TIN TỨC

Nghĩ về những cái Tết độc đáo trong văn chương

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2022-02-04 10:51:31
mail facebook google pos stwis
3070 lượt xem

Đặng Ngọc Hùng

(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) – Khi vũ trụ vận hành theo một nhịp điệu nào đó, Tết đến. Nhưng Tết không chỉ là dịp để con người giao hòa với trời đất. Từ trong thẳm sâu tâm hồn, Tết – với mỗi chúng ta – lạ lắm, nó vi tế trong nếp nghĩ, trong mỗi rung động khi những thời khắc cuối năm đang vùn vụt chạy về “bến” giao thừa.


Tác giả Đặng Ngọc Hùng.

Tết là khát khao gắn bó, khát khao một cái gì mới mẻ rất khó diễn đạt thành lời đến với mình. Tết ở quanh ta, trong ta, nó hiện hữu vậy nhưng không nắm bắt được nó. Tết đến, như có người từng nói rất hay, chúng ta từ miền đời vật chất trần trụi để bước vào miền thiêng liêng của tâm linh.

Thanh Tịnh có hai truyện ngắn rớm lệ về trạng thái rất người này. Ở truyện Tình quê hương, hai người bạn Thuyên và Đồng gốc miền Trung, vì điều kiện mưu sinh không về quê ăn tết được. Ngày thường, “tình quê hương dạt dào trong tâm trí họ”, nói chi ngày Tết. Ở sân ga Gò Đen, nơi họ đang làm việc, hai bạn trai làm quen với một cô gái Huế đang chờ chuyến tàu muộn để về quê đón Tết. Cả ba làm cỗ đón xuân sớm. Kính cẩn lắm, dù hương được cắm vào cái khe của cái máy đóng vé tàu. Lúc khói trầm tỏa lên khắp nhà, cả ba kẻ tha hương đều nhòa lệ, lòng bùi ngùi nỗi nhớ quê. Ngoài kia, bên quãng đồng xa, một tiếng còi tàu thét vang lên trong đêm tối. Người con gái Huế sẽ lên chuyến tàu muộn bất thường về miền Trung. Nơi đây, Thuyên và Đồng ngồi truyền hơi ấm cho nhau, tưởng về quê hương bản quán với những gì thân thương nhất.

Chuyến xe cuối năm tả một chuyến tàu muộn đưa những người làm ăn xa trở về quê ăn Tết. Tàu chạy hấp tấp trong gió trời vi vút, trong tiếng pháo nổ. Những người đi làm ăn xa nóng lòng muốn về nhà với người thân. Vậy mà, chưa về đến nhà, giao thừa đã đến. Đã qua một năm khác. Họ buồn, họ tủi, họ muốn khóc. Con tàu vẫn chạy giữa đồng hoang, trong cái lạnh cắt da cắt thịt. Khách trên tàu nhắm mắt nhưng sự thật đều không ngủ. Họ thao thức để nhớ về những ngày xưa cũ. Câu văn của Thanh Tịnh cứ nhẩn nha, rủ rỉ trong một nhịp điệu xa xót. Sáng hôm sau, cụ già lấy áo điều ra mặc. Rồi những người khác lấy cái áo mới ra mặc theo. Con tàu muộn vẫn chạy. Người soát vé đến từng toa chúc Tết và nhận được lời chúc từ hành khách trong toa. Sau đó, người đi tàu chúc lẫn nhau. Một bữa tiệc tinh thần khiến người ta thấy niềm vui trong mình như “ánh nắng xuân trên đồng cỏ mới”. Bỗng đâu một thiếu phụ dắt đứa con nhỏ đi vào toa của một cụ già và nhận ra mình đã trót xông đất (!). Cụ già trong toa “bỏ qua” chuyện đó, vui vẻ gọi toa của mình là “nhà”.

Thanh Tịnh viết: “Một gia đình gồm có những người không gia đình đang vui vẻ ăn Tết và đang quay bánh lăn dài trên con đường sắt”. Ấy vậy mà mỗi người đều thấy lòng ấm lên một cách thành thực. Cái gì đã kết những con người xa lạ trên chuyến tàu lại thành một gia đình? Tết. Chỉ có Tết. Một cuộc đoàn viên đẹp như giấc mộng.

Tuy nhiên, những nhân vật trên của Thanh Tịnh là những con người sống “trên bề mặt xã hội”. Còn Huệ và Liên trong truyện ngắn Tối ba mươi của Thạch Lam lại là những… kỹ nữ.

