TIN TỨC
  • Thơ
  • Những vần thơ lặng lẽ từ một đại tá thương binh

Những vần thơ lặng lẽ từ một đại tá thương binh

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-10-11 08:12:15
mail facebook google pos stwis
710 lượt xem

Tập thơ Đi qua cơn gió mùa của Đại tá nhà thơ Lương Tử Miên là bản tổng kết tinh thần của một đời người – một người lính từng đi qua chiến tranh, mang trên mình những vết thương không chỉ trên thân thể mà còn trong ký ức. Ở tuổi 93, nay ông vẫn viết đều, viết rõ, như thể từng con chữ là cách giữ nhịp cho trái tim – nhịp của người đã “đi qua cơn gió mùa” của cả thế kỷ.

Thơ Lương Tử Miên giản dị, không cầu kỳ về hình thức, nhưng thấm đẫm trải nghiệm sống. Ông không dựng tượng đài bằng mỹ từ, mà khắc họa đời sống bằng giọng kể nhỏ, thật, giàu thương cảm. Đọc thơ ông, người ta thấy ánh mắt người lính trong buổi trở về, nghe được tiếng thở dài của một người cha, một người đồng đội, một công dân của đất nước đã đi qua bao biến thiên.

Tập thơ gồm 100 bài thơ chọn của tác giả – tựa như một “tự truyện bằng thơ”. Có những bài rất đời thường (Bên tách cà phê, Giữ mãi những gì yêu thương), có những bài là khúc tưởng niệm đồng đội (Chiều Sa Thầy, Những người nằm lại Đồng Lộc), và có những khúc trầm riêng tư về quê hương, tình yêu, tuổi già (Em có về xứ Nghệ với anh không, Như một lẽ tự nhiên).

Văn chương TP. HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ rút từ tập thơ này - Đi qua cơn gió mùa (NXB Hội Nhà văn, 2025) – năm bài thơ tiêu biểu cho những mảng cảm xúc đã làm nên giọng điệu riêng của người lính thi sĩ U95.



Hương bồ kết thơm ngã ba Đồng Lộc

 

Đoàn xe ra chiến trường qua ngã ba Đồng Lộc

Nơi trọng điểm không thể dừng phút chốc

Nhưng cũng chỉ nhích dần

nhích dần từng chặng một trong đêm

Căng mắt tìm màu áo trắng của em

Như tìm vạch đường phân chia sống chết

Trao vội vàng qua thành xe mấy chùm bồ kết

Bàn tay ai sẽ cảm lấy nâng niu

Thương lắm

Hẳn mấy ngày qua các em chưa được gội đầu

(Mái tóc làn da tài sản nâng niu

của một đời thiếu nữ)

 

Trong bom đạn khó trọn bề gìn giữ

Và đêm nay

Giữa ầm ào bom đạn máy bay

Anh chiến sĩ cất lên tiếng hát

- “Chào em cô gái Lam Hồng...”

Chưa trọn một lần yêu

Và tất cả chưa chồng

Mười cô gái nơi ngã ba Đồng Lộc

Mười trái tim sáng trong như ngọc

Nằm lại mảnh đất này

Cảm ơn người gieo hạt ở nơi đây

Để mỗi chiều hương bồ kết bay bay...

 

 

Phác thảo, một bóng hình quá khứ


Tâm tình một đồng đội đã hi sinh
 

Suốt một đời không nguôi nhớ về em

Dẫu đã lâu rồi em trở thành người mẹ

Trong tim anh dáng hình em vẫn trẻ

Vẫn dịu dàng đằm thắm tin yêu.

Trời cho chúng mình gần gũi chẳng bao nhiêu

Chưa trao gửi những gì hằng khao khát

Đến nụ hôn cũng ngại ngần dè dặt.

Bởi muốn giữ cuối cùng

điều trong trắng vẹn nguyên.

Chiến tranh hoài bom đạn triền miên

Và phía trước chúng mình là mặt trận

Là những cuộc chia ly dài vô tận

Cứ chênh vênh theo năm tháng đợi chờ,

Đêm Trường Sơn, chợt tỉnh giữa giấc mơ

Nghe gió núi ru lá rừng xào xạc

Một thời đắm say, một thời trận mạc.

 

Một thời yêu không nỡ hẹn ngày về.

Cứ bần thần đâu đó một miền quê

Sông Bến Hải mang nỗi đau chia cắt

Dài năm tháng, vắng điệu hò khoan nhặt

Những con đò xuôi về bến Sa Lung*

Mấy cánh buồm nâu no gió cửa Tùng

Đêm Hồ Xá sương giăng mờ thị trấn

Và cứ thế trên nẻo đường ra trận,

Anh mang theo, hình bóng một con người

Ở tận làng quê nghèo khó xa xôi

Một dáng mảnh mai dãi dầu mưa nắng

Lối em về qua sườn đồi cát trắng

Gió chiều bay màu áo tím hoa sim

Thương nhớ ai!

Hoa cau rụng đầy thềm...
 

20 tháng 7 năm 1992 

Kỷ niệm những ngày đóng quân trên vĩ tuyến 17 (Vĩnh Linh, Quảng Trị 1954)

* Những địa danh của Vĩnh Linh.

 

 

Bài học vỡ lòng


Biết ơn em Bùi thị V...
 

Chuyện nhiều lần với một người ở rất xa

Mình vỡ vạc những điều chưa hiểu biết

Những thật giả dại khôn trong giao tiếp

Những rủi may ấm lạnh của tình đời

Một anh con nhà nghèo

vừa chớm tuổi đôi mươi

Chưa kịp lớn đã bập vào chiến trận

Chữ nghĩa không quen bằng quen súng đạn

Viết thư cho người yêu nắn nót những i - tờ

Cái giảng đường đại học - chỉ nằm mơ

Chưa hề biết cổng trường vuông hay tròn nữa

 

Sự dốt nát bám hoài dân kẻ chợ

Những sang hèn trong điều tiếng thị phi

Chiến tranh lụi tàn treo súng trở về

Bỗng cay đắng nhận ra mình ít chữ

Những lúc lẻ loi lại bám vào quá khứ

Như lá bùa hộ mệnh để sống còn

Nhòe nhoẹt hào quang nhòe nhoẹt vàng son

Giữa bề bộn tình đời anh thợ cày ngơ ngác

Như người ngoài hành tinh cứ luôn luôn đi lạc

Lại bắt đầu từ bài học vỡ lòng thôi.

Bỗng bàng hoàng: gần hết một đời rồi

Nhanh hay chậm chẳng còn bao ý nghĩa

Khi mình đã nhận ra điều thấm thía

Thì ước mơ cũng tuột khỏi tầm tay.

 

 

Tự bạch

 

Mùa xuân vẫn mãi xanh tươi

Mà ta đã chín tư rồi còn chi?

Một thời trai trẻ qua đi

Một thời trận mạc, lùi về phía sau

Phong sương điểm bạc mái đầu

Nhân tình đọng mãi nỗi đau trong lòng

Vẫn chưa thoát cảnh long đong

Đói no theo mãi trong vòng quẩn quanh

Từng đi qua cuộc chiến tranh

Bâng khuâng, mình tự hỏi mình:

Vì sao?

Thế gian bàn cãi xôn xao:

“Thế nào là dại!

“Thế nào là khôn?”

 

Nếu không cầm súng lên đường

Để rồi mang mấy vết thương trên mình

Nếu không chấp nhận hi sinh

Thì nay đất nước thanh bình hay chưa

Xóm nghèo đã hết xác xơ

Đồng quê liệu đã phai mờ dấu bom

Những người vợ trẻ héo hon

Một đêm mấy bận ôm con xuống hầm.

Chín tư tuổi, chín tư xuân

Thời gian ơi! Liệu ta còn mấy mươi?

 

Tháng 7 năm 2025

 

 

Nghệ Tĩnh mình ơi

 

Quê hương in dấu cuộc đời

Thiết tha Nghệ Tĩnh mình ơi bao lần

Con từ chập chững bước chân

Đến khi chặng cuối đã gần hôm nay

Ngửa lòng tay bấm đốt tay

Công cha ơn mẹ cao dày chẳng quên

Ấm êm che chở xóm giềng

Nắm xôi qua cửa mà nên nghĩa tình

Chiều hè bát nước chè xanh

Nắng nôi đón ngọn gió lành đi qua

Sông quê dù ít phù sa

Mồ hôi thấm đất mà ra mỡ màu

 

Ở ăn có trước có sau

Dẫu vinh dẫu nhục chung nhau lối về

Đã từng lang bạt trăm quê

Dám đâu vui bạn mà mê mẩn lòng

Lỗi lầm gạn đục khơi trong

Lắng trong chua xót chờ mong ngọt bùi

Võng xưa tiếng mẹ ru hời

Thiết tha Nghệ Tĩnh mình ơi!

Tháng ngày...

 

Nhà thơ Lương Tử Miên đọc thơ

Clip: Nguyên Hùng

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm