TIN TỨC

Mối làm ăn | Mây

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-08-29 12:10:27
mail facebook google pos stwis
1925 lượt xem

CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

MÂY

Mày muốn bao nhiêu? - Phòng hỏi.

2 lít rượu và 5 tiền (500 nghìn) - Thằng Tịnh lè nhè.

Tiền đâu mà đãi mày lắm thế! - Phòng lớn giọng.

Gớm đi ông nội! Tao giúp mày đuổi bao nhiêu người, mỗi ngày mày chả bán được mấy ngần đấy. Đừng tưởng ông đây không biết gì nhá! - Thằng Tịnh khùng lên, giơ chân đá con mèo đang loạng choạng gần đó. Con mèo kêu éo lên, mắt lấm lét chạy biến ra ngoài sân.

Phòng hạ giọng, quay sang bảo thằng Tịnh: “Tao đi lấy rượu!”. Rồi bước qua tấm ri đô hoa hồng, ra nhà sau.

Ở đời muốn được việc không được đôi co, càng không được đôi co với thằng điên. Thằng Tịnh lại là đứa dở điên dở dại, càng hiểm nữa. Nó khùng lên nó chẳng ngán gì sất. Phòng tự nghĩ.

Phòng mang rượu ra và móc ví đưa tiền cho thằng Tịnh.

Nó ôm lấy can rượu, nhét tiền vào túi áo rồi cười khoái trá bước đi.

*

Phòng ngồi lật sổ, hôm nay làm ăn cũng khá, nếu cứ thế này đều đều thì chẳng mấy chốc Phòng mua được đất ở huyện. Đất ở dưới đó miếng phải cỡ vài trăm chứ chả ít. Bỡn ạ. Cái chỗ khỉ ho cò gáy này chẳng ai ngờ có ngày lại phất.

Quán của Phòng nằm trên đường tránh từ trung tâm huyện lên rừng phòng hộ. Thành thử họa hoằn lắm người ta mới đi qua đây. Do Phòng có chân trong tổ bảo vệ rừng lại chẳng vợ con, gia đình gì vướng víu nên được các anh trên thương cho cất luôn cái lán bên cạnh đường mở quán tạp hóa, “lấy chỗ thêm đồng ra đồng vào, chứ cái lương bảo vệ thì ăn còn chả bõ” - một anh bảo. Phòng bán đủ thứ, thì gọi là tạp hóa mà lại. Nào từ xăng, hộp diêm, bật lửa cho tới đèn pin, áo mưa, mũ cối. Phòng còn đặt sẵn cái bơm, ai đi qua xịt một phát cũng ra tiền. Những hôm có ô tô đi lên đường này buổi tối mà bị thủng xăm, hỏng lốp là hôm Phòng trúng quả đậm. Kiểu đấy thét bao nhiêu chủ xe cũng phải muối mặt trả. Không trả không sửa, mà không sửa thì có ở giữa rừng cả đêm. Những mối đó cũng không nhiều nhặn lắm. Phòng chỉ bắt đầu làm ăn được từ ngày có cái sân bóng phủi ở đầu lối vào, cách lán Phòng cỡ hơn 100m. Thế là tự nhiên ăn may. Chả hiểu sao, người ta chuộng cái sân bóng đó thế, ngay cả người dưới huyện cũng ngược lên đá mà lị. Cái sân bóng đó do ông Bình râu làm chủ. Mà nghe đâu ông Bình râu được thằng cháu, là thằng Thức 3 ngón (do hồi xưa nghịch bom, nổ mất 2 ngón tay phải) cho tiền. Thằng Thức đi làm ở nước ngoài, một năm về một lần. Chẳng biết sang bên làm gì nhưng giờ về có của ăn của để ghê lắm, thấy đất khu nào nó cũng có một suất. Có tiền đâm ra người ta cũng nể, mà được cái nó cũng sống đẹp, mỗi lần về xài tiền thoải mái, mời anh em họ hàng ăn uống lại còn biếu hết rượu rồi thuốc, vòng tay, mỹ phẩm nên người ta ai cũng trọng. Kể có tiền sống ở đâu cũng mát cái mặt.

