TIN TỨC
  • Thơ
  • “Chân trời điểm hẹn”: Góc nhìn khác về Trung tướng Nguyễn Đức Hải

“Chân trời điểm hẹn”: Góc nhìn khác về Trung tướng Nguyễn Đức Hải

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-11-12 19:52:09
mail facebook google pos stwis
2330 lượt xem

Nhân dịp Trung tướng Nguyễn Đức Hải, nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược (Bộ Quốc phòng), cho ra mắt tập truyện ký - thơ "Chân trời điểm hẹn" (gồm 14 truyện – ký và 70 bài thơ được viết từ 1972 đến nay), Văn chương TPHCM xin giới thiệu một chùm thơ được chọn từ tập sách này.

Tiếp cận thơ Nguyễn Đức Hải, độc giả có thể nhận thấy một điều: sức nặng của thơ ông không nằm ở những cách tân kỹ thuật hay sự trau chuốt hình ảnh, mà nằm ở sự chân thành đến mộc mạc, đôi khi sa vào tự sự như chính trải nghiệm và suy ngẫm của một người lính từng đi qua chiến tranh, qua công vụ, đi ra thế giới. Chất thơ ở đây được tìm thấy trong cái "tình" thắm thiết, trong những câu chuyện được kể lại bằng tất cả xúc cảm dạt dào.

Năm bài thơ sau đây, như những lát cắt, phần nào giúp độc giả thấy được những khoảnh khắc đáng chú ý trong hành trình sáng tác của tác giả. Nếu "Linh Thiêng - Long Khốt" là bản hùng ca bi tráng, nơi câu thơ vụt sáng lên trong những hình ảnh gân guốc: "Tay còn siết – súng chưa rơi khỏi ngực/ Ngã xuống rồi… vẫn giữ hướng xung phong!" thì "Mẹ Ơi! Con Vẫn Ở Đây" lay động lòng người bởi sự hóa thân của người lính đã khuất vào đời sống hòa bình, một ý tưởng đẹp dù được diễn đạt bằng một ngôn ngữ giản dị, trực tiếp.

Bài thơ "Bên Dòng Sông Etomac" cho thấy tầm vóc tư tưởng và sự quan tâm đến những vấn đề nhân văn rộng lớn, vượt qua biên giới của một người từng trải. Trong khi đó, "Dã Quỳ - Em" và "Sông Vệ - Quê Mình" lại là những phút giây lắng đọng, nơi tác giả tìm về với vẻ đẹp của thiên nhiên và ký ức quê hương.

Có thể nói, thơ Nguyễn Đức Hải là những ghi chép cảm xúc chân thực, là nhật ký tâm hồn, là tiếng nói nội tâm của một người lính - một nhà chiến lược quân sự, phản ánh trung thực một đời sống tinh thần phong phú với đủ cung bậc: bi hùng, đau thương, tri ân và lãng mạn. Đọc thơ ông, ta hiểu thêm và trân trọng hơn về một "chân trời" cảm xúc của thế hệ cầm súng viết nên lịch sử.

 Nguyên Hùng chọn thơ và giới thiệu.
 

Trung tướng, PGS, TS NGUYỄN ĐỨC HẢI
Nguyên Viện trưởng Viện chiến lược Quốc phòng  - BQP

 

LINH THIÊNG  LONG KHỐT

 

Giữa Cánh Đồng Chó Ngáp hoang vu

Đã một thời máu thắm giữa đồng khô...

Bom rung đất – đạn gào qua lửa khói

Người ngã xuống – Tổ quốc ngẩng cao đầu!

 

Long Khốt đó – nơi khắc ghi lời thề không lùi bước

Hàng nghìn hồn liệt sĩ hóa hư không

Dưới dòng sông Long Khốt âm thầm chảy

Có bóng hình của mẹ tiễn con đi...

 

Từng tấc đất thấm mồ hôi, máu lửa

Từng nhịp chân người in dấu kiên trung

Xương thịt hóa phù sa bồi đất mẹ

Hồn anh linh vang vọng khắp non sông.

