Bài Viết
Bao giờ cơn gió trở về, mùa mưa nặng hạt, những dòng mương ăm ắp phù sa, cho dòng sông thấp thoáng bóng con đò…
Những cây gỗ hương cao lừng lững, đứng thành hàng như được xếp vào ô bàn cờ, trải dài trước mắt gần như vô tận. Ngửa mặt nhìn lên không thấy gì ngoài lá và cành cây. Dưới mặt đất chỉ có một con đường mòn dày đặc dấu chân trâu rừng đi giữa các hàng cây.
Người sung sướng nhất hẳn là nội tôi. Thoạt đầu bà không tin người đàn ông cao lớn, để ria, mang kính cận đang ôm chầm lấy bà lại chính là thằng Sang sún, người tròn như củ khoai đã rời bà lên tàu ra Bắc khi vừa lên tám. Tay nội run run lần từ mặt xuống cổ, xuống vai chú, miệng lắp bắp:
Buổi sáng mùa xuân này ở nhà Mai thật thảnh thơi. Bên Mai là người đàn bà đã từng là vợ, là mẹ của con trai chồng Mai trước khi ông cưới Mai rồi sau đó mấy chục năm lại là mẹ của đứa con trai thứ tư của chồng Mai, đứa con vừa cưới vợ hôm qua. Mai là người đứng ra lo liệu chu tất cho đám cưới của con chồng và người đàn bà này sau khi bà ấy chủ động đến gặp Mai và cầu xin Mai đứng ra giúp bà ấy. Đám cưới rất đặc biệt vì chú rể có hai người má và cả hai cùng nắm tay chú rể và cô dâu đi chào khách dự lễ cưới.
Thế là lại lỡ một lần nữa. Cả tuần nay, Giang không ra sân được. Giang vào phòng thay đồ rồi vội bấm thang máy xuống phòng cấp cứu.
Bà giáo vùng dậy. Chưa hết bàng hoàng, bà run run đưa tay bật đèn. Khói hương trên bàn thờ vẫn bốc. Bà lập cập mở cửa. Ngọn gió đông bắc đầu mùa lùa hơi lạnh vào nhà. Bà căng mắt nhìn, vẫn không thấy ai.
Đêm đã khuya, mọi cảnh vật đã chìm vào giấc ngủ, tiếng điện thoại tôi đổ chuông, bên kia đầu dây là một giọng đàn ông tiếng Quảng Nam nhưng rất lạ: Alo có phải anh Minh không?
Buổi chiều cơn mưa nhỏ qua đây
Mang theo cánh cò quay về chốn cũ
Cầu Ba Son in bóng
Rực rỡ trong ánh chiều tà
Soi từng nhịp yêu thương
Nối khu đô thị mới Thủ Thiêm bao năm cách trở
Xanh lục bình vừa trôi vừa nở
Đêm bừng lên ánh điện
Lấp lóa dòng xe xuôi ngược.
Tôi ngồi ngẫm lại đời tôi
Nợ bao ánh mắt nụ cười thân thương
Nợ tóc mây bên kia đường
Bồng bềnh theo gió, hương sang bên này
Rồi nắng cũng tràn đường về, rồi sẽ không còn những ráng chiều nhìn về cửa trời đỏ ối. Khung cửa sổ cũ xưa bịn rịn, hoài nghi đã thoát thai cùng hoàng hôn tím thẫm. Lời chúc phúc theo những cánh hoa vàng bạch đàn rung rinh, hương gió dịu nhẹ ướp vào tim ông quá đỗi ngọt ngào. Ông ngộp thở trong cái lóng ngóng chia tay các sư thầy, những nụ cười thênh nhẹ che giấu vài đôi mắt ngân ngấn nước.