Từ hồi có cái sân bóng, thấy dân đổ về nhiều, Phòng đổi hướng kinh doanh. Phòng chuyển qua bán thêm bia hơi vịt lộn, nước ngọt giải khát. Quanh đấy chả có quán nào, trừ khi ông nào đi mang sẵn nước còn không đều tạt vào quán Phòng mua dăm ba chai nước. Chưa kể mấy ông đánh đấm với nhau xong lại ghé quán Phòng làm cốc bia cho mát. Thật là mát lòng mát dạ cả khách lẫn chủ. Cứ thế, Phòng một mình “bá chủ” cái chỗ ấy.

Nhưng miếng ngon không giữ được lâu. Thấy Phòng làm ăn được tất có kẻ khác ra cạnh tranh. Đầu tiên là cha con lão Biện. Cha con lão treo luôn biển quán nhậu thịt rừng. Lên rừng thì phải ăn thịt rừng. Phải lắm. Khách thấy món lạ, lại ngon nên chuyển quán là điều tất nhiên. Phòng ức lắm, nằm ngẫm nghĩ mấy đêm. Đúng lúc quán Phòng đang thời kỳ ế ẩm thì thằng Tịnh ở đâu về, đạp xe đến vứt ở cổng, cười phớ lớ đi vào:

Bạn cũ nay làm ăn được nhỉ? Thế mà không nhớ tới thằng anh em này tí nào.

Ai làm anh em của mày?

Không anh em thì cũng là bạn bè năm xưa, khiếp mày nữa. Bao lâu bạn tới chơi nhà mà giọng điệu vậy thì tao về.

Thằng Tịnh trở ra, Phòng tưởng nó đi thật cũng quay vào trong nhà, ai dè nó quay lại cầm nguyên cái ghế nhựa phang vào tủ kính nhà Phòng vỡ một góc. Rồi nó giơ cái ghế lên cao ném phịch xuống đất. Cái ghế gãy luôn.

Phòng chạy ra định quát thì thằng Tịnh đã cầm sẵn con rựa (loại đi rừng chặt củi) đứng ở cổng. Nó cười khì khì rồi bảo:

Mày tiếp đón bạn bè không tử tế nên tao hỏi thăm thế thôi. Ở cái đất này có đứa nào dám đấu lại tao đâu.

Quả đúng thật, ở cái đất này không phải không ai dám đấu lại nó mà chính xác là không ai muốn đụng vào nó. Thằng Tịnh trước là bạn học cấp 2 với Phòng, tự nhiên lên cấp 3 phát bệnh điên. Nhà nó cho nghỉ học để chữa bệnh. Nhưng càng chữa càng thấy nặng. Hồi đó tụi trẻ con cấp 1, cấp 2 đi học còn phải mang theo một chiếc ghế nhựa để chào cờ đầu tuần. Có lần, nó đứng sẵn ở cổng, chờ lúc lũ trẻ đi học về, nó giật hết ghế nhựa từ tay bọn trẻ và ném xuống đất vỡ đôi, vỡ ba rồi cười ha hả. Không ai dám đụng vào nó, người ta chỉ đóng cửa khi nó đi qua. Người ta cụp mắt xuống khi nó chào, người ta im lặng khi nó gây sự. Đừng đụng vào thằng điên, ai biết nó điên lên nó chả chém cho một nhát bây giờ. Thôi thì nhịn. Bố mẹ nó mấy lần xích nó vào cái cũi ở nhà nhưng không ăn thua. Nó đập đầu vào cũi liên tục và gào rú cả đêm. Máu trào trên trán, bố mẹ nó sợ quá lại thả nó ra. Cứ vậy nó lúc điên lúc tỉnh, đi khắp lối làng ngõ xóm, đi qua nhà ai thấy có quả gì ăn được là vào lấy, thấy quần áo treo ở mắc thích là lấy mặc. Hiểu một cách nào đó thì thằng Tịnh cũng là “bá chủ” của cả vùng này. Mối quan hệ làm ăn giữa Phòng với thằng Tịnh cũng bắt đầu vào khoảng đấy. Đại ý Phòng hiệp lượng thằng Tịnh đuổi “đối thủ” của Phòng đi thì Phòng sẽ cung cấp rượu và bồi dưỡng tiền cho nó. Với thằng Tịnh, cứ có rượu là được việc. Nó có ngán gì ai đâu.

