TIN TỨC
  • Thơ
  • Thơ Nguyễn Xuân Sang – những miền đất gọi nhớ

Thơ Nguyễn Xuân Sang – những miền đất gọi nhớ

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-09-16 11:03:49
mail facebook google pos stwis
1107 lượt xem

(Mời click vào logo trên đây để truy cập thư mục)

Nhà thơ Nguyễn Xuân Sang, nguyên giáo viên dạy môn Văn học đi bộ đội, tốt nghiệp đại học Báo chí; Học Trường Điện ảnh Việt nam, bộ môn quay Camera và Nhiếp ảnh; Hội viên Hội Nhà báo Việt Nam; Trưởng Ban văn học, Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu (cũ);

Đã xuất bản các tác phẩm: “Thương nhớ một người”, thơ, Sở Văn hóa Thể thao tỉnh Quảng Trị, năm 1991; “Thu tương tư” thơ, Nxb Thanh Niên, năm 1999; “Thương về quê mẹ” thơ, Nxb Văn học, năm 2006; “Biển & Em” thơ, Nxb Hội Nhà văn, năm 2011; “Những gương mặt Hải quan”, phóng sự, ghi chép, Nxb Thanh Niên, năm 2014; “Mùa thu trái chín”, thơ, Nxb Hội Nhà văn, năm 2019; “Đêm khuya trái rụng” thơ, Nxb Hội Nhà văn, năm 2024; Sắp xuất bản “Những gương mặt thơ”, Nghiên cứu - Phê bình.

Trong 2 năm 1994 và 1995 Tạp chí Hải quan phối hợp với Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức “Cuộc thi thơ về đề tài Hải quan nhân 50 năm thành lập Hải quan Việt Nam”, Nguyễn Xuân Sang được trao tặng Giải A, với chùm thơ 3 bài: “Lính Hải quan đường bộ mà em - Ở giữa hai mùa - Chiều thu Lao Bảo”.

Nhà thơ Nguyễn Xuân Sang đi nhiều nơi, gặp nhiều người với đặc thù công việc nhiều năm công tác trong ngành Hải Quan, do đó thơ anh đầy ắp chất liệu cuộc sống, nhiều hình ảnh địa danh gắn liền với cảm xúc trực quan, tạo nên lối viết “tình cảm mộc mạc, hồn hậu, chân tình nhưng cũng có lúc rất tinh tế và khiêm tốn. Nhờ vậy thơ anh dễ đồng cảm với những người cùng cảnh ngộ…” (nhận xét của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo)

Mời bạn đọc chùm thơ Nguyễn Xuân Sang do nhà thơ Vũ Thanh Hoa giới thiệu:

 

ĐÊM KHUYA TRÁI RỤNG
 

Chạm vào khoảng lặng của đêm

Vài ba trái chín rụng êm cuối vườn

Thao thức dăm bảy giọt sương

Non tơ ngọn gió vương vương khóm đào

 

Ngang trời rơi một đường sao

Loáng qua cửa sổ trốn vào hư thinh

Căn phòng hụt hẫng rộng rinh

Không em đối diện một mình với khuya

 

Ngỡ như em vẫn ngồi kia

Đang hờn dỗi mái tóc thề nghiêng đêm

Rồi em bước vội ra thềm

Ánh trăng khép lại bức rèm nhớ thương

 

Đêm khuya trái rụng sau vườn

Lặng thầm dâng hết chút hương gối mùa…

 

Nhà thơ Nguyễn Xuân Sang

 

HUYỀN ẢO KHE SANH
 

Bánh xe vừa chạm Khe Sanh

Gặp sương mù bao phủ

Như là khói bồng bềnh hơi thở

Như là mây vần vũ lưng trời

 

Thị trấn Khe Sanh chìm trong sương trôi

Đèn pha dọi chỉ xuyên hai bước

Cây đứng bên đường nhìn không rõ được

Bánh xe lăn mò mẫm mặt đường

 

Tiếng em gái cười mắc kẹt giữa màn sương

Còi ô tô âm âm tắc nghẹn

Đèn gầm bật lên bánh lăn rón rén

Chiếc gạt nước gạt sương phủ trước vầng trán cuộc đời

Để cho tay lái vững vàng với độ dốc đang trôi …

 

Bạn tôi ngã xuống một đêm bom đạn mù trời

Tại nơi này năm ấy

Nấm mồ anh nằm bên đường nhìn không thấy

Thế giới sương như hội tụ về đây

 

Sương như mây

Sương như khói

Như lạc vào thực hư cõi Phật

Huyền ảo Khe Sanh

 

 

LAO BẢO NGÀY TRỞ LẠI
 

Lao Bảo ơi, hôm nay tôi trở lại

Thăm mảnh đất xưa cảm xúc dâng trào

Nắng lao xao rải dọc miền biên ải

Hai nước Việt - Lào chung ngắm ánh trăng sao

 

Bên bạn nóng, bên Việt mình cũng nóng

Bởi mùa khô bạn san bớt gió Lào

Bom Mỹ ném điên cuồng bên Tà Khống

Bom dội về Lao Bảo, Làng Vây

 

Ôi, thương lắm mảnh đất ở phía Tây

Một thời hùm beo rừng thiêng nước độc

Nơi giam cầm những tù nhân gan góc

Yêu nước thương nòi chống Pháp xâm lăng

 

Sau giải phóng bà con dưới đồng bằng

Lên khai hoang lập làng kinh tế mới

Sốt rét hoành hành, triền miên bụng đói

Phát rẫy đốt nương gieo hạt lúa nhọc nhằn

 

Mới đó thôi mà đã mấy mươi năm

Lao Bảo hôm nay hoàn toàn thay đổi

Thị trấn khởi sắc khoác màu áo mới

Nhà cao tầng, đường trải nhựa thênh thang\

 

Cửa khẩu Lao Bảo đẹp đẽ, khang trang

Xe xuất, xe nhập tấp nập tăng chuyến

Du khách đến tham quan lưu luyến

Nở nụ cười, chụp pô ảnh nơi đây…

                    Thị trấn Lao Bảo, tháng 4 năm 2024

 

 

VỀ THĂM TÂN SỞ
 

Tôi về lật tháng năm xưa

Tìm trong quá khứ nắng mưa một thời

Căn cứ Tân Sở đâu rồi?

Tường thành vùi lấp lở bồi bể dâu

 

Trăm năm nước chảy chân cầu

Vua Hàm Nghi hóa chim câu bay rồi

Chiếu Cần Vương tựa mặt trời

Sáng soi dân Việt triệu người đứng lên

 

Chỉ là giáo mác, cung tên

Làm cho giặc Pháp đảo điên, kinh hoàng

Vì Tổ quốc không đầu hàng

Vua xem nhẹ chiếc ngai vàng truyền ngôi

 

Yêu  nước không kể vua, tôi

Cùng nhau đánh Pháp hơn mười năm trôi

Chiều Tân Sở nắng vàng rơi

Mơ màng tôi thấy bóng Người về thăm…

                                        Cam Lộ, tháng 6/2024

                             

 

NHỚ NGÃ TƯ SÒNG
 

Đôi khi nhớ Ngã Tư Sòng (*)

Nhớ cô em gái má hồng năm nao

Vườn nhà bốn phía tường cao

Bởi cha không muốn gió Lào ngó nghiêng

 

Trắng trong một trái tim thiêng

Muốn trao anh, sợ tháng giêng lỡ lời

Sợ cha biết chuyện hai người

Vì mẹ nhận lễ trầu vôi xóm giềng

 

Ngày ấy, có điện thoại riêng

Ngỏ cùng em lời thiêng liêng, nồng nàn

Về phép cạn kiệt thời gian

Xốc ba lô…buồn miên man trong lòng

 

Đôi khi nhớ Ngã Tư Sòng

Nhớ cô em gái má hồng năm nao

Nếu vườn không có tường cao

Chắc anh sẽ nhảy ào vào với em…
 

Đông Hà, cuối tháng 2.2023

             (*) Ngã Tư Sòng nằm ở phía Bắc cầu Đông Hà, tỉnh Quảng Trị.

