TIN TỨC
  • Thơ
  • Miền Trung – nỗi đau và sức sống trong thơ

Miền Trung – nỗi đau và sức sống trong thơ

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-10-01 16:26:36
mail facebook google pos stwis
1062 lượt xem

Miền Trung – dải đất oằn mình trong nắng hạn, bão lũ nhưng vẫn sáng lên sức sống bền bỉ và tình người hào sảng. Chùm thơ dưới đây của Nguyễn Đức Hạnh, Nguyên Hùng, Minh Hạnh là ba tiếng nói đồng vọng: vừa da diết nỗi đau, vừa thắp lên niềm tin và hy vọng. Văn chương TPHCM xin được chia sẻ cùng bạn đọc.
 

NGUYỄN ĐỨC HẠNH
 

GỬI MIỀN TRUNG

(Gửi Phạm Thuỳ Vinh, Hoa Mai …cùng các bạn miền Trung)

 

Gom nhóp mười năm một ngày tan hết

Nước mắt mồ hôi theo lũ da diết

Cố che chắn cho bàn thờ ông bà

Thắp hương vào đâu? Cắm vào ướt nhoà

 

Một năm vài lần bão quật miền Trung

Con người bỗng thành lá rách trong giông

Đàn gà con bơi trong dòng nước xiết

Người chết chôn đâu trong lũ khủng khiếp?

 

Cha đau mẹ yếu nhà đổ mái bay

Bát ăn bát để bỗng thành trắng tay

Khen người kiên cường rồi tự xấu hổ

Gồng mình ngàn năm mỏi cũng phải cố

 

Lại nhặt nhạnh mãi lại cứng vai gồng

Như một đàn kiến làm tổ trong giông

Lại bòn cát bỏng ra lúa ra khoai

Lại gom tiền lẻ mà xây miệt mài

 

Ngặt khó đến thế vẫn hào sảng NGƯỜI

Đãi bạn. Sẻ chia. Thơ tươi. Văn cười

Lệ nuốt vào trong. Ngẩng đầu bất khuất

Thương bạn thương suông sao không đỏ mặt?

 

Đêm nay mưa gió ngập trời

Cầm đăm đăm rát những lời gửi đau…

 

 

THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG

 

Tiếng kêu trong đêm sắc hơn bảo kiếm

Cứa vào đâu mà chẳng buốt sâu?

Lùm cây giã gạo. Trâu bơi húc mưa

Kêu đau nhiều thế mà nước vẫn về

 

Rồi mì tôm sống. Áo vẫy trắng đồng

Nước ngọt đã cạn dù nước mênh mông

Gom góp mười năm tan trong khoảnh khắc

Ước mơ no ấm trôi dạt trên sông

 

Thương không chia miền. Thương nhất miền trung

Cát nóng như rang. Bão nhiều như cỏ

Gian khó vắt vai. Câu hò còn vỡ

Thuyền như phận người kiên cường ngược lũ

 

Tay đan ngàn tay ôm thương miền trung

Dao cứa vào đâu mà ngực chẳng rung?

Gọi dài tâm giao qua lạnh vách nước…

Câu thơ chống bão - vòng tay bần bật …


 

NGUYÊN HÙNG
 

MIỀN TRUNG
 

*

Miền Trung bụng thắt lưng eo

Chịu thương chịu khó vẫn nghèo em ơi

Chờ mưa, mưa ngập trắng trời

Mỗi năm bão lụt tơi bời mấy phen

Nắng lên, người cháy sạm đen

Suối nguồn phơi đáy một miền khát khô

 

Miền Trung biết đến khi mô

Mưa hòa gió thuận

em vô theo chồng?

 

**

Lũ về làng xóm thành sông

Nhà thành ốc đảo giữa không bến bờ

Mái tranh sóng đánh vật vờ

Dầm mình trong nước trẻ thơ đến trường

 

Ơi miền Trung đất quê hương

Bao giờ cái khó mới buông lưng còng?

Ngàn đời chung kiếp long đong

Oằn vai gánh chịu bất công của trời

 

Bao giờ được nở nụ cười

Biển vơi nước mắt, đồng vơi nhọc nhằn?

 


 

MINH HẠNH
 

THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG QUẰN MÌNH TRONG BÃO

 

Những chiều cuối tháng Bảy, bầu trời Miền Trung cuộn lên màu chì sậm.