Đầu tiên, nó đi làng trên ngõ xóm phao tin đồ ăn quán lão Biện có tẩm thuốc độc. Lúc đầu chẳng ai tin nhưng nói nhiều đâm ra người ta cũng nghi ngờ. Người ta thấy không phải là không có lý, thì chẳng ông nọ ăn ở quán lão Biện về nửa đêm đi viện đấy thôi. Chẳng như cái nhà kia làm ở huyện, cũng mê bóng ban, ghé quán lão Biện mấy bữa mà về phát hiện ra bệnh ung thư sắp chết. Rồi thì nhiều sự chuyện kỳ lạ lắm. Vợ lão Biện vốn xuất thân từ làng Thiên Sơn - cái làng trước đây người ta vẫn đồn hay cho thuốc độc vào thức ăn để đi bán, ai ăn đồ người làng đấy một lần là kiểu gì cũng phải quay lại mua nhiều lần nữa. Cứ kháo ầm như thế, ai cũng thấy kinh. Ai chả sợ chết. Khách tới quán lão Biện lâu dần thưa hẳn. Thấy không còn làm ăn được, cha con lão Biện lủi đi, để lại cái lán hoang.

Phòng khấp khởi mừng được ít lâu thì vợ chồng bà Nương dọn tới. Ông Nương bị tai biến, cánh tay phải gần như liệt hẳn chỉ còn bàn tay trái cử động hạn chế, thành thử gần như mọi việc đều đến tay bà Nương. Cũng phúc cho ông lấy được bà vợ “bặt”(*), việc gì đến tay cũng xong, lại nhanh mồm nhanh miệng. Lại có con cháu tên Hiền vừa mới nhõn 17, dáng cao, da trắng, phụ việc. Thành ra quán mới mở mà khách đã vào ra nhộn nhịp. Có những hôm khách đông, vợ chồng ông và đứa cháu ngủ luôn tại lán. Phòng chỉ đường cho thằng Tịnh qua ghẹo cái Hiền và bà Nương ngủ. Nó chỉ thập thò ở cửa lán rồi “đĩ miệng” gọi “em Hiền với em Nương dậy đi chơi với anh, lão già vô tích sự đó thì làm ăn được gì”. Ông Nương uất, máu dồn lên mặt phừng phừng mà không làm được gì, vừa chửi vừa đá mấy can nhựa về hướng thằng Tịnh. “Quân mất dạy! Quân láo toét! Bố mẹ mày vô phúc mới đẻ ra cái ngữ như mày”. Nào thằng Tịnh nó màng gì, nó nghe người ta chửi riết đâm ghiền. Nó cười khoái trá, ông Nương hất cái can nào nó giơ tay đỡ cái đấy. Rồi nó ném lại. Nó lại cười ha hả.