 

TÂY NINH MONG NHỚ
 

Tây Ninh ngày tôi đến

Nắng vàng màu mật ong

Về thăm khu kháng chiến

Chàng Riệc rừng mênh mông

 

Tượng Bà Đen trầm mặc

Giữa núi rừng bao la

Khách hành hương nhắm mắt

Lâm râm khấn vía bà

 

Tòa Thánh uy nghiêm quá

Đất thiêng Đạo Cao Đài

Nơi chốn thật yên ả

Cứ ngỡ cõi thiên thai

 

Ba cửa khẩu quốc tế (*)                      

Hai nước trao đổi hàng                       

Cột mốc hiền lặng lẽ                           

Thông thương thật dễ dàng                 

 

Nhớ ngày quân Pôn Pốt                      

Tràn qua bắn giết càn                         

Bộ đội ta lập chốt                                

Đánh đuổi lũ bạo tàn       

 

Tây Ninh nay đổi mới     

Thành thị đến nông thôn

Lòng người vui hồ hỡi

Mong hòa bình trường tồn

 

Thôi, chào Tây Ninh nhé

Biết là rất nhớ mong

Mang về ba lô nắng

Màu vàng như mật ong…
 

               Tây Ninh: 12/6/2024

              (*) 3 Cửa khẩu quốc tế: Mộc Bài, Xa Mát, Tân Nam

 

CHIỀU LONG HẢI
 

Anh trở về biển Long Hải chiều nay

Tìm dấu chân em dung dăng ngày ấy

Biển vẫn vậy, dấu chân em không thấy

Chắc sóng thời gian xóa hết mất rồi

 

Anh đi nhặt kỷ niệm thuở xa xôi

Ngỡ như em đang bơi dọc bờ biển

Em hiển hiện rồi em chợt biến

Mắt anh hoa, không biết thực hay mơ?

 

Em xa anh từ bấy đến giờ

Biển Long Hải nơi in hình hai đứa

Ôi! Tuổi trẻ đã lùi về quá khứ

Mối tình đầu luôn xao xuyến hồn anh.
 

                    Biển Long Hải: Tháng 4 năm 2024

 

 

HẠT MUỐI
 

Sinh ra từ nước mặn mòi

Phơi mình dưới nắng mặt trời chói chang

Đồng muối nóng tựa chảo rang

Nước bốc hơi mạnh, muối càng trắng phau

 

Nhu cầu cần muối giống nhau

Quan chức cho đến nghèo giàu gần xa

Muối nồng ấm vị đậm đà

Chất keo kết dính đàn bà đàn ông

 

Nhờ muối da em trắng hồng

Đôi mắt lúng liếng, trong lòng reo ca

Nhớ hồi kháng chiến đã xa

Bộ đội thiếu muối vàng da, gầy gò

 

Đốt cỏ tranh nhấm tàn tro

Tìm chút vị mặn để cho đỡ thèm

Chẳng mơ thịt cá chả nem

Mơ có hạt muối để nêm canh rừng

 

Soi trong hạt muối rưng rưng

In dáng vất vả của từng diêm dân…

 

 

TIẾNG DẾ TRÊN GIÀN KHOAN
 

Giàn khoan cắm giữa biển Đông

Sóng dữ chồm qua chân đế

Ô hay, reo vui tiếng dế

Bâng khuâng, xao xuyên giàn khoan

 

Khuôn mặt thợ trẻ hân hoan

Tan ca nằm nghe dế gáy

Tiếng dế hòa cùng tiếng máy

Nhẹ vơi nỗi nhớ đất liền

 

Hình ảnh ngày nào hiện lên

Chân trần lội đồng bắt dế

Đựng vào bao diêm nhỏ bé

Dấu trong cặp sách đến trường

 

Thương sao cánh đồng quê hương

Quanh năm thiên tai tàn phá

Tiếng dế tâm tình êm ả

Vỗ về kỷ niệm tuổi hoa

 

Tiếng dế sớm chiều ngân nga

Giàn khoan bớt phần quạnh quẽ

Tiếng dế hay hồn đất mẹ

Theo con ra với giàn khoan …

 

 

CHIỀU BIỂN CỬA TÙNG
 

Giận dỗi ai biển gầm thét ầm ào

Nên cứ thả hàng trăm con sóng dữ

Sóng quất vào bờ tìm chi quá khứ

Đến mệt đờ nên sóng thở dốc thôi

 

Gió đi đâu tất tưởi vô hồi

Vấp vào cây dương vút lên tiếng hát

Đôi chiếc thuyền câu ngủ say trên bãi cát

Cô đá trần truồng thích tắm mát quanh năm

 

Biển Cửa Tùng một chiều anh đến thăm

Chỉ biển với anh âm thầm trò chuyện

Con còng gió thấy anh vụt biến

Nó cô đơn, anh cũng chỉ một mình

 

Em ở đâu sao quá vô tình?

Không ra biển với anh cho chiều quê bớt tủi

Anh ra về khi ánh ngày tàn lụi

Anh với nỗi buồn cùng bước song đôi…

 

NGUYỄN XUÂN SANG

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nơi cây nở hoa chậm - Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Trong chùm thơ dưới đây, Hà Thiên Sơn chọn đi con đường lặng lẽ: từ cội mai quê nhà đến hoa chămpa xứ bạn, thơ anh gợi một vẻ đẹp âm thầm, bền bỉ và nhân hậu – nơi ký ức, đất đai và con người cùng nở hoa theo cách riêng của mình.
Xem thêm
Học yêu trong cõi đau – Chùm thơ Hoàng Quý
Nhà thơ Hoàng Quý từ Bà Rịa - Vũng Tàu trở lại với một chùm thơ trầm lắng và giàu suy tư, nơi tình yêu, nỗi đau và ý thức về thân phận con người được nhìn từ chiều sâu trải nghiệm.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Võ Thị Như Mai và hành trình kết nối thơ ca quốc tế
Nhà thơ, dịch giả Võ Thị Như Mai hiện là giáo viên tiểu học chính ngạch tại Tây Úc với hơn 20 năm kinh nghiệm giảng dạy chuyên nghiệp.
Xem thêm
Chốn quê nhà giấu một câu kinh – Chùm thơ Thùy Vy
Thơ Thùy Vy là những bước đi chậm vào miền ký ức, nơi quê nhà, tuổi thơ và con chữ trở thành chốn nương tựa tinh thần. Không ồn ào hay phô diễn, chùm thơ chọn cách thủ thỉ, chiêm nghiệm và buông xả, gợi lên vẻ đẹp lắng sâu của đời sống nội tâm và những giá trị bền bỉ của yêu thương.
Xem thêm
Lấy hư không làm vui - Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Chùm thơ mới của Đinh Nho Tuấn tiếp tục hành trình đi sâu vào những vùng trầm tích của đời sống nội tâm – nơi con người đối diện với thời gian, mất mát, tình yêu và sự chấp nhận. Thơ anh lắng, chậm, ít lời nhưng giàu suy tưởng, cho thấy một giọng điệu đã qua nhiều biến động để tìm đến sự an nhiên trong chiêm nghiệm.
Xem thêm
Dòng sông trong tôi - Chùm thơ Đặng Ân
Đặng Ân là nhà thơ trẻ nhất trong Ban Văn học thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu (cũ). Tên thật là Đặng Hoàng Ân, sinh năm 1989, hiện thường trú tại phường Bà Rịa, TP. Hồ Chí Minh. Anh đang công tác tại Công ty CP Posco Yamato Vina – Phú Mỹ.
Xem thêm
Lê Hưng Tiến và chùm thơ Ngụ ngôn của dế
Với những câu thơ giàu biểu cảm nội tâm, như dòng chảy tự nhiên đầy trăn trở, thoát ra khỏi những âm thanh dồn nén của thực tại cuộc sống, nơi tiếp cận bằng sự cộng hưởng giữa cảm xúc và chiêm nghiệm. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Lê Hưng Tiến – Ngụ ngôn của dế.
Xem thêm
Mẹ tre và khoảng trời mồ côi - Thơ Cát Du
Văn chương TPHCM trân trọng mời độc giả cùng đọc và cảm nhận chất thơ đằm sâu, đậm bản sắc và có chiều sâu tâm linh của nữ nhà thơ từ Bình Dương cũ.
Xem thêm
Bác về Pác Pó – Chùm thơ Cẩm Thạch
Với những lời thơ dạt dào cảm xúc ghi nhớ về công ơn của Bác Hồ trong hành trình tìm đường cứu nước, giải phóng dân tộc. Nhân kỷ niệm Kỷ niệm 85 năm, ngày Bác Hồ về nước (28/1/1941 - 28/1/2026). Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ “Bác về Pác Pó” của tác giả Cẩm Thạch.
Xem thêm