Sau rất nhiều lần đọc, tôi luôn giữ ý nghĩ: Viết Tối ba mươi, Thạch Lam không có tham vọng đưa ra một vấn đề vĩ mô như lý giải nguyên nhân xô đẩy con người vào con đường cùng ô nhục hay những biện pháp giải thoát họ… Điều mà Thạch Lam chủ tâm trình bày là niềm tin của ông về sự bất diệt của nhân tính trong trẻo trước sự hủy diệt tàn bạo của kiếp đời nhơ nhuốc. Và một lần nữa, Tết là một thứ “nước thánh” chan rưới lên tinh thần để con người được rũ bỏ những cũ phiền rong rêu phên dậu tâm hồn ngày cũ.

So với những tác phẩm viết cùng đề tài như Đời mưa gió của Khái Hưng, Làm đĩ của Vũ Trọng Phụng thì Tối ba mươi của Thạch Lam chỉ là một nhát cắt. Nói theo các nhà lý luận, truyện ngắn tạo ra một mảnh nhỏ để nhìn vào cuộc đời bao la. Bởi vậy, truyện ngắn không dễ viết. Truyện ngắn phải gây sự lôi cuốn ngay từ đầu – một thử thách cho bất cứ ai đã, đang và sẽ viết thể tài này. Những yêu cầu nghiêm nhặt nói trên, Thạch Lam đều “tuân thủ” thành công qua Tối ba mươi. Nếu không “cố tình” đặt nhân vật vào thời điểm đêm ba mươi, tác giả sẽ không dễ dàng làm toát lên ý vị nhân đạo, nhân văn độc đáo của câu chuyện. Đêm ba mươi, nhà săm vắng lặng, Huệ và Liên thấm thía cảm giác lạc loài. Đêm ba mươi là cái thời điểm nhạy cảm trong tâm thức người Việt. Khi nắng vừa tắt, đêm đến rất nhanh, một lời nói không đúng lúc có thể làm chạnh lòng, tổn thương người kỹ nữ.

Đêm ba mươi, đường phố mưa bụi bay, cái lạnh thấm vào hồn hai cô gái sống đời trụy lạc không còn chỗ dung thân. Tết đến, người ta chúc nhau những điều tốt lành. Trong căn phòng chuyên tiếp khách làng chơi bẩn thỉu, người bồi săm, trước lúc về nhà với vợ con, quay lại với hai cô gái: “À, chút nữa quên, tôi xin chúc mừng trước hai cô nhé !”. Với hai cô gái làm nghề bán thân, ông ta chúc gì? Câu nói của người bồi săm đứt quãng: “Chúc hai cô sang năm mới được… được…”. Sự đứt quãng không phải vì lạnh. Sự ấp úng ấy của người bồi, theo tôi, là một bằng chứng về nhân tính. Nhà nhân đạo Thạch Lam hiểu điều này hơn ai hết. Cho nên, thay vào sự lặng im đầy tủi nhục ấy là “tiếng cảnh cổng sắt dưới nhà rít lên trong yên lặng lạnh lùng”. Nếu người bồi tốt bụng nhưng vụng về nói lỡ một câu nữa thì thế giới sẽ tan vỡ một cách đau đớn. Phải chăng hai cô kỹ nữ đã bị gạt ra khỏi những giá trị người? Không, nhà văn đã “cúi” xuống họ, “xúi” họ bầy cỗ cúng. Chỉ có hương, không cần vàng. Lòng se lại, hai cô gái nhìn nhau. Trong khói hương, dường như con người ta thánh thiện lên thì phải?

Quả vậy, sau một năm cuồng quay trong nhớp nháp, giờ đây, trong đêm ba mươi, Huệ và Liên sống với phần đời thanh sạch nhất. Chả thế mà thoáng chốc, Huệ “nhớ đến cuộc đời mình, lúc trẻ thơ, lúc còn con gái, ở nhà quê”. Tuổi thơ luôn là một ẩn ngữ về thiên lương của con người. Nghĩ đến tuổi thơ là nghĩ đến những cảm xúc thần tiên: sự vô tư, trong trắng, tinh khôi… Vì vậy ký vãng tuổi thơ đưa Huệ về một buổi sáng ngày tết, “nàng mặc áo mới đứng trên thềm nhìn mấy bông hoa đào nở ở trước vườn. Tại sao nàng lại chỉ nhớ rõ có cái cảnh ấy? Huệ không biết; nàng chỉ mang máng cảm giác một sự gì trong mát, tươi non…”. Thạch Lam đã “bố trí” cho hai cô gái sa đọa cúng tổ tiên trong gian buồng ẩm ướt, “cái giường sắt lạnh, đệm và gối hoen rỉ, cái bô, và cái bàn rửa mặt gỗ đã mọt… Đó là khung cảnh của cuộc đời trụy lạc đã từ lâu…”. Liên không biết khấn gì. Thay vì thế, cô nấc đến rung cả hai vai trong nỗi tủi cực mênh mang. Hai cô gái trơ trọi giữa nhân gian.

Rồi giao thừa cũng đến. Liên và Huệ im lặng trong tiếng pháo nổ. Liên nói như thì thầm: “Giao thừa”. Thế là đủ. Hai cô gái nép vào nhau.

Nâng niu tâm hồn những con người trót bẩn tưởi trong thời khắc giao thừa – thời khắc của hi vọng, linh diệu, thế là nhân đạo, sâu sắc biết nhường nào. Từ dưới đáy xã hội, với sự bao bọc, dìu đỡ của khói hương, hai cô gái bước vào “ngôi đền thiêng” của tết. Ở đó, hệ thống thang bậc giá trị xã hội không còn có mấy ý nghĩa. Tất cả đều trở về với thiên lương.

Quan tâm đến điều kiện sống của con người, đó là nhân đạo. Nhưng chú ý đến ý nghĩa cuộc sống của họ, trân trọng tất cả những gì mà con người cho là tốt đẹp, đó mới nhà nhân văn. Đó là luôn yêu thương, nâng đỡ những linh hồn lầm lạc đang bơ vơ giữa cõi người. Đọc văn Thạch Lam, độc giả cảm nhận lòng thương người đau đáu của người nghệ sĩ thấm trong từng trang viết. Nói cách khác, cái lòng thương người ấy vang lên xa xót, truyền thấm một tinh thần nhân đạo, nhân văn đối với bất kỳ ai đọc văn của ông.

Thanh Tịnh và Thạch Lam sống và viết trong thời mà người ta từng gọi là “mưa Âu gió Mỹ”. Các ông mặc Tây, đọc sách Tây, rành chữ Tây, giã từ câu văn biền ngẫu để viết câu văn theo cú pháp của cảm xúc. Vậy mà hồn dân tộc hổn hển trong mỗi câu văn khi các ông viết về Tết.

Có quá lời không khi nói: Tết cổ truyền là nồi lá thơm được chưng cất từ bao đời để vẩy lên trần thế lấm láp, làm cho cuộc chơi đón năm mới mang ý nghĩa mà chỉ con người mới có, và nghệ sĩ là người suốt đời đi hái lá thơm?

Tết – sự trao truyền từ tổ tiên. Nhà nghệ sĩ có mặt trên đời để làm gì? Xin thưa, để làm nhiều điều lắm, trong đó có việc nói ra được vài ba điều về lẽ tồn tại của con người, trong đó có sự thanh lọc của Tết. Với ý nghĩa đó, Thanh Tịnh, Thạch Lam là những “thiên sứ” về giá trị con người với những kiệt tác về Tết của mình.

