- Thơ
- Ký ức không khép lại – Chùm thơ Trần Quang Khánh và Thanh Hoàng
Ký ức không khép lại – Chùm thơ Trần Quang Khánh và Thanh Hoàng
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn nguyên trong nỗi nhớ người lính, trong cuộc đời người ở lại và trong trái tim những bà mẹ. Chùm thơ của Trần Quang Khánh và Thanh Hoàng là những lát cắt lặng sâu về một quá khứ chưa bao giờ khép lại.

Độc ẩm
Ta nâng ly rượu nồng không vơi cạn
Bởi ngày xuân một nửa đã phôi pha
Ngược thời gian về núi ngàn xanh thẳm
Đất đổi màu máu nhuộm đỏ sắc hoa.
Ta thấy bạn nở nụ cười nơi hốc đá
Khói thổn thức mờ ảo vầng trăng
Tiếng bom nổ ì ầm đau sông núi
Tiếng chim kêu thảng thốt đêm rằm
Bước hành quân nặng nợ tình non nước
Mỗi miền quê gắn khuôn mặt thương yêu
Mỗi đỉnh núi ngàn đời mang dải trắng
Nghe âm vang tiếng gọi mẹ giữa chiều!
Ta nâng ly rượu nồng trên tay mỏi
Nhìn mây bay qua cửa sổ chiều nay
Có kiếp sau vẫn là ly rượu ấy
Uống chưa vơi nỗi thương nhớ dâng đầy.
Nào ta uống không một lời chúc tụng
Những nấm mồ sương khói cuộn vây quanh
Nghe giọt buốt chảy vào trong khóe mắt
Nghe âm vang sóng cuộn ở bên ghềnh!
Chiều
Chiều nơi Châu Mộc xa xôi ấy
Đâu chiếc thuyền con chở cược đời
Bông hoa sông nước trôi vô định
Vẫn đọng ngàn năm Châu Mộc ơi!
Chiều dãy Trường Sơn mòn dốc núi.
Nhịp xe nghiêng ngả dãy rừng chiều
Bom rơi, bão nổi tan vách đá
Măng rừng, gạt nước, bầu trời vuông*…
Chiều xuân rộn tiếng ngàn chân bước
Năm cánh quân đi sáng núi rừng
Sài Gòn trưa ấy lung linh nắng
Sắc áo màu xanh Giải Phóng Quân!
Chiều xuân biên ải đào xơ xác
Khói lửa Hà Giang-hương khói bay
Vẫn biết ngàn năm sau vẫn ngát
Người nằm dưới mộ giấc mơ say?!
Chiều ra hải đảo Trường Sa vắng
Câu hát xa khơi vọng biển trời
Cánh hải âu đùa người lính trẻ
Bãi Cát Vàng đau chẳng bớt vơi**!...
*Chữ trong thơ Phạm Tiến Duật và Nguyễn Duy
** Bãi Cát Vàng: Quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam hiện Trung Quốc đang chiếm đóng trái phép.
THANH HOÀNG
Tượng đài của chị
(Nhờ người đeo giúp huân chương
Hai tay tôi lạc chiến trường năm xưa)
Trận tàn
Gom lại rừng thưa
Điểm tên - có
Sờ người - chưa - đủ - người
Nén đau, cả đám gượng cười
Đất quê có cách để nuôi thân tàn.
***
Rồi...
Đành lết chợ hát đàn
Đành vót đũa bán giữa làng thiếu ăn.
Giữ lời hẹn lúc tòng quân
Xót anh bếp lạnh em sang thổi cùng.
Chăm anh, em bế em bồng
Đừng em
Anh có làm chồng được đâu
Chân tay lạc mất rừng sâu
Thân còn như dấu chấm câu giữa đời.
Kiên trinh trước những gọi mời
Lửa xuân vẫn cháy bời bời thân em
Giấu lòng vào tiếng mưa đêm
Nén bao tủi cực, vai mềm rưng rưng.
Giá như ngày ấy giữa rừng
Điểm tên sau trận, anh đừng "có tôi"
Mối đùn thành nấm mồ côi
Thì em không phải lẻ - loi - bên - chồng.
***
Hắn còn đàn ở chợ không
Đũa chắc vẫn ế (nhà nông mất mùa)
Vợ vô tư, cứ hay đùa
Bồng anh trước ngực, đâu thua tượng đài.
Nỗi đau của mẹ
Lùi xa bàn thờ
Mới thấy được hình con
Lưng mẹ đã còng thêm
Bàn thờ cao dần theo nỗi nhớ.
Thân xác con đồng đội có đi tìm
Thi thoảng trên báo đài, tin nhắn
Mẹ đặt mộ gió con bên mộ cha ngay ngắn
Sau bao lần lạc giọng gọi tên con giữa rừng mộ vô danh.
Nơi con nằm đất đỏ rừng xanh?
Lòng mẹ nhói đau
Khi nghĩ thịt xương con còn lẫn trong sỏi đá
Lăn lóc trôi giữa củi mục triền mưa.
Chiến tranh với mẹ chẳng nghĩa thắng thua
Nước mắt khóc con bà mẹ nào cũng vậy
Bom đạn rót vào đất quê khô cháy
Các con nổ súng vào nhau
Chẳng mấy đứa trở về.
Vết thương rỉ máu hoài
Trong trái tim mẹ quê!