 Không ai chấp thằng điên nhưng ông Nương chấp. Cái câu vô tích sự phát ra từ miệng thằng Tịnh vô tình chạm vào lòng tự ái bao lâu chìm nghỉm của ông. Ở đây để nó khinh, không phải mỗi thằng Tịnh - ông Nương bảo bà Nương. Lúc đầu ông kêu đóng quán về sớm nhưng khổ nỗi dân đá bóng toàn tới chiều muộn, đá cho nhễ mồ hôi, đèn cao áp bật rồi mới ra nhậu. Đóng quán về sớm thì khác nào đuổi khách. Ông Nương lại nghĩ, nếu cứ mở tới tối muộn, cái chỗ rừng rú vắng vẻ này ai biết còn có ma quỷ nào tới. Ma không sợ mà sợ người. Lúc đó 2 đứa đàn bà con gái phải làm sao? Thế là ông Nương một hai kêu dẹp. Quán ông bà Nương với cô cháu Hiền đóng cửa từ đó.

*

Phòng cứ tưởng yên ổn để làm ăn thì cỡ được đâu hơn tháng, cái lán lại có chủ mới. Đó là bố con nhà Sướng. Sướng người thấp đậm, có vết thẹo mờ mờ dưới mắt phải, nghe đâu hồi xưa đánh nhau bị bắt đi cải tạo. Lại có người đồn Sướng là anh em xã hội của thằng Thức, không ở nước ngoài nữa về nước trước dọn đường cho thằng Thức về sau này. Thì dân tình cứ đồn vậy thì Phòng nghe vậy nhưng xem chừng phải dè chừng, coi bộ lần này không dễ hù dọa như mấy lần trước. Mà quả thế thật, cái bộ loạng quạng hay gây sự của thằng Tịnh xem ra không có tác dụng với Sướng. Vừa thấy thằng Tịnh tới, quăng cái xe đạp ở cổng, điệu bộ lè nhè đi vào, Sướng đã chạy ra miệng cười tươi:

Ơ anh Tịnh, ngồi xuống chơi, tôi còn để phần nguyên cho anh bát cháo lòng đấy! Anh em cứ bảo kiểu gì anh cũng đến, thật đúng như là!

Thằng Tịnh ngỡ ngàng, xoa bụng cười khoái trá. Trần đời trước giờ thấy nó người ta không chửi thì cũng phớt lờ. Nó chỉ có đi ăn xin, ăn cắp hoặc ăn cướp chứ có bao giờ được mời ăn công khai thế này đâu.

Sướng dọn riêng cho Tịnh một bàn, bày lên bát cháo lòng đầy ụ, còn kèm đĩa rau thơm. Chao ôi, thằng Tịnh khoái phải biết, cái đời khốn nạn, giẻ rách của nó hóa ra cũng có ngày được đối xử ra vẻ con người như thế. Thằng Tịnh bê bát cháo lên húp sột sột, vừa sung sướng ra mặt. Ăn xong nó đứng dậy “Chào anh em, Tịnh về”, ai cũng ngẩng lên chào lại, rõ phấn khởi.

Lần khác, gặp Tịnh trên đường đi xuống huyện, Sướng dừng xe hỏi han rồi mời Tịnh chiều ghé lán ăn giỗ. Hôm đấy, phải tới khuya thằng Tịnh mới đến. Nó đằng hắng giọng, đá đá chân vào cái thùng rác phía trước. Sướng bật đèn, bước ra, vẫn đon đả như thường thấy.

Mong mãi chẳng thấy anh tới, tôi vẫn còn để phần anh ít xôi với rượu đấy.

Rồi Sướng kêu thằng bé con chạy vào trong lán cầm ra cái túi bóng, trong đó vắt sẵn nắm xôi, mấy miếng thịt gà và nửa chai rượu đế.

Nhưng thằng Tịnh vốn dĩ không bình thường, rượu u mê nó. Vừa cho nó ăn lúc sáng, chiều nó đã quay sang chửi. Cả cái làng này ai lạ gì nó. Lật mặt hơn chảo chớp.

Lần này nó mặc cả với Phòng 2 lít rượu và 500 nghìn. Ai bảo nó không biết gì, có mà nó bán mình có ngày.

- Mày muốn tao làm gì?

- Làm gì cũng được, đốt lán nó cũng được! - Phòng cáu kỉnh.

Đó là câu buột miệng của Phòng nhưng thằng Tịnh lại không nghĩ thế. Ra cổng, nó bê luôn 2 chai xăng Phòng để trước quán. Nửa đêm, nó đạp xe tới lán nhà Sướng.

Thằng Tịnh rưới xăng xung quanh lán. Rồi nó châm bật lửa. Lửa cháy phừng phừng. Nó đứng cười ha hả. Nhưng sao lửa cháy mà không có ai chạy ra. Nó hét to: Cháy rồi, cháy rồi, chạy đi, Sướng ơi chạy đi! Đáp lại tiếng gào của nó là tiếng trẻ con khóc và tiếng chó sủa. Hôm nay Sướng vào huyện nhập hàng, chỉ có thằng bé con ở nhà. Thằng Tịnh lao vào trong cái lán đang cháy, nó ôm lấy đứa bé con đang khóc rấm rứt ở góc giường, bế thốc ra ngoài đường. Thằng bé mếu máo “Con chó”. Thằng Tịnh chạy vào trong lần nữa, nhưng lần này không thấy quay trở lại. Nó chết cháy trong cái lán. Người ta tìm thấy nó vẫn ở tư thế đang ôm cái lồng chó. Hôm đưa đám ma, có người cảm thán “Cái thằng, sống vầy, mà chết lại để cho đời thấy thương”.

(*) Bặt: tháo vát.