Mây lặng trôi, chỉ dồn lại như một nỗi buồn không gọi được tên.

Rồi gió nổi.

Không phải thứ gió lồng lộng của đại ngàn, cũng chẳng phải heo may từ phía Bắc…

Mà là thứ gió quăng quật, tàn nhẫn, như thể trời đang trút hết oán giận xuống mảnh đất vốn đã chai sạn vì nắng, khô cằn vì cát, rạn nứt vì bao phen giông bão.

 

Miền Trung mảnh lưng còng giữa hai đầu đất nước lại oằn mình thêm một lần nữa.

Mái tôn bay như lá,

cột điện đổ như thân người gãy ngang.

Tôi đã từng chứng kiến một người đàn bà run rẩy, lùa mấy con gà con vào chiếc rổ tre, cột chặt lại, nước mắt nhòe trong tiếng gió hú.

Không phải vì tiếc gà,

mà vì đó là phần sống duy nhất còn lại trong căn nhà vừa bị bão xé toạc một bên vách.

 

Người Miền Trung quen nắng gió, quen với cả bão giông.

Từng giọt mưa như kim xuyên thấu ký ức.

Từng hồi gió như xé đi cả tiếng gọi "mạ ơi" trong đêm.

Không phải chỉ là vật chất, bão còn xộc vào trong cả tiếng thở dài không cất nổi của những người đàn ông đã đứng lên quá nhiều lần rồi lại lặng lẽ ngồi xuống bên chiếc bàn chông chênh, nhặt nhạnh từng ước mơ gãy rụng.

 

Người miền Trung là vậy:

“Bão nữa à, thôi thì… dằn lại, dựng lại.”

Dựng từ cột gãy, từ nóc nhà thủng,

từ những bữa cơm chan nước mắm mà vẫn đủ đầy sự sống.

Và dựng lại cả từ trái tim dù đã nhiều lần nghẹn lại.

 

Sau bão là mùa lặng.

Không còn tiếng gió gào,

nhưng vết thương vẫn chưa kịp lên da non.

Tôi thấy những người đàn bà đi nhặt từng mảnh ngói vỡ,

thấy đứa trẻ đội chiếc nón rách, tay bưng chậu nước mưa đọng lại giữa nền nhà…

Một cảnh tượng chênh vênh mà lạ thay trong ánh mắt vẫn thắp lên tia hy vọng.

 

Vì người Miền Trung sau bão lại gồng lên.

Họ tự vá lại đời mình bằng từng nhát cuốc, từng lần nhóm bếp.

Có một thứ rất riêng, chỉ Miền Trung mới có:

sự chịu đựng, sự kiên cường và sự âm thầm như những dòng sông nước cạn đáy mà vẫn chảy qua năm tháng.

 

Và nếu bạn từng đi qua Miền Trung sau bão

bạn sẽ thấy:

Những ngôi nhà ngói nâu có thể thấp hơn

nhưng ánh mắt người nơi đó lại cao hơn rất nhiều nỗi sợ.

Họ không nói về mất mát,

họ nói về ngày mai cần điều lại điều gì.

 

Vì thế, Miền Trung không chỉ là một miền đất khô cằn sỏi đá

mà là phép thử của lòng người.

Là chỗ trũng để mọi yêu thương đổ về.

Là nơi mà sau mỗi cơn bão, ta hiểu ra:

thứ mạnh nhất không phải là gió, là vão mà là trái tim dẫu đau vẫn biết sống vì nhau.

 

Có những nơi sinh ra để sống, có nơi để mơ,

còn Miền Trung là nơi để học cách đứng lên, từ những điều tưởng chừng không còn gì để níu lại.

 

Nơi ấy, mái nhà có thể sập xuống,

nhưng tình người thì vẫn vậy

Nơi ấy, lúa có thể ngã rạp theo chiều gió,

nhưng lòng người thì không xuôi theo tuyệt vọng.

 

Miền Trung nơi mảnh đất

đã quen sống giữa mất mát mà không đánh mất mình.

Giữa sự tàn phá nặng nề của thiên nhiên, họ lặng lẽ dựng lại mọi thứ,

và… dựng lại cả hy vọng cho chúng ta.

 

Bởi có một miền Trung không chỉ nắng, gió khô cằn sỏi đá

mà nằm trong cách con người nắm chặt tay nhau khi mọi thứ sụp đổ.

Một miền Trung của nhân sinh:

nơi con người không hỏi "Tại sao mình khổ?"

mà hỏi: "Làm sao để người khác bớt khổ hơn mình?"

 

Và nếu có một điều gì đó khiến ta tin hơn vào điều tử tế trên đời này,

thì đó chính là:

Miền Trung nơi những cơn bão nối tiếp nhau đi qua, khó khăn nối tiếp khó khăn mà người nơi đây vẫn ươm mầm hy vọng vẫn vươn mình vượt lên giông bão .. .

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nơi cây nở hoa chậm - Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Trong chùm thơ dưới đây, Hà Thiên Sơn chọn đi con đường lặng lẽ: từ cội mai quê nhà đến hoa chămpa xứ bạn, thơ anh gợi một vẻ đẹp âm thầm, bền bỉ và nhân hậu – nơi ký ức, đất đai và con người cùng nở hoa theo cách riêng của mình.
Xem thêm
Học yêu trong cõi đau – Chùm thơ Hoàng Quý
Nhà thơ Hoàng Quý từ Bà Rịa - Vũng Tàu trở lại với một chùm thơ trầm lắng và giàu suy tư, nơi tình yêu, nỗi đau và ý thức về thân phận con người được nhìn từ chiều sâu trải nghiệm.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Võ Thị Như Mai và hành trình kết nối thơ ca quốc tế
Nhà thơ, dịch giả Võ Thị Như Mai hiện là giáo viên tiểu học chính ngạch tại Tây Úc với hơn 20 năm kinh nghiệm giảng dạy chuyên nghiệp.
Xem thêm
Chốn quê nhà giấu một câu kinh – Chùm thơ Thùy Vy
Thơ Thùy Vy là những bước đi chậm vào miền ký ức, nơi quê nhà, tuổi thơ và con chữ trở thành chốn nương tựa tinh thần. Không ồn ào hay phô diễn, chùm thơ chọn cách thủ thỉ, chiêm nghiệm và buông xả, gợi lên vẻ đẹp lắng sâu của đời sống nội tâm và những giá trị bền bỉ của yêu thương.
Xem thêm
Lấy hư không làm vui - Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Chùm thơ mới của Đinh Nho Tuấn tiếp tục hành trình đi sâu vào những vùng trầm tích của đời sống nội tâm – nơi con người đối diện với thời gian, mất mát, tình yêu và sự chấp nhận. Thơ anh lắng, chậm, ít lời nhưng giàu suy tưởng, cho thấy một giọng điệu đã qua nhiều biến động để tìm đến sự an nhiên trong chiêm nghiệm.
Xem thêm
Dòng sông trong tôi - Chùm thơ Đặng Ân
Đặng Ân là nhà thơ trẻ nhất trong Ban Văn học thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu (cũ). Tên thật là Đặng Hoàng Ân, sinh năm 1989, hiện thường trú tại phường Bà Rịa, TP. Hồ Chí Minh. Anh đang công tác tại Công ty CP Posco Yamato Vina – Phú Mỹ.
Xem thêm
Lê Hưng Tiến và chùm thơ Ngụ ngôn của dế
Với những câu thơ giàu biểu cảm nội tâm, như dòng chảy tự nhiên đầy trăn trở, thoát ra khỏi những âm thanh dồn nén của thực tại cuộc sống, nơi tiếp cận bằng sự cộng hưởng giữa cảm xúc và chiêm nghiệm. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Lê Hưng Tiến – Ngụ ngôn của dế.
Xem thêm
Mẹ tre và khoảng trời mồ côi - Thơ Cát Du
Văn chương TPHCM trân trọng mời độc giả cùng đọc và cảm nhận chất thơ đằm sâu, đậm bản sắc và có chiều sâu tâm linh của nữ nhà thơ từ Bình Dương cũ.
Xem thêm
Bác về Pác Pó – Chùm thơ Cẩm Thạch