Đ.N.H

Bài viết liên quan

Xem thêm
AI “lên ngôi” văn đàn sẽ làm méo mó văn chương
Thuật toán AI khi được huấn luyện để “sáng tác” văn học thực chất là hành vi bóc lột sức lao động vốn hết sức vất vả, lao tâm khổ tứ của nhà văn, “cướp công” sáng tạo của họ. Trong khi đó, các ông chủ AI lại nghiễm nhiên hưởng lợi không chính đáng từ trí tuệ, mồ hôi, tâm sức lao động của nhà văn. Không chỉ vậy, khi những thuật toán AI lạnh lùng, vô cảm “sáng tạo” văn chương có thể sinh ra những đứa con tinh thần có hình hài nhưng không lành lặn sẽ dẫn đến sự dễ dãi, lệch lạc trong tiếp nhận tác phẩm của công chúng. Nguy hại nhất là AI có thể “giết chết” lý tưởng, khát vọng, động cơ, cảm hứng sáng tạo nghệ thuật chân chính của nhà văn. Nói mỉa mai, chua chát như một nhà văn, nếu để AI “lên ngôi” văn đàn thì nó không chỉ cướp “chiếc cần câu cơm” của nhà văn mà còn hủy hoại tương lai sự nghiệp sáng tác của họ.
Xem thêm
Cho ngày 30 tháng 4: Chuyện bây giờ mới kể
Thời gian là cỗ máy mài vô tình và tàn nhẫn đối với ký ức cá nhân. Trong biển thông tin hỗn loạn và nhiều kênh hôm nay, ký ức lại càng gặp nhiều thách thức thường trực và dữ dội. Một cách cổ sơ và thủ công cưỡng chống lại sự bào mòn vô tình và tàn nhẫn ấy là tìm dịp nhắc lại, thường xuyên nhắc lại.
Xem thêm
Cần chấm dứt việc truy đuổi người vi phạm giao thông
Tết Bính Ngọ về thăm quê, mình chứng kiến một vụ tai nạn giao thông hơi vô lý. Một lão nông điều khiển xe máy đang chạy trên đường, chợt lão nghe tiếng còi hụ của xe CSGT phía sau, ngỡ là cảnh sát đuổi mình nên lão tăng tốc chạy nhanh hơn. Đến đoạn km 108, QL 20 thì bị lạc tay lái, xe lao vào lề đường té bổ nhào, khiến mặt mày và tay chân lão bê bết máu. Hai anh CSGT dừng xe đỡ lão dậy cùng với người dân mang dầu, băng cad sơ cứu. Trong lúc băng lại vết thương, hai anh cảnh sát nói với lão nông và mọi người rằng, các anh chỉ truy đuổi xe của nam thanh niên vi phạm chứ không phải đuổi xe lão nông này. Do lão hoảng quá, cố chạy nhanh nên gây ra tai nạn. Sau đó ông lão được đưa vào bệnh viện chữa trị. Rất may là ông già này chỉ bị thương nhẹ nên xuất viện một ngày sau đó.
Xem thêm
Biến ý chí thành hành động, biến quyết sách thành hiệu quả
Mọi thắng lợi vẻ vang của cách mạng Việt Nam từ trước đến nay đều khởi nguồn từ sự giao thoa tất yếu giữa ý chí của Đảng và khát vọng của nhân dân. Ý chí tại Đại hội XIV không chỉ đơn thuần là hệ thống văn kiện chính trị, mà là sự kết tinh cao độ giữa bản lĩnh chính trị vững vàng, năng lực dự báo chiến lược tài tình và khát vọng cháy bóng về một Việt Nam hùng cường, thịnh vượng. Quyết sách của Đảng là thành quả của một quá trình tổng kết thực tiễn sâu sắc, dưới ánh sáng của lý luận khoa học và tinh hoa trí tuệ của toàn dân tộc.
Xem thêm
Biết không hay sao vẫn lao vào?
Trong lĩnh vực văn học, đã có trường hợp sử dụng AI để sáng tác đăng báo, thậm chí in thành sách. Dẫu biết, khi sử dụng AI, tác phẩm sẽ thiếu cảm xúc, khó tạo nên giọng điệu riêng, nhưng vì lợi nhuận, vì sốt ruột nổi tiếng, người ta vẫn lao vào.
Xem thêm
Chuyên đề: Chống AI lũng đoạn văn chương
Không còn là chuyện có nên hay không sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) trong sáng tác văn học nữa, mà thực tế đang đặt ra yêu cầu ứng phó với việc lợi dụng, lạm dụng AI để tạo nên những sản phẩm mang tên tác giả cụ thể nhưng không thấm mồ hôi của lao động nghề nghiệp, không “đóng dấu” được bản sắc của người viết.
Xem thêm
Thời cơ mới cho sáng tạo văn học - nghệ thuật
Năm 2025 là một năm in dấu đậm trong lịch sử phát triển của đất nước, không chỉ bởi kỉ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9, mà còn là năm diễn ra nhiều sự kiện chính trị - xã hội quan trọng; kịp thời nhìn lại những tác động xã hội nhiều mặt, đồng thời rút ra nhiều vấn đề đáng và cần để tổ chức tốt hơn cho hoạt động kỉ niệm 100 năm ra đời của Đảng (1930 - 2030), 100 năm ra đời của chế độ mới (1945 - 2045) với nội dung thiết thực, nhiều hình thức mới mẻ, hiện đại, đậm đà bản sắc dân tộc.
Xem thêm
Học sinh “đánh thức” văn học bằng trải nghiệm sáng tạo
Không dừng lại ở việc học văn qua trang sách, học sinh Trường THPT chuyên Trần Đại Nghĩa (TP.HCM) đã biến văn chương thành một hành trình trải nghiệm đa giác quan. Dự án “Tiếng tơ lòng” cho thấy một hướng tiếp cận mới: đưa văn học dân gian và văn học trung đại sống lại trong đời sống hiện đại, bằng chính sự sáng tạo và cảm xúc của người học.
Xem thêm
Thúc đẩy việc dạy và học tiếng Việt trong thế hệ trẻ kiều bào tại Hàn Quốc
Ngày 12/4, Tọa đàm với chủ đề “Thực trạng và giải pháp phát triển việc giảng dạy tiếng Việt và văn hóa Việt Nam trong cộng đồng người Việt Nam tại Hàn Quốc” đã diễn ra tại thành phố Gwangju, Hàn Quốc.
Xem thêm
Bốn văn nhân, một mạch văn chương
Bốn con người, bốn phong cách, nhưng cùng chung một mạch nguồn: đi ra từ chiến tranh, sống và viết bằng trải nghiệm thật, và giữ trọn sự tử tế với văn chương.
Xem thêm
Văn chương Việt trong vòng xoáy AI
Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI) đưa văn chương và người đọc vào thời khắc chuyển mình chưa từng có. Nó có thể được xem là công cụ hỗ trợ người viết, cũng gợi mở vô số thách thức cùng các áp lực mới cần đối mặt.
Xem thêm
Nỗi trăn trở của người làm chính sách trước những vấn đề nhân sinh
Những ngày gần đây, dư luận xã hội không khỏi bàng hoàng trước thông tin gần 300 tấn thịt lợn nhiễm bệnh bị tuồn ra thị trường, len lỏi vào cả bữa ăn học đường. Những mâm cơm tưởng như an toàn nhất - nơi trẻ em ăn uống mỗi ngày - bỗng trở thành tâm điểm của nỗi lo lắng. Phụ huynh hoang mang, nhà trường lúng túng, cơ quan quản lý khẩn trương rà soát, còn người làm chính sách thì không khỏi trăn trở.
Xem thêm
Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
Xem thêm
Trại sáng tác cần tránh hình thức, lãng phí
Nhiều năm qua, các trại sáng tác văn học nghệ thuật được tổ chức đã góp phần quan trọng vào việc hình thành và phát triển đội ngũ văn nghệ sĩ, đồng thời cho ra đời nhiều tác phẩm có giá trị. Tuy nhiên, mô hình cũ đã bộc lộ những hạn chế về hiệu quả, cách tổ chức.
Xem thêm
Làm mới “chất Việt” trong trang văn trẻ thơ
Giữa “bão” giải trí số, văn học thiếu nhi Việt Nam đang âm thầm chuyển mình để không bị lãng quên. Từ việc cách tân ngôn ngữ đến mở rộng biên độ sáng tạo, mỗi trang viết hôm nay là một nỗ lực nhằm tìm lại vị thế trang trọng nhất trong thế giới tinh thần của độc giả nhỏ tuổi.
Xem thêm
Một chuyến xe, một câu nói, và chiếc gương soi vào nhân cách
Có những câu chuyện, thoạt nhìn rất nhỏ. Một chuyến xe. Một cuộc tranh cãi. Một câu nói buột miệng.
Xem thêm
Từ tâm sự của vợ chồng dịch giả tiếng Đức đến dấu ấn cổ tích của Anh Grimm
Qua thư giới thiệu của nhà văn Hồ Anh Thái, tôi đã có cuộc hẹn tại nhà riêng của hai dịch giả Đức ngữ nổi tiếng là GS.TS Günter Giesenfeld và Marianne Ngo. Thành phố Marburg của họ cách chỗ tôi ở chỉ một tiếng rưỡi tàu. Vì biết người Đức rất tôn trọng giờ giấc nên tôi đã đến sớm hơn 2 tiếng đồng hồ để vừa tránh chậm tàu, có thể vừa tranh thủ thời gian dạo quanh một trong những thành phố cổ kính và huyền bí nhất nước Đức.
Xem thêm
Vị thế của văn chương trong Công nghiệp Văn hoá Việt Nam
Đến vùng xa vùng đảo và lắng nghe ý kiến của người dân, tôi càng thấy rõ hơn, cái nghèo về đời sống tinh thần, đời sống văn hoá vẫn chưa được người dân quan tâm. Họ cần những ích lợi vật chất và gần như xa lạ với nhu cầu thụ hưởng thành quả văn học nghệ thuật.
Xem thêm
Vì sao người Việt lại đi khinh thơ của mình?
Từ một cuộc đối thoại hóm hỉnh nhưng không kém phần thẳng thắn, bài phỏng vấn của Nguyễn Văn Mạnh - Nguyễn Đình Minh đặt ra một câu hỏi khiến nhiều người làm thơ phải giật mình: Vì sao người Việt lại đi khinh thơ của mình?
Xem thêm
Đấu tranh, bảo vệ chủ quyền quốc gia trên không gian mạng
Nghị quyết số 29-NQ/TW về Chiến lược Bảo vệ Tổ quốc trên không gian mạng xác định: “... Bảo vệ vững chắc chủ quyền quốc gia trên không gian mạng góp phần bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc và lợi ích quốc gia-dân tộc; giữ vững môi trường hoà bình, ổn định để xây dựng và phát triển đất nước...”.
Xem thêm