TIN TỨC
  • Thơ
  • Từ máu lửa đến chiêm nghiệm đời thường - Chùm thơ Châu Hoài Thanh

Từ máu lửa đến chiêm nghiệm đời thường - Chùm thơ Châu Hoài Thanh

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-09-27 16:08:40
mail facebook google pos stwis
1341 lượt xem

(Mời click vào logo trên đây để truy cập thư mục)
 

Châu Hoài Thanh (tên thật Nguyễn Thị Thư, sinh 10/10/1966 tại Vĩnh Tân, Vĩnh Linh, Quảng Trị), hiện sống và sáng tác tại Vũng Tàu. Chị từng là Trưởng Ban Văn học, Ủy viên BCH Hội VHNT Bà Rịa – Vũng Tàu, từ nay là hội viên Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh.

Chị đã xuất bản nhiều tác phẩm thuộc nhiều thể loại: Đường đến bình minh (truyện ngắn, 2011), Mưa nắng sân trường (thiếu nhi, 2013), Những ý nghĩ nổi loạn (truyện ngắn, 2015), Thiên đường bóng tối (thiếu nhi, 2017), Lục bát riêng mình (thơ, 2018), Sợi nắng ban mai (thiếu nhi, 2019), Giấc mơ bay (thiếu nhi, 2020), và tiểu thuyết Người gõ trống (Nxb Hồng Đức, 9/2025).

Là cây bút sung sức, chị viết thơ, truyện ngắn, tiểu thuyết, bút ký, phê bình, tản văn, thậm chí sáng tác ca khúc. Tác phẩm của chị thường xuyên xuất hiện trên Báo Văn nghệ, Tạp chí Văn nghệ Quân đội cùng nhiều ấn phẩm trung ương và địa phương.

Châu Hoài Thanh đã nhận nhiều giải thưởng: Giải văn học Đài Truyền hình Bà Rịa – Vũng Tàu (2011–2013), Giải thưởng Hội VHNT tỉnh (2009–2013; 2014–2018), Giải C thơ Báo Văn nghệ (2019–2020), Giải Nhì truyện ngắn “Sống chết với rừng” (2020), cùng nhiều bằng khen, giấy khen cấp tỉnh và trung ương.

Nhà thơ Châu Hoài Thanh

Thơ Châu Hoài Thanh luôn làm mới mình, từ cách ngắt câu đến những câu thơ không vần, nhưng vì tứ thơ hay đã lôi cuốn người yêu thơ theo mạch cảm xúc dạt dào của người viết. Thơ chị giàu nữ tính, đằm thắm, sâu lắng và chan chứa tình yêu. Chủ đề luôn xuất hiện trong thơ chị là quê hương bị tàn phá hoang tàn trong chiến tranh, những người thân mất đi vì bom đạn Mỹ, một Vĩnh Linh lũy thép lũy hoa kiêu hãnh trên tuyến đầu đánh Mỹ, một đầu cầu Hiền Lương phía Bắc kiêu hãnh tung bay lá cờ giải phóng rộng 134 m2, cột cờ cao gần 39m đã đi vào lịch sử. Ta và địch giành nhau từng tấc đất trong Thành cổ Quảng Trị 81 ngày đêm khốc liệt, lúc ấy chị mới 6 tuổi trú ẩn dưới lòng sâu địa đạo. Hôm nay sống giữa đất trời phương Nam thanh bình, chị xem phim “Mưa Đỏ” rưng rưng nước mắt sụt sùi muốn khóc, thương Quảng Trị quá đỗi. Vì mảnh đất quê mình mùa hè thì nóng như nung gió Lào quạt lửa, nhiều nghĩa trang liệt sĩ nhất cả nước, hàng vạn thanh niên ưu tú vì Tổ quốc mà nằm lại nơi đây, những câu thơ nghẹn ngào như cứa vào lòng mỗi người đang sống hôm nay: “…Năm mươi năm gặp lại/ trận Mưa Đỏ cuồng phong/ Tất cả chúng con/ là những đứa con chưa kịp sinh ra/ thêm một lần giở trang Lịch sử/ Và…Máu!/ máu đỏ Thành Quảng Trị/ để hôm nay cờ đỏ rợp đất trời/ Chúng con cúi đầu trước những linh hồn/ của Tám mươi mốt ngày đêm Máu - Lửa/ những bông hoa như vành khăn tang/ nhẹ trôi dòng Thạch Hãn/ Hãy khóc đi!/ Những người mẹ, người cha/ những người chị, người em/ những người vợ chưa một lần áo cưới…” (Không thể khác - Cảm tác phim Mưa Đỏ).

