chất và gần như xa lạ với nhu cầu thụ hưởng thành quả văn học nghệ thuật.
Xem thêm
Vì sao người Việt lại đi khinh thơ của mình?
Từ một cuộc đối thoại hóm hỉnh nhưng không kém phần thẳng thắn, bài phỏng vấn của Nguyễn Văn Mạnh - Nguyễn Đình Minh đặt ra một câu hỏi khiến nhiều người làm thơ phải giật mình: Vì sao người Việt lại đi khinh thơ của mình?
Xem thêm
Đấu tranh, bảo vệ chủ quyền quốc gia trên không gian mạng
Nghị quyết số 29-NQ/TW về Chiến lược Bảo vệ Tổ quốc trên không gian mạng xác định: “... Bảo vệ vững chắc chủ quyền quốc gia trên không gian mạng góp phần bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc và lợi ích quốc gia-dân tộc; giữ vững môi trường hoà bình, ổn định để xây dựng và phát triển đất nước...”.
Xem thêm