 

Có người ngã khi tuổi vừa đôi mươi

Áo sạm khói giữa đồng sâu lửa đỏ

Tay còn siết – súng chưa rơi khỏi ngực

Ngã xuống rồi… vẫn giữ hướng xung phong!

 

Đêm Vĩnh Hưng – gió thổi từ lịch sử

Nghe vọng về tiếng bước của đoàn quân

Họ vẫn sống – không tên, không tuổi tác

Trong lòng dân, như lửa cháy ngàn năm!

 

Ai đến viếng – xin cúi đầu tưởng niệm

Trước Đền thiêng Long Khốt giữa trời xanh

Nơi ký ức cháy bền trong ngọn lửa

Tổ quốc khắc tên Người giữa sử xanh...

 

Và hôm nay – lúa lại reo theo gió

Trẻ đến trường trên những lối năm xưa

Chúng con sống – nâng bước người đã khuất

Mỗi nhành cây còn thấm máu anh hùng.

 

                                    Long Khốt, 19.05.2025


Di tích lịch sử cấp Quốc gia Khu vực Đồn Long Khốt được xây dựng với quy mô lớn


MẸ ƠI! CON VẪN Ở ĐÂY

 

Mẹ ơi… con vẫn ở đây

Giữa rừng sâu, đồng hoang, và bên sông, suối

Nơi đạn bom một thời lửa cháy

Chiến tranh đã cướp mất con rồi

Máu nhuộm hồng…  để giữ đất bình yên.

 

Bia không tên, không cỗ áo thiêng liêng

Chỉ có hương cỏ thơm, ngàn năm ru giấc

Đồng đội gọi mãi tên khắp nẻo chiến trường

Mà lòng quặn đau, nước mắt rưng rưng…

Mẹ ơi! Con vẫn còn đây

Trong câu hát và sau làn khói hương dìu dịu

Con vẫn nghe tiếng mẹ thì thầm

Lời ru theo gió, say nồng giấc mơ.  

                                       

Mẹ ơi! Con vẫn ngồi đây

Trên chiếc ghế trong hội trường bình yên

Con trên trang sách em thơ

Vui cùng trang lứa, đêm trăng hẹn hò...

Con bay trong sắc hương trời

Hòa theo làn gió rì rào bờ tre

Bóng con đi giữa đoàn quân....  

Bên con đồng chí trang nghiêm, chỉnh tề

Con trong muôn trái tim người

Yên tâm mẹ nhé! Đừng buồn xa con

Con thương mẹ tóc pha sương

Mà con mải miết chưa về thăm quê.

 

Tháng bảy về… hoa rực đỏ muôn phương

Như máu đào hòa vào lòng đất

Trong thẳm sâu, con vẫn khe khẽ gọi:

"Mẹ ơi, con vẫn ở đây mà…"

Đồng đội vẫn đi tìm ...khắp chốn rừng xanh

Tìm tên con, tìm hài cốt vô danh

Mẹ ơi, Mẹ đừng buồn thêm nữa

Bởi tên con trong trái tim Việt Nam.

 

                                   TP. HCM, 28.07.2025

 

 BÊN DÒNG SÔNG ETOMAC

 

Ta đứng lặng, bên dòng Etomac

Nước lững lờ như một khúc hoan ca,

Ngọn gió Mỹ thổi về trong lồng ngực,

ký ức về … bừng cháy những ngày xưa.

Cha em là ai? Và bé Emily?

Mà hùng dũng dắt con đi, giữa rừng cờ ngợp gió,

Không phải để mừng reo, vui chiến thắng

Mà vì Việt Nam – máu vẫn đổ đêm ngày.

Trái tim cha – không biên giới màu da,

Từng bước chân là lời nguyền phản chiến

Giữa nước Mỹ – từng đoàn người tranh đấu,

Vì Việt Nam! Lẽ phải, lương tri và nhân nghĩa.

Ta đến đây,

không phải vì ký ức dòng sông,

Mà mang theo tiếng gọi hồn đất nước

Đất Việt Nam, máu đỏ nhuộm bao đời.

Cha của Emily – vẫn bước giữa đau thương.

Dòng Etomac,

chảy bao lời chứng giám

Có giọt lệ nào của mẹ Việt xa xôi?

Có lời ru nào vượt đại dương băng qua bom đạn?

Để đòi lại cho đời công lý, bác ái , tự do ...!

Ta đứng đây,

mà lòng sôi lửa cháy,

Vì chất độc da cam còn giết chết bao người?

Tội ác chiến chiến tranh,

Việt nam còn gánh chịu.

Ta biết ơn – những người cha trong trận chiến,

Dạy con yêu bằng sự thật bên sông.

Nhân loại hòa bình, chấm dứt chiến tranh.

 

                          Washington, D.C, 11.2016

 

DÃ QUỲ - EM

 

Em không rực rỡ như hồng,

Mà sao quyến rũ thơm nồng ba zan

Nắng lên, nhẹ gió mơn man,

Đợi ai? vàng cả sườn đồi hoang vu.

 

Chân anh lạc lối mây mù,

Vô tình gặp ánh mắt thu bần thần.

Dã quỳ không gọi mùa xuân,

Mà sao thổn thức muôn lần tim anh?

 

Thương em?  Khao khát, bâng khuâng

Trong đôi mắt dại, vương cành nghiêng nghiêng…

Em như giấc mộng không tên,

Đi qua rực rỡ, bỏ quên cõi người.

 

Đồi cao, nỗi nhớ chơi vơi,

Em – loài hoa dại, một đời chẳng quên.

Anh về gùi nắng lên miền,

Dã quỳ hương sắc, Tây nguyên đợi chờ ...

 

                                                Pleiku, 25.07.2025

 

SÔNG VỆ - QUÊ MÌNH

 

Vệ giang ơi! Chờ ai? Đợi ai? mà dòng xanh lặng lẽ

Từ bao đời say đồng lúa, nương dâu

Nước êm trôi, dạt dào như câu lý

Thơm hương rừng, mát ngọt ngàn năm

Tuổi thơ em- con thuyền nan lắt lẻo

Chở trưa hè râm mát bóng tre xanh

Vẳng tiếng ê a... bên bờ vui khe khẽ    

Sóng ru hoài mùi cỏ dại mong manh

Sông Vệ đó – trăng vàng soi bến vắng

Cánh buồm xưa còn thấp thoáng trong sương

Làn mây trắng nghiêng nghiêng theo bóng nắng

Gió êm êm ru khẽ giấc quê hương.

 

Mùa nước nổi, sông tràn dâng   khắp chốn

Cuốn bờ tre, nhòa lối nhỏ ven thôn

Mái tranh cũ chênh chao trong làn nước

Mẹ chèo xuồng như gió lướt mênh mang...

 

 Lũ cuồng phong dòng sông quê cuồn cuộn

Lúc dịu hiền như dải lụa yêu thương

Đàn sáo líu lo chao nghiêng trên mặt nước

Nắng lung linh rơi nhẹ giữa trong xanh

 

Ta xa xứ, sông về trong ký ức

Giữa phố đông vẫn nhớ lắm phù sa

Dòng thương mến chảy theo bao năm tháng

Như câu hò... dìu dịu giữa hồn ta

"Vệ giang ơi! Em ngọt ngào như dòng sữa mẹ

Ngày chia xa, bao nỗi nhớ không nguôi

Nắng đổ chiều nghiêng, cánh diều xưa kỷ niệm. 

 Anh hẹn, anh sẽ về với Quảng Ngãi yêu thương.

