TIN TỨC

Ở nơi tận cùng con nước – Bút ký Hồng Sương

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2025-11-04 02:36:37
mail facebook google pos stwis
331 lượt xem

(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Nắng tắt bên sông Long Xuyên, vỡ thành từng mảnh nhỏ trong làn hơi nước mỏng tang. Thành phố vào giờ tan tầm, người xe chen nhau, nhưng trong nhịp hối hả ấy, có điều gì thật đỗi dịu dàng, thân quen. Tôi ngồi bên bờ hồ, tay cầm ly nước, ngắm nhìn đám lục bình trôi trên mặt nước xiết. Xa xa, những chiếc ghe đánh cá lặng lẽ như những kiếp người trôi giữa dòng đời, bền bỉ đi tìm cái sống trong mênh mang nước bạc.

 

Tác giả Hồng Sương

Giữa không gian mơ hồ kia, một cồn nhỏ hiện ra trong làn sương mỏng. Nó nằm giữa lòng sông Hậu bao la, nhỏ bé và lặng lẽ, như một dấu lặng giữa khúc nhạc đời sôi động. Là một sinh viên đi học xa quê, tôi chẳng biết đó là nơi nào. Tò mò, tôi tìm người bạn quê gốc Long Xuyên để hỏi, tôi hỏi:

- Cồn gì ở kia vậy, bạn?

Cậu ấy trả lời một cách buồn bã, bạn nói:

- Đó là Cồn Phó Ba, thuộc ấp Mỹ Thạnh, xã Mỹ Hòa Hưng, TP Long Xuyên.

Tôi ngây ngô nghĩ: “À, ra thuộc địa phận của Long Xuyên, chắc cũng giàu lắm hả?” Nhưng bạn tôi khẽ lắc đầu, nụ cười pha chút ngậm ngùi.

Khi đêm khẽ tràn về, tôi lại cảm thấy lạ làm sao. Bên bờ Long Xuyên, đèn đường sáng rực như những dải sao rơi xuống mặt đất, lung linh soi cả khung trời; thế mà bên kia sông sao lại tối tăm, âm u như bị màn đêm nuốt chửng. Một khoảng cách chỉ bằng một khúc sông, mà như hai thế giới khác.

Bạn tôi nói, giọng nhỏ lại như tan vào màn đêm kia:

- Nếu có dịp, mày hãy qua đó một lần…rồi sẽ hiểu.

Có lẽ, tôi và nơi đó có mối duyên nào chăng, ý trời đã định để tôi được đặt chân đến cồn Phó Ba. Một chiều nước nổi, đoàn chúng tôi có dịp sang đó để chia sẻ, giao lưu, tặng quà cho các em nhỏ. Tôi cứ nghĩ đó chỉ là hoạt động bình thường như những lần thiện nguyện tôi từng đi. Nhưng không, đó là chuyến đi mà có lẽ tôi sẽ không thể nào quên được.

Trước khi bước lên con đò sang sông, tôi háo hức mong chờ, vui như đứa trẻ vừa mới lên ba. Trong đầu hiện lên bao nhiêu câu hỏi: không biết nơi đó sẽ như thế nào? Có đường lớn, xe cộ tấp nập, náo nhiệt như Long Xuyên không? Trên con đò nhỏ, tôi háo hức ngắm nhìn dòng sông, lòng rộn ràng vì sắp được chơi cùng tụi nhỏ.

Nhưng khi gần cặp bến, tôi hơi bàng hoàng: Dòng sông hôm ấy đục đến mức không còn soi nổi bầu trời. Những gợn sóng nhỏ va vào mạn ghe như lời than thở của nước. Ở bên kia bờ, đất bị lấn đi từng chút, có chỗ ăn sâu đến tận mép đường. Cồn lở, và thời gian cũng đang dần lở theo.

Đặt chân lên mảnh đất mà tôi hằng háo hức, chờ đợi. Mọi viễn cảnh tôi tưởng tượng ra đều bị phá vỡ hết tất cả. Đôi chân tôi sa vào bùn, mà lòng cũng sa vào nỗi buồn chẳng dứt. Quan sát xung quanh, tất cả đều đập vào mắt tôi: những ngôi nhà già nua co ro trong gió, bờ tường rạn nứt như làn da khô cằn, mái tôn cũ kẽo kẹt trong gió; con đường mòn nhỏ hẹp uốn lượn giữa ruộng và lau, nhỏ đến mức chỉ đủ cho một người gánh nước cúi đầu đi qua. Không còi xe, không tiếng máy nổ - chỉ còn hơi thở khẽ khàng của vùng đất đang ngủ quên.