Với những lời thơ dạt dào cảm xúc ghi nhớ về công ơn của Bác Hồ trong hành trình tìm đường cứu nước, giải phóng dân tộc. Nhân kỷ niệm Kỷ niệm 85 năm, ngày Bác Hồ về nước (28/1/1941 - 28/1/2026). Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ “Bác về Pác Pó” của tác giả Cẩm Thạch.
Xem thêm
Phan Thành Đạt và chùm thơ Xuân 1-2-3
Với cách biểu cảm ngôn ngữ sinh động mà cũng sâu lắng như tiếng lòng của tác giả, đau đáu nỗi niềm. Những thanh âm cuộc sống cuộn trào trong những dòng thơ, khơi gợi hình ảnh đa chiều của vạn vật. Ở nơi đó, dòng chảy thời gian được hòa quyện cùng sương khói, phiêu lãng và tĩnh lặng…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Xuân 1-2-3 của tác giả Phan Thành Đạt.
Xem thêm
Những đêm không ngủ của một người đàn bà đã đi qua thời gian
Chùm thơ rút từ tập Đêm tròn mắt thức của Kiều Huệ
Xem thêm
Giữa dòng sông quê và miền hư không - Chùm thơ Huỳnh Văn Út
Từ Cà Mau, Huỳnh Văn Út mang đến một chùm thơ đậm hồn quê Nam Bộ, nơi dòng sông, đồng xanh, bếp lửa và ký ức gia đình hòa quyện trong giọng điệu trữ tình mộc mạc, lắng sâu. Từ tình yêu đôi bờ, nỗi nhớ quê nhà đến những suy tư hướng nội về phận người, thơ anh chọn sự hiền hòa và chân thành làm điểm tựa.
Xem thêm
Rừng giữ ký ức người – Chùm thơ Nguyễn Thánh Ngã
Chùm thơ về rừng là tiếng nói trữ tình – suy tưởng, nơi thiên nhiên không chỉ là không gian sinh thái mà còn là ký ức chiến tranh, là cội nguồn văn hóa và đạo lý gìn giữ sự sống.
Xem thêm
Lâm Bình với những miền ký ức không yên
NS Lâm Bình, hội viên của Hội Nhà văn TP.HCM, đến với thơ bằng hành trang của một nghệ sĩ sân khấu, một người lính từng đi qua chiến tranh, và một con người mang nặng ký ức đời sống.
Xem thêm
Từ Xuyên Mộc đến vỉa hè Hà Nội - Chùm thơ Bùi Ngọc Phúc
Thơ không cầu kỳ kỹ thuật, nhưng chạm vào đời sống bằng giọng nói trực tiếp, chân thành và giàu cảm thức xã hội. Văn chương TP. HCM xin giới thiệu tới bạn đọc chùm thơ này
Xem thêm
Từ giao thừa đến tháng Ba – Chùm thơ Xuân Trường
Hai bài thơ của Xuân Trường là hai khoảnh khắc đứng giữa thời gian: Hẹn em ra Tết nghiêng về hồi cố quê nhà, Giao thừa lắng lại nỗi niềm tha phương.
Xem thêm
Từ mắt lá đến phố ban mai - Chùm thơ Bùi Phan Thảo
Chùm thơ được rút từ tập Nụ cười trên phố ban mai của Bùi Phan Thảo – một tập thơ viết từ đời sống đương đại, nhưng thấm đẫm ký ức lịch sử và nghĩa tình đất nước.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Giọt nắng cuối chiều trong thơ Trần Ngọc Phượng
“Giọt nắng cuối chiều” gồm 139 bài thơ do NXB Hội Nhà văn ấn hành năm 2025 như bản nhật ký về hành trình sống, hành trình cuộc đời vô cùng phong phú, đa sắc màu của tác giả, cựu chiến binh Trần Ngọc Phượng.
Xem thêm
Hành quân tháng Chạp – Chùm thơ Trần Thế Tuyển
Chùm thơ mới của Đại tá nhà thơ Trần Thế Tuyển là bản tổng phổ đa thanh của một trái tim lính: khi thì thắt lại trước hiện thực, khi thì hào sảng với truyền thống, lúc lại thủ thỉ như lời tri ân gửi đến đất nước và những người đã khuất.
Xem thêm
Từ giàn khoan đến miền thơ: Giấc mơ xanh từ biển
“Giấc mơ xanh từ biển” tập hợp những sáng tác của các cán bộ, người lao động ngành Dầu khí – những con người sống và làm việc giữa công trường, bến cảng, giàn khoan và sóng gió trùng khơi.
Xem thêm