Mời bạn đọc chùm thơ của nữ nhà thơ Châu Hoài Thanh do nhà thơ Nguyễn Xuân Sang tuyển chọn & giới thiệu.

 

KHÔNG THỂ KHÁC

(Cảm tác phim Mưa Đỏ)

 

Có thể

tất cả phải hy sinh

có thể thân xác này không còn nữa

 

Có thể

thêm một lần đau đớn

mẹ phải mất con

vợ phải xa chồng

con phải lìa cha mãi mãi

 

Ôi! Cái nắm tay vội vã

nụ hôn đầu là sau cuối em ơi

Có thể

anh chẳng cùng em đi cuối đất cùng trời

nghe gió hát

biển duềnh lên vách đá

và những đứa con của chúng ta

còn chưa kịp sinh ra...

 

Có thể

máu này trộn lẫn

máu của ông cha bao cuộc bể dâu

nước mắt theo dòng Thạch Hãn về đâu?

và con tim này sẽ thôi không đập nữa!

 

Có lúc nào cái chết lại nhẹ tênh

như nụ cười em mười tám

sau cái nhìn say đắm

anh mới kịp nhận ra

có những cánh chim bay về phương xa

một cánh diều hồng

chấp chới

 

Và bức thư này cũng là sau cuối

sẽ đến tay em khi đất nước hòa bình

em hãy tìm anh con sông Thạch Hãn

chuyến đò ngang

có đôi mắt đợi chờ...

 

Có thể

có thể

và có thể...

 

Nhưng... không thể khác

chúng ta phải chiến thắng!

Thành Cổ còn

chúng ta mất chẳng sá chi

 

Lệnh đã truyền đi tựa lời hịch non sông

thế đứng hiên ngang trên bàn đàm phán

 

Này những oai hùng, này những ngênh ngang

chúng bay vỗ ngực bằng tiếng máy bay

cỗ máy xay thịt nghiến răng con cóc

 

Thật nực cười

chúng tao đã thấy

thêm một lần

chúng bay thất bại

 

Lũ chúng bay làm sao hiểu được

chân lý Tự Do - Độc Lập sáng ngời

và tất cả chúng tao trước họng súng quân thù

chưa một lần sợ hãi...

 

Năm mươi năm gặp lại

trận Mưa Đỏ cuồng phong

 

Tất cả chúng con

là những đứa con chưa kịp sinh ra

thêm một lần giở trang Lịch sử

Và... Máu!

máu đỏ Thành Quảng Trị

để hôm nay cờ đỏ rợp đất trời

 

Chúng con cúi đầu trước những linh hồn

của Tám mươi mốt ngày đêm Máu - Lửa

những bông hoa như vòng khăn tang

nhẹ trôi dòng Thạch Hãn

 

Hãy khóc đi!

Những người mẹ, người cha

những người chị, người em

những người vợ chưa một lần áo cưới...

 

Sáng nay

ngày Hai tháng Chín năm Hai Không Hai Lăm

đi giữa Quảng Trường Hà Nội

cờ đỏ rợp hàng quân

 

Trái tim chúng con thêm một lần thổn thức

Tự hào là niềm vui có thực

Việt Nam – Vang mãi khúc quân hành....

 

 

BỨC THƯ KHÔNG GỬI

(Nói với anh trai: Liệt sỹ Ngô Trí Khoa)

 

Anh ạ!

có cuộc tiễn đưa ngắn hơn gang tay

có sự chờ đợi dài hơn ngày tháng

nhà mình lúc tiễn anh đi

cái ôm còn chưa kịp ấm

 

những bức thư như đòn gánh

quảy nặng hai đầu yêu thương

 

một ngày căn nhà hóa điên

tờ báo tử khét  mùi thuốc súng

mẹ cha ngồi câm lặng 

khói hương bay vòng theo đường vào Nam

 

em đã lớn bằng anh

căn nhà khóc buồn chỗ khuyết

mẹ kể về những giấc mơ có anh gọi cửa

cha đếm mùa trên những luống cày xa

 

từ sân ga

bao lần em đi tìm anh

làng mạc

núi đồi

Quảng Trị

Thừa Thiên

 

bốn mươi năm

máu xương đã tan vào đất

chỉ có cánh tay áo ngày mẹ trao anh là điều có thật

vỡ òa

khóc những nỗi đau!

 

thương biết mấy những đường chỉ khâu

vụng về như bàn tay của mẹ

ngôi nhà lấp đầy chỗ khuyết

run run những vòng khăn tang

 

Yên Thành quê hương

đón anh ngọt ngào thơm lúa

có ai vừa như gọi cửa

có phải anh về không anh?

 

đâu phải là ở rừng xanh

nghĩa trang không còn đơn lạnh

thương anh mỗi ngày mẹ hát

ru anh trên cánh tay gầy...

 

 

CHẲNG CÒN GÌ ĐỂ TIẾC NUỐI

 

Cánh cửa sổ như chiếc gương soi trên bàn trang điểm

tiếng chim vẽ giấc mơ líu lo

những bông hoa hé môi chưa kịp nói gì

bầu trời đã kịp hạ sinh thêm một ngày bình yên nữa

 

Hãy thức dậy đi em

mở mắt để nhìn cho rõ

tán lá bao quanh cho cây mọc thẳng

tuổi trẻ rồi sẽ như cơn gió chợt qua mùa

 

Mặt hồ phẳng lặng sau cơn mưa

qua

như chưa từng đến

 

Hãy soi gương trước bàn trang điểm

chải lọn tóc xuân sóng sánh mây bồng

tô cho làn môi mùa hè cháy bỏng

vẽ mắt mùa thu lấp lánh xinh tươi

 

Cánh cửa kia đã chạm mắt bầu trời

bàn tay em còn chưa kịp mở

buông!

là chẳng còn gì để tiếc nuối.

 

 

TRƯỚC CUỘC CHIA TAY

 

Trước mỗi cuộc chia tay

con đường luôn cúi đầu chào tôi

lời từ biệt lăn theo những bánh xe

ngược về nơi xuất phát

 

Trước mỗi cuộc chia tay

hàng cây luôn cúi đầu chào tôi

tán lá rì rào kể câu chuyện buồn vui

giấc mơ đêm qua nằm lại ở cuống

 

Trước mỗi cuộc chia tay

bạn rưng rưng giọt lệ

thời gian không là thứ vĩnh viễn cho cuộc gặp lần đầu

một bông hoa cài lên màn hình facebook hôm nay

thay cho lời tạm biệt

 

Tôi và bạn

cùng mặc áo cho những cơn ngủ muộn

lại xúng xính son môi

lấp lánh cổ cườm

nụ cười không thể rạng rỡ hơn

 

Chia tay

chỉ là nếp nhăn hồi tưởng...

 

 

TRẮNG VÀ ĐEN - SỰ THẬT VÀ GIẢ DỐI

 

Hồn nhiên

chưa một lần vết mực

nụ cười lấp lánh bình minh

bàn tay run run trước tờ giấy trắng

bỗng chạm vào tinh sương

 

Bóng tối như màn đêm

màu đen vấy lên vẫn đục

lũ xấu xa

trốn tránh mặt trời lẩn khuất

 

Không thể dung hòa

trắng và đen

sự thật và giả dối

 

Có những đêm anh không ngủ

ngọn đèn đốt mắt trầm tư

tiếng chuông thắp về quá khứ

ảo - hư chung một ánh đèn

 

Chẳng thể chờ cả thế giới lung linh

anh viết bài thơ khai sinh ngọn lửa

một que diêm thắp lên niềm tin

ánh sáng thơm từ trang giấy trắng...

 

 CHÂU HOÀI THANH

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đà Lạt trong miền nhớ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Đà Lạt trong thơ Nguyễn Loan không phải là một đô thị hiện đại với những công trình mới, mà là một miền ký ức và cảm xúc
Xem thêm
Chạm phố - Chùm thơ Phan Duy
Nắng bỏ lại phía sau thành phố/ chút riêng tư không nói bằng lời/ chỉ nhẹ nhàng một chiếc lá rơi/ gửi gắm cả trăm chiêu tâm sự
Xem thêm
Từ những nhịp cầu đến miền đất yêu thương – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Không miêu tả phong cảnh hay kể lại hành trình, Đinh Nho Tuấn chạm đến hồn đất bằng những liên tưởng giàu chất thơ. Từ nhịp cầu nối những bờ vui đến tràm, đước, áo bà ba, câu lý…, tác giả gợi lên một miền Tây bình dị, hào sảng, giàu nghĩa tình.
Xem thêm
Đi về phía bình minh - Chùm thơ Nguyễn Hữu Quý
Hai bài thơ hưởng ứng, cổ vũ Cuộc thi thơ Tiếng gọi đô thị mới, như một lời chia sẻ và đồng hành cùng cuộc vận động sáng tác; không tham gia dự thi.
Xem thêm
Âm vang miền sơn cước - Chùm thơ Cao Thanh Minh
Hai bài thơ trong chùm Âm vang miền sơn cước mang đến bức tranh giàu màu sắc văn hóa về cuộc sống của đồng bào miền núi.
Xem thêm
Dấu chân ký ức - Chùm thơ
Chùm thơ Hoàng Quý:Em hóa ngỗng, hóa công, hóa thiên nga, phù thủy.../ Lông ngỗng đau lòng huyền sử Mỵ Châu
Xem thêm
Căn cước một thành phố - Chùm thơ Nguyễn Quốc Hiền
Cuộn mình vào cơn lốc chuyển dịch/ Ta tìm thấy căn cước của thành phố hôm nay.
Xem thêm
Làng lên phố - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Một chùm thơ có sự thống nhất khá rõ về cảm hứng: sự chuyển mình của làng quê Nam Bộ trong quá trình đô thị hóa, với những rung động trước cái mới nhưng vẫn da diết nhớ những giá trị cũ.
Xem thêm
Khói và màu xanh – Chùm thơ Đại Duy
Từ những mái phố, bữa cơm chiều và phận người giữa đô thị đến những miền liên tưởng giàu màu sắc tượng trưng, thơ Đại Duy cho thấy nỗ lực tìm kiếm một giọng điệu riêng. Trong Khói và Xanh, hiện thực và tưởng tượng đan cài, tạo nên những lát cắt trẻ trung về con người và thế giới quanh mình.
Xem thêm
Những dấu xanh của thành phố - Chùm thơ Trần Kim Dung
ừ những hàng me già trên đường Nguyễn Du đến thành phố biển đang chuyển mình mạnh mẽ, thơ Trần Kim Dung ghi lại những lát cắt đời sống bình dị bằng cái nhìn chân thành và giàu tình yêu với vùng đất mình đang sống. Trong những vòm lá xanh và những chân trời đang mở rộng ấy là nhịp đập của một đô thị nghĩa tình, năng động và không ngừng vươn lên.
Xem thêm
Vọng từ Côn Đảo - Chùm thơ Lê Vinh Dự
Côn Đảo hôm nay không chỉ là điểm đến của biển xanh, nắng gió và những hàng bàng cổ thụ. Trong cảm nhận của nhà thơ Lê Vinh Dự, mỗi lèn đá, ngọn sóng, ánh trăng nơi đây vẫn còn vọng lại bước chân của những người tù yêu nước đã ngã xuống vì độc lập tự do.
Xem thêm
Hoa tràm đất nhớ - Chùm thơ của Huỳnh Văn Út
U Minh mùa này hoa tràm nở không emOng có hút mậtchim có bay về đơm tổ?hay chỉ gióđi qua những hố bom nước đỏ.
Xem thêm
Nhật Chiêu và chùm thơ Ta chào bình yên
Bằng sự nhẹ nhàng thánh thiện, thơ Nhật Chiêu là sự lắng đọng của một trái tim giàu cảm xúc, đưa người đọc vào miền ký ức đầy mộng thực. Lối gieo vần, nhịp điệu và các biện pháp tu từ tạo nên một bức tranh đa sắc, bay bổng của sự lãng mạn pha lẫn chất thiền trong một thế giới nội tâm. Tình yêu trong thơ Nhật Chiêu là khoảng lặng, là những nuối tiếc lẫn hồi sinh, vừa huyền diệu vừa bí ẩn. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nhật Chiêu – Ta chào bình yên.
Xem thêm
Trở về từ những chuyến đi – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Sau những tháng ngày đối diện với bạo bệnh, Đinh Nho Tuấn trở lại với thơ như một cách tri ân cuộc sống. Hai bài thơ Về quê và Xách xe lên và chạy là những lát cắt giàu cảm xúc về quê hương, đất nước và hành trình kiếm tìm nguồn sống trong những điều bình dị nhất.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lý Hoa Sao
Tôi yêu những mùa cây thay lá/ Hoa dầu rơi kín mặt đường quen/ Đèn đỏ đếm thời gian nhẫn nại/ Dòng người xuôi ngược giữa bon chen
Xem thêm
Biển trong tim – Chùm thơ Lê Thị Điểm
biển đem nắng ủ vai gầy/ ướp mùi rong mặn phủ đầy tóc sương/ đem con sóng thức canh trường/ ru bờ cát ngủ bằng hương muối nồng
Xem thêm
Giữa sóng gió và mùa nhớ - Chùm thơ Hà Thái Quốc
Nắng sớm lên trên biển xanh vời vợi/ Bước chân đi sao cứ mãi ngập ngừng/ Vai hành trang khoác nỗi nhớ trên lưng/ Gánh ân tình của người thương sâu nặng
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Vũ Thanh Hoa tái xuất thi đàn với bộ ba ấn phẩm Vũ - Thanh - Hoa
Vũ Thanh Hoa vừa chính thức trở lại thi đàn sau gần một thập niên khi chị ra mắt cùng lúc bộ ba tập thơ mới mang tên “Vũ - Thanh - Hoa” tại TPHCM với chủ đề “Người đàn bà khác trong tôi”.
Xem thêm
Những hạt mầm trong gió tháng Sáu - Chùm thơ nhiều tác giả
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, những bài thơ nhỏ từ nhiều giọng viết khác nhau cùng gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu dành cho tuổi thơ và niềm tin vào những hạt mầm đang lớn.
Xem thêm
Phố cũ, phố nhớ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Con đường quen, vội vã bước chân hoang/ Reo cuốn quýt chồng lên nhau, từng lớp/ Bươn bả nắng, dòng xe trôi choáng ngợp/ Đường phố cũng oằn cong, nếp sống mòn...
Xem thêm