Phan Thành Đạt và chùm thơ Xuân 1-2-3
Với cách biểu cảm ngôn ngữ sinh động mà cũng sâu lắng như tiếng lòng của tác giả, đau đáu nỗi niềm. Những thanh âm cuộc sống cuộn trào trong những dòng thơ, khơi gợi hình ảnh đa chiều của vạn vật. Ở nơi đó, dòng chảy thời gian được hòa quyện cùng sương khói, phiêu lãng và tĩnh lặng…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Xuân 1-2-3 của tác giả Phan Thành Đạt.
Xem thêm
Những đêm không ngủ của một người đàn bà đã đi qua thời gian
Chùm thơ rút từ tập Đêm tròn mắt thức của Kiều Huệ
Xem thêm
Giữa dòng sông quê và miền hư không - Chùm thơ Huỳnh Văn Út
Từ Cà Mau, Huỳnh Văn Út mang đến một chùm thơ đậm hồn quê Nam Bộ, nơi dòng sông, đồng xanh, bếp lửa và ký ức gia đình hòa quyện trong giọng điệu trữ tình mộc mạc, lắng sâu. Từ tình yêu đôi bờ, nỗi nhớ quê nhà đến những suy tư hướng nội về phận người, thơ anh chọn sự hiền hòa và chân thành làm điểm tựa.
Xem thêm
Rừng giữ ký ức người – Chùm thơ Nguyễn Thánh Ngã
Chùm thơ về rừng là tiếng nói trữ tình – suy tưởng, nơi thiên nhiên không chỉ là không gian sinh thái mà còn là ký ức chiến tranh, là cội nguồn văn hóa và đạo lý gìn giữ sự sống.
Xem thêm
Lâm Bình với những miền ký ức không yên
NS Lâm Bình, hội viên của Hội Nhà văn TP.HCM, đến với thơ bằng hành trang của một nghệ sĩ sân khấu, một người lính từng đi qua chiến tranh, và một con người mang nặng ký ức đời sống.
Xem thêm
Từ Xuyên Mộc đến vỉa hè Hà Nội - Chùm thơ Bùi Ngọc Phúc
Thơ không cầu kỳ kỹ thuật, nhưng chạm vào đời sống bằng giọng nói trực tiếp, chân thành và giàu cảm thức xã hội. Văn chương TP. HCM xin giới thiệu tới bạn đọc chùm thơ này
Xem thêm
Từ giao thừa đến tháng Ba – Chùm thơ Xuân Trường
Hai bài thơ của Xuân Trường là hai khoảnh khắc đứng giữa thời gian: Hẹn em ra Tết nghiêng về hồi cố quê nhà, Giao thừa lắng lại nỗi niềm tha phương.
Xem thêm
Từ mắt lá đến phố ban mai - Chùm thơ Bùi Phan Thảo
Chùm thơ được rút từ tập Nụ cười trên phố ban mai của Bùi Phan Thảo – một tập thơ viết từ đời sống đương đại, nhưng thấm đẫm ký ức lịch sử và nghĩa tình đất nước.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Giọt nắng cuối chiều trong thơ Trần Ngọc Phượng
“Giọt nắng cuối chiều” gồm 139 bài thơ do NXB Hội Nhà văn ấn hành năm 2025 như bản nhật ký về hành trình sống, hành trình cuộc đời vô cùng phong phú, đa sắc màu của tác giả, cựu chiến binh Trần Ngọc Phượng.
Xem thêm
Hành quân tháng Chạp – Chùm thơ Trần Thế Tuyển
Chùm thơ mới của Đại tá nhà thơ Trần Thế Tuyển là bản tổng phổ đa thanh của một trái tim lính: khi thì thắt lại trước hiện thực, khi thì hào sảng với truyền thống, lúc lại thủ thỉ như lời tri ân gửi đến đất nước và những người đã khuất.
Xem thêm
Từ giàn khoan đến miền thơ: Giấc mơ xanh từ biển
“Giấc mơ xanh từ biển” tập hợp những sáng tác của các cán bộ, người lao động ngành Dầu khí – những con người sống và làm việc giữa công trường, bến cảng, giàn khoan và sóng gió trùng khơi.
Xem thêm