 

          TP. HCM, 24.07.2025

Bài viết liên quan

Xem thêm
Giới thiệu thơ Nastassia Nareika
Thơ của Nastassia Nareika, nữ thi sĩ vùng Brest (Cộng hòa Belarus), song hành giữa những địa danh của Belarus và cõi nội tâm. Lịch sử trong thơ chị sống động qua tiếng vó ngựa, ánh gươm và những tường thành cổ. Mùa thu trong thơ chị là mùa vọng về từ quá khứ, mùa của những vết thương chưa lành, của dòng máu lịch sử vẫn rung lên trong huyết quản người đương thời. Song hành với cảm thức ấy là một trái tim yêu thương mãnh liệt, đi qua mọi thử thách.
Xem thêm
Liên Phương và chùm thơ Lục bát để rơi
Bằng cách chọn lọc ý nghĩa trong từng câu chữ vừa gợi tả phong phú vừa thi mỹ trong đài từ, thơ lục bát Liên Phương mang tầng nghĩa vừa mong manh vừa sâu lắng, giàu triết lý suy tư, đậm nét mỹ học. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Liên Phương – Lục bát rơi.
Xem thêm
Hai tiếng thơ tri ân – Chùm thơ Nguyễn Bá Vượng và Hà Thiên Sơn
Hai vần thơ cho một ngày trở về với những người đã nằm xuống: một bản hùng ca và một lời tự tình.
Xem thêm
Những khúc lặng không thể nào quên - Chùm thơ Triệu Kim Loan
​Tháng Bảy về, lòng ta lại lặng nghiêng trước máu xương của bao liệt sĩ đã hòa vào lòng đất Mẹ.
Xem thêm
Ký ức không khép lại – Chùm thơ Trần Quang Khánh và Thanh Hoàng
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn nguyên trong nỗi nhớ người lính, trong cuộc đời người ở lại và trong trái tim những bà mẹ. Chùm thơ của Trần Quang Khánh và Thanh Hoàng là những lát cắt lặng sâu về một quá khứ chưa bao giờ khép lại.
Xem thêm
Tháng Bảy cùng anh – Chùm thơ nhiều tác giả
Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ tháng Bảy của các tác giả, hội viên Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh từ Bà Rịa - Vũng Tàu.
Xem thêm
Máu đỏ và những ký ức thiêng liêng – Chùm thơ Trần Mai Hường
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương và ký ức về một thời máu lửa vẫn còn ở lại. Ba bài thơ của Trần Mai Hường là những lát cắt xúc động về người lính, người mẹ và những hy sinh không thể nào quên.
Xem thêm
Gọi người từ phía ký ức – Chùm thơ Hoa Mai
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những cuộc kiếm tìm, những nỗi đợi chờ và ký ức về người đã khuất vẫn còn ở lại. Qua ba bài thơ Nhờ anh tìm mẹ, Cội bồ kết ở Ngã ba Đồng Lộc và Về đi cha, Hoa Mai trở về những địa chỉ của một thời máu lửa bằng những câu chuyện gia đình gần gũi, lặng lẽ và nhiều day dứt.
Xem thêm
Tháng Bảy, gió gọi tên anh – Chùm thơ nhiều tác giả
Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của Võ Miên Trường, Trần Kim Dung, Phạm Thanh Bình và Nga Vũ nhân Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7.
Xem thêm
Tiếng vọng từ những miền ký ức - Chùm thơ Nguyên Hùng
Nhân ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ được viết từ những chuyến đi qua vùng biển Gạc Ma, rừng tràm Xẻo Quýt và bến Vàm Lũng. Ba miền đất, ba miền ký ức, nơi sự hy sinh của bao thế hệ vẫn còn vọng lại trong tiếng sóng, tiếng chèo và bóng những con tàu năm cũ.
Xem thêm
Đón các anh về với đất mẹ | Thơ Trần Thế Tuyển - nhạc Lê Khắc Hùng
Hướng tới Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, xin chia sẻ ca khúc Đón các anh về với đất mẹ, phổ thơ Trần Thế Tuyển, nhạc Lê Khắc Hùng – như một nén tâm nhang tưởng nhớ và tri ân những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.
Xem thêm
Giữ lấy phần người - Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Đinh Nho Tuấn là gương mặt đã nhiều lần được giới thiệu trên Văn chương TP.HCM, đồng thời liên tiếp ghi dấu tại các giải thưởng văn học trong những năm gần đây. Với chùm thơ mới, anh tiếp tục đi vào những câu hỏi cốt lõi về nhân cách, lương tâm, trái tim và phẩm giá của thi ca. Giọng thơ nhiều suy tư, có lúc quyết liệt, nhưng sau những đối cực sáng – tối vẫn là niềm tin vào phần người không dễ bị khuất lấp.
Xem thêm
Vọng phu - Một bài thơ hay của nhà thơ Phạm Thanh Bình
Những ngày giữa tháng Bảy, các trang báo dồn dập đăng tải thông tin về câu chuyện tình của cô gái Nguyễn Thị Lệ và chàng trai Huỳnh Văn Quên. Hai người từng tham gia hoạt động kháng chiến tại Long An từ những năm 60 của thế kỷ trước. Khi đơn vị nhận lệnh chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công Xuân Mậu Thân 1968, trước lúc chia tay người lính trẻ hẹn: “Đánh xong trận này tui về, ra mắt ba má rồi cưới em”.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua – Chùm thơ của nhiều tác giả
Bốn bài thơ của bốn tác giả CCB, bốn lát cắt khác nhau, cùng gặp nhau ở một điểm: phía sau chiến thắng và hòa bình vẫn còn những ký ức, những hy sinh và những tình yêu lặng lẽ tiếp tục sống cùng năm tháng.
Xem thêm
Trong những ngày chưa gọi tên – Chùm thơ Nguyễn Hồng Thủy Tiên
Ba bài thơ đều đi theo mạch liên tưởng, giàu tính thị giác và nội tâm. Điều này thể hiện rõ từ Trong căn phòng bừa bộn của em đến Sẽ qua đi thôi và Gió vẫn tha thiết thổi.
Xem thêm
Đi qua xác quả bom - Chùm thơ của Trần Thị Nương
Đi qua xác quả bom / nằm khát gió – đó là cách nhà thơ Trần Thị Nương định nghĩa hành trình sáng tạo của mình.
Xem thêm
Tháng Bảy còn những cuộc trở về
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của Phạm Đình Phú và Trần Ngọc Phượng – các nhà thơ cựu chiến binh, hội viên Hội Nhà văn TP. HCM.
Xem thêm
Mẹ ơi! Con vẫn ở đây – Lời nhắn gửi từ những người chưa kịp trở về
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu ca khúc Mẹ ơi! Con vẫn ở đây, được nhạc sĩ Trầm Tích phổ từ bài thơ cùng tên của PGS-TS, Trung tướng Nguyễn Đức Hải.
Xem thêm
Kim Chi và chùm thơ Lạc phố Hà Tiên
Nhà thơ Kim Chi (tên thật là Võ Thị Kim Chi) - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội VHNT các dân tộc thiểu số Việt Nam, hội viên Hội VHNT tỉnh Vĩnh Long, là giáo viên rất đam mê thơ. Chị đã xuất bản các tập thơ “Mưa tháng chạp” (NXB Hội Nhà văn), “Mùa thương gọi nhỡ” (NXB Văn hóa Văn nghệ), “Nắng đêm” (NXB Hội Nhà văn). Thơ Kim Chi viết về nhiều đề tài con người và xã hội nhưng thành công hơn cả là những bài viết về quê hương và tình yêu. Thơ chị giàu nữ tính, thắm đượm tình nhân ái trước biến động của xã hội và lịch sử bằng một ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ, giản dị mà hiện đại, tính họa và tính nhạc luôn hòa quyện. Nhà văn Lê Xuân xin giới thiệu chùm thơ Kim Chi cùng bạn đọc.
Xem thêm
Nhịp sóng và vần thơ – Chùm thơ Lương Phương Hậu
Là một nhà khoa học nhiều năm gắn bó với sông nước và biển, GS-TS Lương Phương Hậu mang vào thơ những trải nghiệm lắng đọng cùng một tâm hồn giàu liên tưởng.
Xem thêm