- Thơ
- Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
MẠCH NGẦM ĐÔ THỊ MỚI
Thành phố không chỉ lớn lên bằng những toà nhà
mà bằng những điều hiếm ai nhìn thấy
một ánh đèn khuya còn thức
như đang chờ một giấc mơ quay lại
một ánh mắt trao vội giữa dòng người
một tiếng gọi không tên
rơi vào nhau như định mệnh
dòng sông vẫn chảy
lặng lẽ mang theo ký ức của mình
như chưa từng biết đến bê tông
nhưng dưới lòng sâu
đã trầm tích bao lớp thời gian lặng lẽ
có những con đường mở ra
và khẽ gọi nhau bằng những bước chân
không phải để đi
mà để gặp
có những giấc mơ sáng lên
không phải vì ánh đèn
mà vì còn con người giữ lửa
ta đi qua thành phố
tưởng mình đang đi rất nhanh
nhưng có khi
chỉ đang học cách dừng lại
để nghe một nhịp tim
giữa vô vàn nhịp sống
để nghe nghĩa tình trong hào sảng
để nghe sự gắn bó bao dung
để hiểu vì sao giữa những tầng cao chạm mây
con người vẫn cần một nơi để nhớ
và giữ nhau
không phải bằng những điều lớn lao
mà bằng nhạc điệu tân thời xen dân ca xứ sở
và bằng nhân nghĩa
còn mãi ấm trong nhau.

ĐÔ THỊ ĐÊM TRĂNG
Đêm vui tràn phố mới
Mây lãng đãng bay ngang
Sông Sài Gòn thơ mộng
Ôm ấp ánh trăng vàng
Dòng sông mềm nét lụa
Soi bóng nguyệt lững lờ
Dựa câu thơ hóng mát
Khao khát cùng giấc mơ
Tứ thơ anh khẽ vịn
Cong cả dải bờ sông
Du thuyền trôi bịn rịn
Câu vọng cổ vời trông
Trăng đi qua thành phố
Rót mật xuống vòm cây
Ô cửa vừa chớp mắt
Ngắm nhịp đời mê say
Cao ốc nâng vầng sáng
Đèn đêm thức thay sao
Thành phố trẻ nhộn nhịp
Ấm nghĩa tình trước sau
Trăng tràn đô thị mới
Toả mát rượi mọi nhà
Từ trong vầng nguyệt sáng
Rạo rực bản tình ca
TP. Hồ Chí Minh, 2026
Tác giả: BÙI ĐỨC TÚ
Hội viên Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh
