TIN TỨC
  • Truyện
  • Lựu đỏ mắt ai | Minh Hằng

Lựu đỏ mắt ai | Minh Hằng

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-07-23 05:52:12
mail facebook google pos stwis
1735 lượt xem

CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

MINH HẰNG

Muỗi đâu ra mà lắm thế? Bố khỉ, bỗng dưng đâm đầu ăn bờ ngủ bụi. Vớ va vớ vẩn một lũ đi theo đàn bà…

Tiếng đập muỗi đen đét, tiếng cằn nhằn cố ý lọt tai tôi. Trong bóng tối mờ mờ tôi thấy hắn cựa quậy liên tục. Vẻ mặt khỉ ăn mắm tôm của hắn khiến cổ họng tôi dợm đau như mắc xương cá.

- Này, ai khiến cậu theo chúng tôi mà cằn nhằn? – Trưởng phòng Kiên cố trầm giọng.

- Tôi báu theo các người lắm hả? Chẳng qua lãnh đạo bắt đi.

- Cậu về báo cáo lãnh đạo nhà cậu là ngủ đất ăn sương khổ lắm, cậu không chịu được. Thế cũng đòi làm phóng viên an ninh.

- Về thì về. Được bài báo nhục như con trùng trục…

Mặc tay trung úy thì thào giảng hòa, hắn phủi đít quần chui khỏi nơi mật phục. Tôi thở phào nhìn theo gã vác “con” camera lầm lũi hút vào bóng đêm. Năm phút sau, lệnh trên truyền xuống: Mục tiêu đã bị lộ, tất cả giải tán.

*
Tuần trước, tôi nhận được điện thoại của A Tu, bí thư chi đoàn Lũng Cả:

- Chị ơi, bản tan rồi.

- Em nói gì chị không hiểu?

- Dân phá hết bản rồi…

Lũng Cả nằm cheo leo trên đỉnh núi Múa. Ngọn núi nhìn xa như nàng tiên đang múa, vạt váy thổ cẩm xòe tung là nương ngô vàng ửng xen màu xanh thẫm của thảo quả và cỏ mía. Hai bầu vú mâm xôi vênh vểnh kiêu hãnh. Núm vú hồng tươi chính là Lũng Cả.

Ngày ngấp nghé chân phóng viên cho tờ báo tỉnh, tôi đã ở Lũng Cả 3 ngày. A Tu là con trai trưởng bản. Cậu học hết lớp 7, trình độ cao nhất bản Mông, được bầu làm bí thư chi đoàn có 3 đoàn viên không học hết cấp 1. Lũng Cả như hóa đá trong mùa đông. Gió mang triệu lưỡi dao lách ván gỗ thưa thếch xua người già người trẻ dính chặt bếp lửa đỏ ngày đêm. Mặt ai cũng nẻ toác, môi khô tróc, rướm máu. Tôi cởi áo phao mặc cho bà của Tu. Bà bằng tuổi bà tôi, ngón tay quăn rễ cây, tóc kết khói từng lọn quấn trong cái khăn loang lổ. Mấy đêm ở nhà Tu tôi không thấy bà ngủ. Bà ngồi canh hơi ấm cho con cháu nằm châu đầu như cá xếp quanh mẹt, mắt đăm đăm nhìn ngọn lửa. Không hiểu bà nghĩ gì?

Tu đưa tôi luồn rừng lên thác Dải Yếm. Chúng tôi ngẩn ngơ ngắm thác, nể phục những cây lát rễ phình căng bám đá, chịu dòng nước trắng xóa xối từ ngọn năm này qua năm khác. Tôi nói với Tu về thủy điện, về du lịch sẽ bật ra từ ngọn thác này. Mắt Tu lóng lánh như ngọn điện thắp trong ấy.

- Chị ơi, thác bản mình quý chị nhỉ? Những cây lát kia không chịu rét vô ích nữa.

- Ừ – Tôi nói như trong tay có đôi đũa thần gõ vào dòng nước là ra cơm ra điện – Chỉ cần tỉnh đầu tư thì bản mình dùng điện thoải mái. Máy xát ngô, máy sao chè chạy ro ro, trẻ con học đèn điện sáng trưng chả lo khói dầu ma-dút đen kịt lỗ mũi. Chỗ dòng suối đầy sỏi trắng chân thác này mà tạo cảnh chụp ảnh không đâu đẹp bằng. Gà chạy bộ, lợn cắp nách bán cho người xuôi lên, ai chà chà, chả mấy chốc bản mình giàu kém gì dưới xuôi.

Tôi thao thao diễn tưởng. Óc mơ mộng của cô sinh viên báo chí mới ra trường lây sang Tu. Nó bắc tay lên mồm hú át tiếng thác. Nó trèo lên cây lựu, ló mặt khỏi đám quả đỏ rực cho tôi chụp ảnh. Nó tung cái mũ nồi rách lên trời, chạy đón mũ rơi ụp vào đầu, nhìn tôi cười khanh khách. Quê em thích chị nhỉ, em sẽ mua hạt tam giác mạch về gieo khắp chân Dải Yếm, khách du lịch đến thì cho chi đoàn làm dịch vụ gây quỹ…

- Khoan đã em. Đợi đường đến rồi ta tính – Tôi phải làm nguội ý tưởng ngùn ngụt trong đầu Tu.

Mà đường đến thật. Tôi theo đoàn cán bộ của tỉnh đi đưa tin cắt băng khánh thành đường vào Lũng Cả. Mười kilômét bê tông nhựa nóng cõng niềm vui chạy đến từng nhà, khiến nở toác môi cười trên gần trăm khuôn mặt ám khói bếp. Dân bản xúng xính váy thổ cẩm tươi màu chỉ, áo đen sột soạt ra xem đường. Bà Tu xiêu xiêu như chiếc lá trước ống kính máy quay, bàn tay rễ cây vặn vẹo: Vui lắm lố, xuống chợ không phải đi từ nửa đêm nữa lố.

Ra vẻ “thổ công”, tôi và Tu dẫn đoàn cán bộ vào nhà người này người kia, lên xem thác Dải Yếm. Trưởng đoàn công tác vung tay nói về tiềm năng thủy điện và du lịch với những người có mặt ở nhà văn hóa bản. Tu nhìn tôi ra vẻ “mình biết thừa chị nhỉ”. Nó dúi vào tay tôi túm lựu đỏ chói, thì thào: Em hái ở cây chị chụp ảnh em ấy.

Tôi được tòa soạn nhận vào làm chính thức sau phóng sự về tình trạng nghèo đói của Lũng Cả. Công việc ở phòng phóng viên kinh tế cuốn tôi như chiếc lá rơi dòng nước xoáy. Nhoáng cái, 3 năm tôi không gặp A Tu.


Ngã giá – tranh sơn mài – Phạm Thanh Trúc.

*
Con Wave Alpha khựng lại. Đoạn đường trải bê tông nhựa biến mất như chưa từng có. Đến một mẩu nhựa, chút bê tông bám dính mép đất cũng không thấy. Trước mặt tôi, mặt đường tụt hoẳm như lỗ mắt thiếu ngủ, ai đó bắc qua miệng hố hai thanh gỗ bằng bàn tay. Tôi ủn xe vào bụi gai, lấy hết can đảm bò qua “cây cầu” bập bềnh, cuốc bộ vào Lũng Cả. Mắt tôi cắm xuống chân tránh hố to hố nhỏ. Sườn núi lở loét trơ thịt đỏ hỏn. Vết trượt miết vào “trái đào” nàng tiên Múa rướm máu. Cây táo dại đặc quả tôi ngắt ăn lấy sức leo núi giờ chết khô, quả cứng đờ như xác ướp. Quãng đường rợn vắng không nghe tiếng trẻ con chơi đùa.

Khi nhận điện thoại của Tu tôi không mường tượng nổi Lũng Cả lại thành cái tổ ong chi chít lỗ thế này. Đứng giữa sân nhà Tu tôi vẫn ngỡ mình nhầm. Vườn sụt hỏm thành ao. Mảnh sân dăm miệng giếng sâu hút. Cây mận trăm tuổi trơ rễ, lơ thơ vài nụ hoa bềnh bệch. Ngôi nhà mái chảy xẹo nghiêng như người thọt chân. Tôi gượng nhẹ bước vào gian chính, bà Tu vẫn mặc tấm áo tôi biếu, chân tím bầm. Mắt bà không nhìn ra tôi. Chảo cám lợn phì hơi trên bếp chua loét khiến lũ lợn nghếch mõm lên thềm kêu inh ỏi.
Tu già câng. Cậu lầm lì nhìn tôi chụp ảnh từng góc sân, khoảnh vườn.

- Họ vào tận đây để khai thác ư? – Tôi hỏi.

- Người bản mình tự đào chứ họ nào đâu chị.

Cậu vò cái mũ nồi không còn hình thù, kể: Bố lúc đầu không đào quặng đâu, nhưng cả bản đào, đếm tiền sột soạt, mua xe chạy vèo vèo. Sau bố bảo tội gì ngồi trên tiền mà chịu nghèo. Trưởng bản làm rồi thì dân bản còn sợ gì nữa.

- Người thuê dân mình là ai?

- Mọi người gọi tên Bưởng. Chả ai biết mặt hắn. Dân vác đất xuống, nhận tiền là xong.

- Vô lý, đống đất lù lù chứ phải cái kim đâu. Đào bới ầm ĩ hàng tháng trời chứ ít ngày đâu. Từ đây ra quốc lộ chỉ một đường độc đạo. Chả lẽ không đến tai chính quyền?

- Em chả biết.

Tu ngồi phệt xuống đất, bẻ cành cây vạch nhì nhằng. “Chi đoàn tan rồi. Cả bản tẩy chay em”. Tu vội quay đi giấu những giọt nước mắt như hạt lựu tuôn hối hả.

Lũng Cả lặng lẽ rợn người. Túm lá cấm người lạ treo trước cửa mỗi nhà đẩy bật tôi trở ra đường. Đêm chụp màn đồng lõa, bản thì thụp tiếng cuốc, tiếng thở dồn. Bóng người lom khom xiêu xiêu lẩn tiếng gió u u. Trong gian thờ nhà Tu, trưởng bản dồn những xẻng đất vàng khè vào bao tải, mồm lào khào khấn các vị ma nhà tha thứ cho. Cái hố hình huyệt mộ khoét vuông vắn chiếu thẳng 4 góc bàn thờ. Bát hương và những bức vẽ trên tường đu đưa theo nhịp xà beng lụp bụp.

*
Trưởng phòng phóng viên Trần Kiên chăm chú nghe tôi trình bày. “Nếu cứ thế này em cũng phải đào nhà mình lên thôi chị à”. Nhớ lại nét mặt Tu khi nói câu ấy, tôi bật khóc.

- Bình tĩnh nào. Anh sẽ báo cáo việc này với tổng biên tập. Có thể em sẽ quay lại làm một bài phóng sự dài kỳ…

- Sự việc đã nghiêm trọng thế, em nghĩ bài báo không phải giải pháp tốt nhất. Hay ta đề nghị bên công an tỉnh vào cuộc?

- Để anh suy nghĩ thêm. Em đừng nóng vội.

Trưởng phòng Trần Kiên hơn tôi 10 tuổi. Dáng điệu thung dung, đi đứng chững chạc, giọng nói vang khỏe. Người thạo nhân tướng bảo anh “không phải dạng vừa đâu”. Phóng viên quèn như tôi chỉ nem nép học hỏi. Nhiều bài báo “khét tiếng” của anh được tổng biên tập nhắc đến trong các cuộc hội thảo chuyên môn. Làm quản lý nhưng anh chỉ đạo chúng tôi “đánh bài” sát sạt. “Cứ tụng ca mãi người ta khinh cho. Phải tét vào mông người ta mới sáng mắt ra”. Chúng tôi thi nhau tét mông. Ngơ đi thì thôi, ngó lại thiếu gì mông phải tét. Doanh nghiệp tư nhân, doanh nghiệp nhà nước, quản lý đất đai, thị trường, phòng thuế… sai phạm nhan nhản. Đi đến đâu cứ bảo “quân của trưởng phòng phóng viên kinh tế Trần Kiên”, các đơn vị không dám ho he.

Năm đầu về báo, tôi tuân lệ cuối năm đi mừng tuổi sếp. Với lũ phóng viên chúng tôi, Tết là nỗi kinh hoàng. Danh sách mừng tuổi gồm: 16 phó và trưởng các phòng (loại này chỉ túi quà hoặc thùng bia cỡ vài trăm ngàn). Bốn sếp nhì quà gấp ba số vừa kể. Sếp nhất thì vô cùng vô tận, cứ phong bì cho gọn, bao nhiêu cũng ô-sờ-kê không thấy phản ứng. Riêng trưởng phòng phụ trách trực tiếp tùy ân nghĩa mà xử sự. Anh Kiên với chúng tôi còn hơn cả ruột rà. Đánh ai, đánh chỗ nào, đánh như thế nào anh cầm tay chỉ việc. Phòng tôi toàn lính thiện chiến, liên tục giật giải báo chí quốc gia về chống tiêu cực.

Cũng phải nói ngay là chả ai bắt chúng tôi biếu xén. Nhưng lệ bất thành văn từ thuở nảo thuở nào như cái thòng lọng mơ hồ treo trên đầu, đố ai không chui vào. Có đứa vay nợ hàng chục triệu, sau Tết ăn mì tôm chờ nhuận bút, nhưng được cái tâm trạng nhẹ bẫng, đến cơ quan tự tin hẳn. Đố ai cả năm viết lách không sơ sẩy đấy? Nghề chữ nghĩa bạc hơn vôi. Bài báo giá trị đến mấy, chỉ sai một chữ là hỏng tuột. Có sếp trên sếp dưới che cho, chuyện to hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, yên tâm 365 ngày. Vài triệu biếu xén chả hóa rẻ quá còn gì?

Vậy là chúng tôi rồng rắn đến nhà trưởng phòng Trần Kiên. Anh không có nhà, vợ anh nhận quà (gồm thùng bia “dẫn đường” cài cái phong bì 5 triệu, phòng mười lính, mỗi thằng góp 500). Buổi chiều, anh mang phong bì đến, quẳng vào mặt chúng tôi, quát um. “Các cô cậu không phải biếu xén tôi, làm thế hèn người đi đấy. Cứ thẳng lưng mà sống”.

*
Ba hôm sau ngày tôi báo cáo trưởng phòng, người của công an tỉnh sang làm việc với tổng biên tập, anh Kiên và tôi. Cùng đi với bên công an có tay phóng viên truyền hình kênh An ninh trật tự.

“Theo thông tin của quần chúng, xe chở quặng hoạt động ban đêm, từ Lũng Cả ra chúng chạy theo cao tốc về đổ hàng bến Gió Êm, bốc lên thuyền xuôi sông Hồng. Chúng tôi quyết định thành lập chuyên án LC1. Đề nghị đồng chí tổng biên tập cử đồng chí Kiên và đồng chí Thanh (tên tôi) tham gia” – Chàng trung úy công an triển khai dứt khoát.

Tôi và anh Kiên cùng tay phóng viên truyền hình lập tức bị niêm phong điện thoại, xe công an hộ tống về nhà lấy quần áo, máy ảnh đến chỗ tập trung.

Thú thực là tôi ghét tay phóng viên an ninh. Hắn cười nói thân tình nhưng ánh mắt lộ vẻ giễu cợt. “Báo trung ương coi thường báo đại ương chăng? Chẳng qua hắn chưa biết chất chúng ta thôi – Anh Kiên cười khểnh an ủi tôi”. Ban ngày, chúng tôi nghỉ tại nhà khách của công an. Tôi ở một mình với chiếc ti-vi đời cũ. Cũng may thư viện nhiều sách hay. Ba người còn lại ở chung phòng kế bên. Sập tối, chúng tôi lên đường. Tổ phục kích 4 người gồm: tôi, anh Kiên và gã báo trung ương, chịu chỉ huy của chàng trung úy lúc nào cũng kè kè chiếc bộ đàm. Chúng tôi ẹp đám chân rạ mới gặt, làm thành ổ phục kích ngay chạc ba đường từ Lũng Cả ra. Tôi thích thú hít hà mùi rơm, mùi đất ẩm, ngửa mặt ngắm núi Múa mờ mờ. Gió tháng 3 thoảng mùi lựu chín. Kim đồng hồ ì ạch dịch chuyển. Càng về khuya càng rét. Núi Múa tỏa hơi đá, luồng gió trắng là là mặt ruộng bọc cứng tôi lại. “Này cô em, mặc thêm cái áo của tôi vào” – Gã truyền hình thì thào – “Cảm ơn anh, tôi đủ ấm”. “Thì thôi”. Anh Kiên dõi mắt lên mặt đường phủ sương, nhưng tôi vẫn nhận ra nụ cười khỉnh quen thuộc.

Hai đêm như thế. Không chiếc xe chở quặng khả nghi nào chạy qua. Và đêm thứ ba, tay truyền hình phá thối. Chúng tôi được thả ai về nhà ấy.

Một tuần trôi qua chậm chạp. 5 giờ sáng ngày thứ hai, điện thoại của tôi réo rắt. Tiếng gã báo trung ương:

- Cô em dậy chưa? Có mua tin nóng bằng bát phở gà không?

Tôi hẹn hắn đến quán phở nổi tiếng phố Núi. Húp thìa nước dùng bỏng lưỡi, hắn thủng thẳng: Chuyên án LC1 đã xong.

- Hả? Sao tôi không biết gì?

- Thồi, phụ nữ thiếu ngủ già nhanh lắm. Cô em cứ ngủ và công an cứ tung lưới.

- Cụ thể thế nào, bắt được tay Bưởng chưa?

- Vội gì, theo tôi khắc biết.

Hắn chở tôi thẳng hướng Lũng Cả. Vượt qua chỗ chúng tôi phục kích chừng 2 cây số, hắn rẽ vào một nhà hàng hoa leo bốn phía. Lố nhố bóng áo vàng, ống kính máy quay, máy ảnh. Hắn rút tấm giấy nói gì đó với những người canh gác và chúng tôi được vào bên trong.

Đây là cửa hàng ăn hai tầng thiết kế kiểu nhà sàn đời mới. Cột nhà bằng bê tông giả gỗ, chắc mà thanh. Tầng dưới đặt chục bộ sập gỗ liền khối. Một quầy lễ tân gọi món tính tiền. Cánh cửa ăn thông sang khu bếp. Sau bếp là sườn núi Múa tràn xuống, phủ kín cây na dai.

Hắn dẫn tôi men vườn na, vòng sau những tảng đá tai mèo sắc lẻm. Oa. Thiên nhiên dành cho tôi bất ngờ lớn. Sau lưng đá sắc là dòng suối miên man khuất lấp bởi bốn bề núi thẳm. Nước suối đỏ ngầu. Trên bờ, bao tải chồng đống, đất tóe màu máu. Mùi hóa chất đặc muốn xắt khúc ra được.

- Đây là chỗ bọn chúng đãi quặng.

Hắn chỉ con đường ngoắt ngoéo vừa lọt chân người dẫn tụt vào hẻm núi thâm u.

- Lối đi độc đạo này dẫn từ núi Múa về. Bọn chúng mang hàng theo lối này tập kết bờ suối. Sau khi lọc đãi, hàng cất tại căn hầm bí mật ở nhà sàn, rồi chuyển đi công khai giữa ban ngày…

Khi hai chúng tôi quay về thì cuộc họp báo cũng bắt đầu. Dưới tay bấm phím của người chủ trì, hình ảnh Lũng Cả chi chít vết thương hiện trên màn hình khiến tim tôi thắt lại. Sườn cô tiên Múa lở loét, vạt váy thổ cẩm rách lỗ chỗ. Toán người lầm lũi lom khom trong đêm. Dòng suối ngầu bọt đỏ. Tiếng hô đanh gọn, đạn nổ, bước chân thình thịch đuổi bắt, hàng chục người lướt xướt ôm tang vật. Còng số 8 lóe sáng. Chuyên án LC1 đã kết thúc thắng lợi.

- Vâng, chắc mọi người muốn biết tên cầm đầu là ai? Xin thưa, bà con Lũng Cả gọi hắn là Bưởng. Biết Lũng Cả có mỏ kim loại quý, hắn đã cho mở con đường độc đạo từ chân núi Múa, dựng lên nhà hàng này (do người khác đứng tên) làm điểm tập kết và sơ chế. Hắn dùng tiền để sai khiến bà con phá nơi mình đang ở. Đã có 10 ngôi nhà bị đổ. Trong đó có nhà trưởng bản. Chúng tôi tốn khá nhiều thời gian điều nghiên địa hình, dùng nhiều biện pháp nghiệp vụ mới bắt được hắn.

- Trời ơi – Mắt tôi như lồi ra nhìn người cúi mặt trên màn hình.

- Tên hắn là Trần Kiên, cầm đầu một số đường dây khai thác khoáng sản trái phép trên địa bàn. Chúng tôi sẽ cung cấp tài liệu thêm về hắn nếu cơ quan báo chí yêu cầu…

Trên đường về thành phố, tôi và tay phóng viên an ninh đều im lặng. Qua chỗ chúng tôi phục kích hôm nào, anh ta bỗng quay sang nói nhỏ: “Xin lỗi nhé, cô gái, thực lòng không muốn em nghĩ sai về tôi”. Lúc nói câu ấy, tôi thấy mắt anh ta không có chút gì là giễu cợt.

Nguồn: Tạp Chí Văn Nghệ TP.HCM số 29

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chạm mặt chúa rừng - Truyện ngắn của Hồng Chiến
Mấy cậu học trò vừa bắt cá, vừa trêu đùa nhau vui vẻ vượt lên phía trước. Vân Trang theo sau, dùng đèn pin soi bên bờ suối xem cá kéo cả bầy ăn quả ươi rơi chìm dưới suối. Trên mặt đá nằm dưới làn nước, gần sát bờ có loại rêu mọc xanh màu đọt chuối, thân và lá gần giống như hoa mười giờ, nở hoa màu đỏ tươi, năm cánh, cánh hoa giống như cánh hoa hồng. Bầy cá chỉ to hơn đầu đũa một chút, sống lưng màu đen, phía bụng vảy màu vàng tươi kéo dài đến tận đuôi, vây quanh các bông hoa như đang ngắm nhìn.
Xem thêm
Thuần hương - Truyện ngắn
Đây không phải kiểu truyện đọc để biết chuyện gì xảy ra, mà là kiểu truyện đọc để đắm trong một trạng thái cảm xúc và suy tưởng.
Xem thêm
Mùa phượng chết - Truyện ngắn của Việt Nga
Đêm, hai thằng ngồi ở góc xa nhất của sân vườn nhà Thắng nên không nhìn rõ mặt nhau. Chỉ thấy đốm thuốc trên môi Thắng tắt rồi lại lóe liên hồi. Thắng chưa khi nào tưởng tượng ra rằng Ngân có đủ dũng khí đến gặp Hoa, khóc nức nở thú nhận cô đang mang trong mình giọt máu của anh, rồi van xin Hoa hãy nhường Thắng cho cô, để con cô có bố. Hoa xinh đẹp, giỏi giang, thiếu gì chọn lựa. Còn Ngân, nếu Thắng không chịu cưới, thì chỉ còn một lựa chọn duy nhất là cái chết. Đó là khi giữa Thắng và Ngân hoàn toàn chưa có chuyện gì. Đến lúc “có chuyện gì” thì chưa kịp biết Hoa có sao không, Thắng đã phải vội vã làm đám cưới. Sau đám cưới cả năm trời Ngân mới mang bầu. Vậy mà… Người xúi Ngân việc đó là Hoàn. Và âm mưu ấy đã thành công như mong đợi. Không một lần Hoa ngoảnh lại nhìn Thắng nữa.
Xem thêm
Giấc ngủ đại ngàn – Truyện ngắn Vũ Minh Phúc
Khi bắt đầu viết truyện ngắn này, em đã cố gắng hình dung và nhớ lại khu rừng mang tên ông: Tướng giáp. Ông là vị tướng của nhân dân, vị tướng của hòa bình, có điều gì cuốn hút đến thế. Và những nơi ông đi qua, những chiến tích ông từng làm cho nhân dân ta, đều khiến lớp trẻ chúng em muôn phần kính trọng, tự hào và ngưỡng mộ. Làm sao có thể quên đi được những trang sử hào hùng ấy. Làm sao không kính trọng một con người, một vị tướng đã trở thành huyền thoại ngay cả khi ông còn sống. Em cứ nghĩ đã có một cánh rừng đại ngàn đã đi vào giấc ngủ và cũng có một vị tướng huyền thoại cũng chìm trong giấc ngủ ngàn thu ở Vũng Chùa – Đảo Yến: Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Xem thêm
Chuyện cổ tích – Truyện ngắn Nguyễn Thị Việt Nga
Một năm trôi qua, rồi nhiều năm trôi qua, cuốn sách vẫn ở yên trên bàn khách sạn. Trong ngần ấy thời gian, có biết bao nhiêu khách lưu trú đã ra vào căn phòng ấy. Có người không ngó đến cuốn sách một giây. Họ thuê phòng khách sạn khi đêm khuya và ra đi khi mặt trời còn chưa mọc. Nhưng cũng có người ở đến mấy ngày. Họ cầm sách lên, ngắm nghía, lật ra, tò mò đọc những dòng thư nhắn của bà chủ và rồi lại để lại chỗ cũ… Cuốn sách cứ nhẫn nại chờ đợi. Nó nhẩm tính trong đầu, với ngần ấy thời gian, cô chủ nhỏ ngày xưa cũng đã lớn lắm rồi. Có thể cô không còn thích đọc truyện cổ tích như ngày xưa nữa… Cũng có thể cô đã không còn nhớ mình từng có một cuốn truyện cổ tích thế này ... Nhưng nó vẫn kiên trì chờ đợi và hy vọng…
Xem thêm
Đóa hồng đẫm sương – Truyện ngắn của Võ Chí Nhất
Nhà văn Võ Chí Nhất là một cây bút trẻ kiên trì sáng tạo dòng văn trinh thám - tội phạm, với series truyện về nhân vật Đại úy Hà “ớt”. Anh bắt đầu sự nghiệp viết lách từ 2013, tiểu thuyết Pho tượng cổ được NXB Công an nhân dân xuất bản năm 2025 là tác phẩm thứ 7 của anh.
Xem thêm
Nhang Tàn – Truyện ngắn Lê Hoàng Kha
Ngồi một mình trong căn phòng làm việc nhỏ, nơi tòa soạn đã thưa người. Thành phố ngoài kia vẫn ồn ào, tiếng xe, tiếng rao hàng, tiếng gọi nhau í ới mua mai, mua bánh, tất cả hòa lại thành một bản nhạc quen thuộc của những ngày cuối năm. Huệ nhìn ra ô cửa kính, nắng rớt xuống từng mảng vàng nhạt, mỏng như một lớp ký ức đang chậm rãi phủ lên lòng mình.
Xem thêm
Cuộc nhường ghế vĩ đại – Truyện ngắn của Hồng Luân Anh
Vì nể mặt ông bác họ của cậu hàng xóm – dù khi ấy đầu óc tôi đã tít tắp ở vương quốc Biêng-biêng rồi – tôi vẫn bấm bụng ngồi rốn làm thêm một chập nữa đến tận hai giờ sáng. Bốn tiếng sau, bắt gặp tôi ở hành lang, cu cậu vò mái đầu rối, lè nhè với cái miệng sủi bọt trắng xóa cùng cán bàn chải nhựa lòi ra.
Xem thêm
Ta là ai? – Truyện ngắn của Trần Đôn
“Ta là ai?” của Trần Đôn (Bình Dương) là câu chuyện về một thân phận bị đặt giữa hai bờ lịch sử – nơi lựa chọn đôi khi không thuộc về cá nhân, và câu hỏi về căn tính trở thành nỗi day dứt kéo dài suốt một đời người.
Xem thêm
Di ảnh người lính Gạc Ma – Truyện ngắn của Huỳnh Mẫn Chi
Sài Gòn sáng sớm, luồng khí vẫn còn trong trẻo, thanh khiết, thong dong chưa kịp bắt nhịp sống tất bật của ngày mới.
Xem thêm
Dư vang trong đá – Truyện lịch sử Nguyễn Thị Việt Nga
Chàng chẳng còn gì. Không ngai vua. Không cả nước. Chỉ còn một thân thể rách nát và một trái tim bị đánh cắp. Không khi nào trong giấc mơ thời trẻ, chàng từng nghĩ tới vương miện, ngai vàng, bảo kiếm. Chàng từng chỉ mong một mái nhà nhỏ giữa rừng, một người bạn tri kỷ, một thư phòng và một chốn hoa nở thơm ngát bốn mùa, trăng in đáy nước để bình thơ. Giấc mơ ấy đã bị đánh cắp – bởi chiến lược, bởi quyền lực, và bởi niềm tin rằng mọi thứ trên đời có thể toan tính được.
Xem thêm
Cứu người đẹp - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Cứu người đẹp – hay cứu một trật tự? Một truyện giả cổ, đọc như ngụ ngôn về luật và lòng người.
Xem thêm
Giờ linh – Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ cuối)
Một ngày tháng Năm, ngôi dinh thự trở nên vắng lặng, cửa khóa ngoài, đã một tuần trôi qua, người ta không thấy những chiếc xe oto ra vào khu dinh thự. Đèn khuôn viên không còn bật sáng, ngôi nhà chìm trong bóng đêm, chỉ còn những tàng cây cổ thụ đong đưa và tiếng côn trùng rền rĩ. Một vòm kiến trúc vốn là niềm tự hào của dân làng Đại Mẫu, nay trở thành địa điểm bỏ hoang, mang màu sắc tâm linh và bí ẩn.
Xem thêm
Giờ linh - Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ 1)
Ánh đèn màu đỏ, ám đục như làn sương mờ ảo, bị bám bụi lâu ngày. Những con phù du bé nhỏ đong đưa ở những quầng sáng le lói để tìm sự sống. Người đàn bà trong ngôi nhà cổ, rêu phong phủ lạnh không gian, thâm sâu như đáy vực, bà ngồi im lặng, phía trước con đường hun hút nhỏ hẹp, lần sâu vào bên trong ngôi nhà, chẳng thấy lối đi, chỉ thấy một màu đặc sệt của bóng đêm. Ngôi nhà này chỉ có duy nhất người đàn bà trú ngụ.