Tôi bước từng bước thật chậm trên con đường đến Trường Tiểu học Nguyễn Hữu Cảnh - nơi mà đoàn chúng tôi tổ chức thiện nguyện. Khi còn cách cổng khá xa, tôi đã bắt gặp đám trẻ đứng đợi sẵn trước đó. Đôi mắt sáng rực, trên khuôn mặt lấm lem kia là những nụ cười tươi rói. Có em đi chân trần, tay chân chi chít những vết trầy xước, có em mặc chiếc áo đã sờn vai, nhưng trên khuôn mặt nhỏ bé kia lại hiện lên nụ cười rạng rỡ đến lạ thường. Nhìn đám trẻ hồn nhiên mà tôi không thể không xót xa cho chúng.

Tôi cúi nhìn một cậu bé nhỏ đôi chân đang rớm máu, băng tạm miếng băng cá nhân một cách vụng về, vẫn còn hở vết thương.

- Chân em bị sao vậy? - tôi hỏi.

Cậu bé nhìn tôi, giọng thủ thỉ:

- Dạ, em đi giăng lưới với mẹ, bị cá đâm ạ.

Câu nói khiến tôi sững người. Một đứa trẻ chỉ mới lớp Một mà đã cùng mẹ ra sông mưu sinh. Trong khi những đứa trẻ khác ở độ tuổi này vẫn đang được ủ ấm, cưng chiều trong vòng tay của gia đình. Thì ở đây, tuổi thơ của các em đã phải nhuốm màu cơ cực.

Khi tôi ngồi tâm sự với một giáo viên nơi đây. Cô kể, giọng buồn rười rượi:

-  Những đứa trẻ ở đây, tội lắm các em ạ. Khu vực Cồn này chỉ có một ngôi trường duy nhất đó là Trường tiểu học này. Sau khi học xong tiểu học, gia đình nào có điều kiện thì sẽ cho con qua bờ bên kia Long Xuyên học tiếp, nhưng hầu hết những gia đình nơi đây đều rất khó khăn, phần lớn các bé học xong tiểu học  phải nghỉ để mưu sinh cuộc sống phụ gia đình. Muốn học tiếp, tụi nhỏ phải băng qua con sông chảy xiết kia, mà con nước ở đây dữ lắm, năm nào cũng có trẻ đuối nước…

Tôi lặng người. Những đứa trẻ ấy vẫn lớn lên mỗi ngày, giữa bờ sạt lở, giữa dòng nước đang âm thầm nuốt lấy nơi chúng gọi là quê hương.

Quan sát cẩn thận ngôi trường nơi đây, nơi chứa biết bao nhiêu giấc mơ của bọn trẻ, nhưng rõ ràng nó đang xuống cấp trầm trọng, vách tường loang lổ, nền đất lún phập phồng, có thể sập đổ bất cứ lúc nào. Ấy vậy mà, trong khoảng sân nhỏ kia, nhìn các em vẫn vô tư nô đùa, tiếng cười trong veo như chưa hề biết đến nỗi nhọc nhằn của đời mình. Tôi chợt thấy lòng mình dâng lên một nỗi thương xen lẫn khâm phục. Thương vì tuổi thơ của các em thiếu thốn đủ bề, và phục vì những người thầy, người cô nơi đây, những người đã chọn gắn bó với mảnh đất nghèo, dạy chữ giữa bấp bênh của cuộc sống, chỉ vì một niềm tin giản dị: “Còn một đứa trẻ biết đọc, là còn một tia sáng.”

Chuyến đi hôm ấy, đoàn chúng tôi đem đến cho các em những bộ quần áo mới, những đôi dép mới, và đặc biệt là những tấm bảo hiểm y tế - tờ giấy tưởng chừng đơn giản, nhưng ở tại đây nó như tấm “bùa hộ mệnh” nơi vùng nước xoáy. Trên tay cầm mảnh giấy, nhìn tụi nhỏ chẳng hiểu gì, chỉ cười hồn nhiên. Nhưng tôi biết rõ, mảnh giấy đó có thể cứu rỗi cho những vết thương, giúp các em vượt qua cơn nguy hiểm trong đời.

Một nơi hoang vu, vắng vẻ, không trạm xá, không đường nhựa, lại cách xa bệnh viện bởi một con sông lớn. Đôi khi chỉ cần một vết thương nhỏ cũng có thể hoá thành bi kịch cả đời người, tấm bảo hiểm kia như một tấm lá chắn mỏng manh, giúp những đôi chân trần phần nào nhẹ đi gánh nặng giữa cuộc đời. Nơi mà thứ gì cũng thiếu. Nhưng lạ thay, tụ nhỏ vẫn vô tư hồn nhiên, vẫn tin vào ngày mai. Chính nét hồn nhiên ấy làm lòng tôi chùng xuống. Một nỗi thương, một niềm phục cứ lặng lẽ đan vào nhau, không thể nói thành lời.

Chiều dần buông xuống, gió sông thổi lạnh, tôi lại bước lên con đò nhỏ, nhưng lòng lúc này không còn háo hức, vui vẻ như trước. Nước vẫn chảy xiết ngược dòng, như mang theo những gì chưa thể nói. Con đò dần rời xa bến, Cồn Phó Ba thu nhỏ lại giữa bạt ngàn. Nhưng tiếng cười trẻ thơ và ánh mắt trong trẻo vẫn lấp lánh, như ánh nắng vẫn còn đọng trên dòng sông Hậu chiều tà.

Ở nơi tận cùng của con nước, nghèo khổ không còn là nỗi sợ… Một nơi tuy nghèo khó, thiếu thốn trăm bề, nhưng chứa đựng biết bao yêu thương, bao giấc mơ non trẻ.

Chúng tôi đến, mang theo những món quà nhỏ bé. Nhưng có lẽ, chính chúng tôi mới là người được nhận - chính nơi ấy đã trao cho chúng tôi bài học về lòng kiên cường, về sự sẻ chia và tình người nồng ấm giữa những con nước không bao giờ ngừng chảy. Ở nơi tận cùng con nước, mùa xuân vẫn đang nảy mầm - trong trang vở còn thơm mùi giấy mới, trong giọng đọc non nớt, và trong ánh mắt sáng như sao của những người gieo chữ thầm lặng.

Long Xuyên, 12/10/2025

H.S

Bài viết liên quan

Xem thêm
Làm du lịch từ lò gạch Sa Đéc xưa
Vào dịp tết Nguyên đán hàng năm, cứ từ 20 tháng chạp đổ lên, người miền Nam lại lũ lượt tìm về vãn cảnh nhà vườn hoa kiểng Tân Quy Đông (Sa Đéc- Đồng Tháp). Cạnh bên Tân Quy Đông là vùng đất Tân Quy Tây bạt ngàn vườn ruộng được bồi đắp phù sa quanh năm bởi con sông Tiền hiền hoà quê kiểng. Lớp phù sa dày dặn bám trên đồng ruộng lâu năm trở thành lớp đất nâu non (đất sét) dẻo quẹo, là loại nguyên liệu rất tốt để người địa phương nung gạch xây dựng các công trình.
Xem thêm
​Âm vang Điện Biên – Tùy bút Nguyễn Hồng Quang
Trời tháng tư đã rất nóng. Nhưng trong khu rừng Pú Đồn – Mường Phăng, nơi đặt sở chỉ huy chiến dịch Điện Biên năm xưa – không khí lại thật mát mẻ. Những cây cổ thụ cao lớn vươn cành lá xanh tốt che kín cả bầu trời. Tiếng chim rừng ríu rít vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Nhiều cây hoa ban vẫn còn khoe sắc trắng tím dịu dàng. Từng chùm phong lan nở rộ trên thân cây già tạo nên vẻ đẹp vừa hoang sơ vừa thanh khiết.
Xem thêm
Viết cho tuổi hai mươi: giữa chênh vênh và hoài bão – Tản văn Phạm Phúc Vinh
“Tuổi hai mươi giống như một cơn mưa rào mùa hạ. Người ta vừa sợ ướt áo, lại vừa muốn đằm mình vào cái mát lạnh của đất trời. Chênh vênh đó, nhưng cũng rực rỡ vô cùng.”
Xem thêm
Thấy gì sau những chiếc xe hút đinh tự nguyện – Tạp bút Trần Đôn
Trong dòng chảy hối hả của giao thông đô thị, đôi khi ta bắt gặp hình ảnh những chiếc xe tự chế gắn thanh nam châm miệt mài rà sát mặt đường để “giải cứu” người đi đường khỏi nạn “đinh tặc”. Hình ảnh ấy đã trở nên quen thuộc ở nhiều nơi.
Xem thêm
Sắc hoa tháng Ba ở Điện Biên - Tản văn Phan Anh
Thời bây giờ, hoa ban không còn là loài hoa độc quyền của Tây Bắc nữa. Người ta đã nhân giống và đưa cây ban về trồng ở khắp mọi nơi. Chỉ riêng ở Hà Nội, cứ mỗi độ xuân về, trong hơi ấm của nắng mới tháng ba, trên đường Điện Biên Phủ, Hoàng Diệu, Thanh Niên, Bắc Sơn, công viên Cầu Giấy, hồ Gươm, hồ Thiền Quang, hồ Tân Xã … người ta thấy nàng công chúa của xứ sở Tây Bắc tưng bừng bung nở trên các vòm cây, đua nhau khoe sắc ngập trời, rồi thoang thoảng gửi hương vào trong không gian êm dịu của mùa xuân; khiến cho chị em không khỏi xốn xang, quên cả cái tiết trời còn chưa hết gió lạnh lẫn mưa bụi mà nô nức sửa soạn áo váy, rủ nhau đi sống ảo làm cho phố phường những nơi ấy cũng trở nên vui tươi, náo nhiệt.
Xem thêm
​Đám rau mùi già tháng Giêng của mẹ - Tạp bút Lê Thị Hiệp
Là một người rất thích rau mùi(người miền Nam gọi là ngò rí) nên mẹ tôi ngay từ lúc còn trẻ cho tận tới nay khi đã về già, bà vẫn luôn duy trì thói quen gieo trồng loại rau gia vị cực kỳ ngon và có mùi thơm vô cùng hấp dẫn này. Mẹ tôi kể rằng, từ khi lấy bố về làm dâu nhà ông bà nội tôi, thì mảnh vườn sau nhà rộng rãi, dẫu có trồng loại rau gì đi chăng nữa thì mẹ vẫn luôn dành ra một khoảng đất màu mỡ gần ngay khu vực cầu ao để gieo trồng rau mùi.
Xem thêm
Chân Mây 3 - Tùy văn Nguyễn Linh Khiếu
Anh kể: Một hôm đang trong cơn tuyệt vọng. Anh cố gượng dậy cho mấy con cá nhỏ trong bể ăn. Bỗng nhiên anh thấy viên cuội lấp lánh đáy bể và chợt nhớ ra. Hôm ở đảo Hòn Dáu anh có nhặt một viên cuội ở bãi biển. Viên cuội vân hoa nhiều màu rất đẹp nhưng nhỏ chỉ bằng ngón chân cái. Mang về anh thả viên cuội vào bể cá và quên.
Xem thêm
Lặng lẽ Tết – Tản văn Lê Trọng Bình
Sau 45 năm đằng đẵng Tết Nam, lần đầu tiên được về quê ăn Tết, cảm giác của tôi như được “chào đời không tiếng khóc” nơi quê cha đất tổ, bởi sinh tôi ra chưa được cái Tết nào thì gia đình đã Nam tiến. Thường thì tâm lý người xa quê đoàn tụ sẽ vui lắm, nhưng trong tôi thì khác hoàn toàn bởi những cung bậc đầu tiên ấy.
Xem thêm
Tình mẫu tử - Trần Thế Tuyển
Nhân Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, Văn chương TP.HCM giới thiệu tản văn “Tình mẫu tử” của Đại tá nhà thơ Trần Thế Tuyển: một câu chuyện giản dị mà xúc động về tình mẹ.
Xem thêm
Tuổi thơ tôi - Tùy bút Nguyễn Đức Hải
Có những ký ức tưởng như đã ngủ yên trong quá khứ, nhưng chỉ cần một buổi chiều lặng gió, một mùi hương quen bất chợt thoảng qua, chúng lại trở về nguyên vẹn. Khi ấy, tuổi thơ hiện lên trong tôi như một thước phim cũ – chậm rãi, trong trẻo mà thấm đẫm những rung động rất sâu của một đời người.
Xem thêm
Tha phương…Tùy bút Lê Thi
Nước Mỹ có phải thiên đường cho tất cả những người đến miền đất hứa này không? Chưa hẳn là như thế. Tôi gặp biết bao nhiêu người đến định cư ở đây mang nhiều quốc tịch khác nhau, nhưng mỗi người mang số phận khác nhau nhiều khi không biết có hơn ở Việt Nam không, nếu như họ không có ý chí và nghề nghiệp gì nhất định.
Xem thêm
Một mùa thơ đi qua – tình người ở lại
Sau ba ngày hoạt động sôi nổi, Ngày Thơ Việt Nam 2026 tại TP.HCM đã khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong nhiều cuộc gặp gỡ và câu chuyện bên lề. Từ việc phát động cuộc thi thơ “Tiếng gọi đô thị mới” với sự đồng hành của Quỹ Tình Thơ, đến những lều thơ và đêm thơ nhạc của các câu lạc bộ, tất cả góp phần tạo nên một không gian thi ca vừa trang trọng vừa ấm áp tình bằng hữu.
Xem thêm
Vẻ đẹp miền di sản cuối trời Nam – Tùy bút Nguyễn Phú Thành
Miền đất được mệnh danh nơi “đất biết nở, rừng biết đi” (chữ dùng của Sơn Nam) – luôn mang trong mình vẻ đẹp hoang sơ và giàu sức sống. Những dòng kênh đậm phù sa, rừng U Minh bạt ngàn và mũi đất vươn ra biển Tây tạo nên một miền quê thấm đẫm chất phương Nam, nơi con người hiền hòa, chân chất và mạnh mẽ trước thiên nhiên. Còn Hà Tiên lại quyến rũ bởi vẻ thơ mộng của miền biên viễn, nơi non nước giao hòa mang dấu ấn lịch sử với những thắng cảnh từng đi vào thơ ca. Từ đất Mũi hoang sơ, phóng khoáng đến Hà Tiên hữu tình, cổ kính – đều là miền di sản của đất phương Nam như hai nét chấm phá độc đáo, tạo nên bức tranh thiên nhiên và văn hoá đầy mê hoặc của cực Nam Tổ quốc.
Xem thêm
Văn chương Việt và câu hỏi toàn cầu - Tùy văn Lê Hưng Tiến
Trong những năm gần đây, đời sống văn học Việt Nam đang đối mặt với một thực trạng đáng báo động, đó chính là sự xuống cấp đồng thời của chất lượng sáng tác và dịch thuật, đặc biệt trong lĩnh vực thơ khi nhiều sản phẩm yếu kém lại được nhân danh hội nhập để đưa ra nước ngoài. Hiện tượng này không chỉ làm tổn thương giá trị nội tại của văn chương, mà còn trực tiếp bóp méo diện mạo văn học Việt Nam trong con mắt bạn đọc quốc tế.
Xem thêm
Chén trà trong đêm trực – Tản văn Hồng Loan
Khi nhắc đến uống trà, nhiều người hình dung ngay những khoảnh khắc thư thả, ngồi giữa không gian yên tĩnh để cảm nhận vị “thanh khiết chậm rãi của cuộc sống”. Nhưng với những y, bác sĩ trực cấp cứu, trà lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó là phút dừng ngắn ngủi để kịp hít một hơi sâu giữa những cuộc chạy đua với số phận; là lúc họ đứng dưới ánh đèn trắng lạnh của phòng cấp cứu, đôi tay còn hằn dấu găng, mùi sát khuẩn vẫn bám trên áo blouse, và tiếng bút ghi hồ sơ vẫn kêu “sột soạt” đâu đó trên chiếc bàn trực.
Xem thêm
Người chiến sĩ và mùa xuân đất nước - Tùy bút Phùng Văn Khai
Bến phà Lục Nam mùa xuân hơn ba mươi năm trước - năm 1994 với tôi là một bước ngoặt lớn của đời người. Có nằm mơ tôi cũng không nghĩ rằng mình đã trở thành một người lính trong tiểu đội tân binh của Trung đoàn 421 - Sư đoàn 306 - Binh đoàn Hương Giang anh hùng thấm đẫm chiến công...
Xem thêm
Cỗ Tết không thể thiếu dưa hành – Tản văn Nguyễn Gia Long
Năm nào cũng vậy, hễ Tết Nguyên đán còn cách khoảng mươi ngày, và cho dù có bận trăm công ngàn việc đi chăng nữa, thì mẹ tôi vẫn dành thời gian để muối vại dưa hành thật lớn! Vâng, cho dù đã có nhiều các món ngon rồi mà trong mâm cỗ Tết vẫn còn thiếu món dưa hành thì coi như vẫn còn thiếu chút hương vị Tết truyền thống. Nếu như các gia đình Miền Trung, Miền Nam trong mâm cỗ Tết thường có dưa món và đĩa củ kiệu, thì cỗ Tết ở Miền Bắc không thể thiếu được dưa hành muối chua.
Xem thêm
Nhiều niềm vui bên nồi bánh chưng ngày Tết – Tạp bút Nguyễn Gia Long
Nhớ khoảng thời gian tuổi thơ khi tôi còn sống ở quê nhà, cứ đến giáp Tết Nguyên đán thì gia đình nhà nào cũng vậy, dù bận rộn đến đâu cũng cắt cử ra một, vài người để lo sửa soạn rửa lá dong, vo gạo nếp, đãi đỗ, ướp thịt lợn…, để gói bánh chưng ăn Tết. Ngày ấy, dù kinh tế nhà nào cũng nghèo nhưng việc ăn một cái Tết to và tươm tất thì khỏi phải bàn, bởi người ta từng bảo: “Đói ngày giỗ cha, no ba ngày Tết”, mà bánh chưng thì là một trong số các món cơ bản không thể thiếu được trong mâm cỗ Tết, nên nhà nào cũng gói rất nhiều bánh chưng. Nhà ít thì gói dăm, bảy ký gạo; các hộ gia đình gói nhiều lên tới vài, ba chục ký. Chính vì vậy mà các cặp bánh, xâu bánh chưng vuông, bánh chưng dài (bánh tày) đều bày ngổn ngang trong nhà, quanh chạn bát trong gian bếp. Việc gói bánh chưng không chỉ để cúng kiếng và ăn trong ba ngày Tết chính, mà bánh chưng còn dùng để ăn dần trong những ngày tiếp theo khi mọi người ra đồng cày, cấy, trồng rau màu…
Xem thêm
Chân mây 2 - Tùy văn Nguyễn Linh Khiếu
Khi choàng tỉnh, mình thấy đã nằm vật ở dưới đất. Kỳ lạ là giường khá cao và nền phòng là gạch men nhưng mình không cảm thấy cơ thể có chút đau đớn nào. Cứ như thể có ai đó đã ném mình xuống đất một cách hết sức dịu dàng. Thấy lạ mình chuyển sang chiếc giường bên và nằm quay đầu ngược lại. Từ đó mình ngủ ngon lành đến sáng.
Xem thêm
Cỗ Tết sẽ không đủ đầy nếu thiếu món giò thủ bó mo cau - Tản văn Thạch Bích Ngọc
Trong ký ức Tết tuổi thơ của tôi, ngoài kỷ niệm của vô vàn niềm vui bất tận khi được diện quần áo mới để đi chơi xuân trẩy hội, được nhận phong bao tiền lì xì từ ông bà, cha mẹ và những người thân yêu trong gia đình, dòng họ…, thì những món ăn ngon trong mâm cơm đủ đầy ngày Tết của một thời kinh tế khó khăn chung của đất nước, cũng luôn là “miền nhớ” để giờ đây khi đã trưởng thành, tìm lại chút hoài niệm trong ký ức tôi vẫn nao lòng thèm muốn, nhớ mãi không quên…
Xem thêm