Xem thêm
Thấp thoáng mặt hồ
Truyện đăng Văn nghệ TPHCM và Chuyên đề Viết & Đọc
Xem thêm
Bầu trời tươi sáng của con - Truyện dịch Lam Sương
Một tai nạn bất ngờ xảy đến khiến đôi mắt của Quang không còn nhìn thấy ánh sáng được nữa. Những ngày nằm trên giường bệnh, Quang thất thần, cả ngày chẳng nói một câu. Mẹ cậu ngồi bên giường bệnh, bà an ủi động viên Quang: “Con đừng lo lắng, tất cả rồi sẽ ổn cả thôi”.
Xem thêm
Bản giao hưởng của đại ngàn - Truyện Thuận Ánh
Có những buổi sớm mai, khi dải sương mù còn lười biếng cuộn mình trên những triền đồi lượn sóng của Pleiku, tôi đứng giữa ranh giới của đất và trời, lắng nghe hơi thở của cao nguyên. Đó không phải là một âm thanh đơn điệu, mà là một bản giao hưởng hùng tráng và miên man, được viết nên từ nhựa sống của đất đỏ bazan, từ tiếng gió hú qua kẽ lá và từ những nhịp tim nồng hậu của con người nơi phố núi. Trong bản nhạc ấy, có tiếng reo vui của những cánh rừng cà phê bạt ngàn, có sự thâm trầm của những gốc cổ thụ, và có cả những thanh âm trong trẻo, ngây thơ của những tâm hồn trẻ thơ nơi đại ngàn nắng gió.
Xem thêm
Nghĩa tình người dưng – Truyện ngắn Phùng Chí Cường
Cái Cẩm kể xong câu chuyện lúc nào Xoảng cũng không hay, không gian thì vẫn im lặng như tờ. Quay sang Cẩm, Xoảng thấy nó gục mặt vào hai lòng bàn tay, nó cứ nấc lên nghẹn ngào mà khóe mắt không thấy rỉ ra giọt nước mắt nào. Cũng chả biết nữa, có lẽ nước mắt của cái Cẩm đã lận hết vào bên trong rồi. Còn với Cẩm, tự nhiên nó cảm thấy người đàn ông ngồi cạnh nó lúc này sao mà gần gũi thế. Nhưng dù sao anh ta cũng chi là người dưng thôi!...
Xem thêm
Đêm Phú Xuân - Truyện ngắn lịch sử của Nguyễn Thị Việt Nga
Mệnh lệnh ngược đời này liên tục được đưa ra mỗi đêm Nguyễn vương đến gặp Ngọc Bình. Bởi lẽ quy định nghiệt ngã chốn hậu cung là không một phi tần nào được phép nhìn thẳng vào long nhan. Nguyễn vương muốn kiếm tìm sợ kinh khiếp trong đôi mắt thăm thẳm của Ngọc Bình, hay chí ít là đôi giọt nước mắt đớn đau. Nhưng không, nàng đã ngẩng lên, đã nhìn, nhưng là một ánh nhìn bình thản. Không có bất cứ điều gì trong đôi mắt ấy. Không có bất cứ điều gì cả...
Xem thêm
Mùa hoa gạo đỏ - Truyện ngắn Đặng Thị Phúc Hải
Tháng Ba ở làng Ngái không chỉ đơn thuần là một mùa đi qua. Đó là khoảng thời gian đất trời chạm vào nhau trong một vẻ đẹp hư ảo, khi dòng Kiến Giang trầm mặc như dải lụa xanh rêu, lặng lẽ ôm ấp linh hồn mảnh đất này trong vòng tay bao dung và miên viễn. Trong cái tiết trời giêng hai lất phất mưa phùn ấy, làng Ngái hiện ra như một bức họa thủy mặc đang chuyển mình tỉnh thức, nơi mùi hương nồng nàn của hoa xoan rắc tím những lối nhỏ ngoằn ngoèo, hòa quyện với hơi thở của đất ẩm và tiếng thở dài của những mùa cũ. Từ phía đình Ngái, nơi hai cây gạo già đã đứng đó qua bao mùa mưa nắng, sắc đỏ của những bông hoa gạo bắt đầu thắp lên giữa vòm trời, như những đốm lửa nhỏ âm thầm cháy trong ký ức của cả một làng quê. Ở làng Ngái, mỗi mùa tháng Ba về đều mang theo một nỗi bâng khuâng khó gọi thành tên. Dòng Kiến Giang vẫn chảy chậm rãi như thuở nào, mang theo những câu chuyện của đất, của người, và của những linh hồn từng rời đi nhưng chưa bao giờ thật sự rời khỏi miền ký ức này.
Xem thêm