Nguồn: Tạp Chí Văn Nghệ TP.HCM

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chạm mặt chúa rừng - Truyện ngắn của Hồng Chiến
Mấy cậu học trò vừa bắt cá, vừa trêu đùa nhau vui vẻ vượt lên phía trước. Vân Trang theo sau, dùng đèn pin soi bên bờ suối xem cá kéo cả bầy ăn quả ươi rơi chìm dưới suối. Trên mặt đá nằm dưới làn nước, gần sát bờ có loại rêu mọc xanh màu đọt chuối, thân và lá gần giống như hoa mười giờ, nở hoa màu đỏ tươi, năm cánh, cánh hoa giống như cánh hoa hồng. Bầy cá chỉ to hơn đầu đũa một chút, sống lưng màu đen, phía bụng vảy màu vàng tươi kéo dài đến tận đuôi, vây quanh các bông hoa như đang ngắm nhìn.
Xem thêm
Thuần hương - Truyện ngắn
Đây không phải kiểu truyện đọc để biết chuyện gì xảy ra, mà là kiểu truyện đọc để đắm trong một trạng thái cảm xúc và suy tưởng.
Xem thêm
Mùa phượng chết - Truyện ngắn của Việt Nga
Đêm, hai thằng ngồi ở góc xa nhất của sân vườn nhà Thắng nên không nhìn rõ mặt nhau. Chỉ thấy đốm thuốc trên môi Thắng tắt rồi lại lóe liên hồi. Thắng chưa khi nào tưởng tượng ra rằng Ngân có đủ dũng khí đến gặp Hoa, khóc nức nở thú nhận cô đang mang trong mình giọt máu của anh, rồi van xin Hoa hãy nhường Thắng cho cô, để con cô có bố. Hoa xinh đẹp, giỏi giang, thiếu gì chọn lựa. Còn Ngân, nếu Thắng không chịu cưới, thì chỉ còn một lựa chọn duy nhất là cái chết. Đó là khi giữa Thắng và Ngân hoàn toàn chưa có chuyện gì. Đến lúc “có chuyện gì” thì chưa kịp biết Hoa có sao không, Thắng đã phải vội vã làm đám cưới. Sau đám cưới cả năm trời Ngân mới mang bầu. Vậy mà… Người xúi Ngân việc đó là Hoàn. Và âm mưu ấy đã thành công như mong đợi. Không một lần Hoa ngoảnh lại nhìn Thắng nữa.
Xem thêm
Giấc ngủ đại ngàn – Truyện ngắn Vũ Minh Phúc
Khi bắt đầu viết truyện ngắn này, em đã cố gắng hình dung và nhớ lại khu rừng mang tên ông: Tướng giáp. Ông là vị tướng của nhân dân, vị tướng của hòa bình, có điều gì cuốn hút đến thế. Và những nơi ông đi qua, những chiến tích ông từng làm cho nhân dân ta, đều khiến lớp trẻ chúng em muôn phần kính trọng, tự hào và ngưỡng mộ. Làm sao có thể quên đi được những trang sử hào hùng ấy. Làm sao không kính trọng một con người, một vị tướng đã trở thành huyền thoại ngay cả khi ông còn sống. Em cứ nghĩ đã có một cánh rừng đại ngàn đã đi vào giấc ngủ và cũng có một vị tướng huyền thoại cũng chìm trong giấc ngủ ngàn thu ở Vũng Chùa – Đảo Yến: Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Xem thêm
Chuyện cổ tích – Truyện ngắn Nguyễn Thị Việt Nga
Một năm trôi qua, rồi nhiều năm trôi qua, cuốn sách vẫn ở yên trên bàn khách sạn. Trong ngần ấy thời gian, có biết bao nhiêu khách lưu trú đã ra vào căn phòng ấy. Có người không ngó đến cuốn sách một giây. Họ thuê phòng khách sạn khi đêm khuya và ra đi khi mặt trời còn chưa mọc. Nhưng cũng có người ở đến mấy ngày. Họ cầm sách lên, ngắm nghía, lật ra, tò mò đọc những dòng thư nhắn của bà chủ và rồi lại để lại chỗ cũ… Cuốn sách cứ nhẫn nại chờ đợi. Nó nhẩm tính trong đầu, với ngần ấy thời gian, cô chủ nhỏ ngày xưa cũng đã lớn lắm rồi. Có thể cô không còn thích đọc truyện cổ tích như ngày xưa nữa… Cũng có thể cô đã không còn nhớ mình từng có một cuốn truyện cổ tích thế này ... Nhưng nó vẫn kiên trì chờ đợi và hy vọng…
Xem thêm
Đóa hồng đẫm sương – Truyện ngắn của Võ Chí Nhất
Nhà văn Võ Chí Nhất là một cây bút trẻ kiên trì sáng tạo dòng văn trinh thám - tội phạm, với series truyện về nhân vật Đại úy Hà “ớt”. Anh bắt đầu sự nghiệp viết lách từ 2013, tiểu thuyết Pho tượng cổ được NXB Công an nhân dân xuất bản năm 2025 là tác phẩm thứ 7 của anh.
Xem thêm
Nhang Tàn – Truyện ngắn Lê Hoàng Kha
Ngồi một mình trong căn phòng làm việc nhỏ, nơi tòa soạn đã thưa người. Thành phố ngoài kia vẫn ồn ào, tiếng xe, tiếng rao hàng, tiếng gọi nhau í ới mua mai, mua bánh, tất cả hòa lại thành một bản nhạc quen thuộc của những ngày cuối năm. Huệ nhìn ra ô cửa kính, nắng rớt xuống từng mảng vàng nhạt, mỏng như một lớp ký ức đang chậm rãi phủ lên lòng mình.
Xem thêm
Cuộc nhường ghế vĩ đại – Truyện ngắn của Hồng Luân Anh
Vì nể mặt ông bác họ của cậu hàng xóm – dù khi ấy đầu óc tôi đã tít tắp ở vương quốc Biêng-biêng rồi – tôi vẫn bấm bụng ngồi rốn làm thêm một chập nữa đến tận hai giờ sáng. Bốn tiếng sau, bắt gặp tôi ở hành lang, cu cậu vò mái đầu rối, lè nhè với cái miệng sủi bọt trắng xóa cùng cán bàn chải nhựa lòi ra.
Xem thêm
Ta là ai? – Truyện ngắn của Trần Đôn
“Ta là ai?” của Trần Đôn (Bình Dương) là câu chuyện về một thân phận bị đặt giữa hai bờ lịch sử – nơi lựa chọn đôi khi không thuộc về cá nhân, và câu hỏi về căn tính trở thành nỗi day dứt kéo dài suốt một đời người.
Xem thêm
Di ảnh người lính Gạc Ma – Truyện ngắn của Huỳnh Mẫn Chi
Sài Gòn sáng sớm, luồng khí vẫn còn trong trẻo, thanh khiết, thong dong chưa kịp bắt nhịp sống tất bật của ngày mới.
Xem thêm
Dư vang trong đá – Truyện lịch sử Nguyễn Thị Việt Nga
Chàng chẳng còn gì. Không ngai vua. Không cả nước. Chỉ còn một thân thể rách nát và một trái tim bị đánh cắp. Không khi nào trong giấc mơ thời trẻ, chàng từng nghĩ tới vương miện, ngai vàng, bảo kiếm. Chàng từng chỉ mong một mái nhà nhỏ giữa rừng, một người bạn tri kỷ, một thư phòng và một chốn hoa nở thơm ngát bốn mùa, trăng in đáy nước để bình thơ. Giấc mơ ấy đã bị đánh cắp – bởi chiến lược, bởi quyền lực, và bởi niềm tin rằng mọi thứ trên đời có thể toan tính được.
Xem thêm
Cứu người đẹp - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Cứu người đẹp – hay cứu một trật tự? Một truyện giả cổ, đọc như ngụ ngôn về luật và lòng người.
Xem thêm
Giờ linh – Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ cuối)
Một ngày tháng Năm, ngôi dinh thự trở nên vắng lặng, cửa khóa ngoài, đã một tuần trôi qua, người ta không thấy những chiếc xe oto ra vào khu dinh thự. Đèn khuôn viên không còn bật sáng, ngôi nhà chìm trong bóng đêm, chỉ còn những tàng cây cổ thụ đong đưa và tiếng côn trùng rền rĩ. Một vòm kiến trúc vốn là niềm tự hào của dân làng Đại Mẫu, nay trở thành địa điểm bỏ hoang, mang màu sắc tâm linh và bí ẩn.
Xem thêm
Giờ linh - Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ 1)
Ánh đèn màu đỏ, ám đục như làn sương mờ ảo, bị bám bụi lâu ngày. Những con phù du bé nhỏ đong đưa ở những quầng sáng le lói để tìm sự sống. Người đàn bà trong ngôi nhà cổ, rêu phong phủ lạnh không gian, thâm sâu như đáy vực, bà ngồi im lặng, phía trước con đường hun hút nhỏ hẹp, lần sâu vào bên trong ngôi nhà, chẳng thấy lối đi, chỉ thấy một màu đặc sệt của bóng đêm. Ngôi nhà này chỉ có duy nhất người đàn bà trú ngụ.
Xem thêm
Thấp thoáng mặt hồ
Truyện đăng Văn nghệ TPHCM và Chuyên đề Viết & Đọc
Xem thêm
Bầu trời tươi sáng của con - Truyện dịch Lam Sương
Một tai nạn bất ngờ xảy đến khiến đôi mắt của Quang không còn nhìn thấy ánh sáng được nữa. Những ngày nằm trên giường bệnh, Quang thất thần, cả ngày chẳng nói một câu. Mẹ cậu ngồi bên giường bệnh, bà an ủi động viên Quang: “Con đừng lo lắng, tất cả rồi sẽ ổn cả thôi”.
Xem thêm
Bản giao hưởng của đại ngàn - Truyện Thuận Ánh
Có những buổi sớm mai, khi dải sương mù còn lười biếng cuộn mình trên những triền đồi lượn sóng của Pleiku, tôi đứng giữa ranh giới của đất và trời, lắng nghe hơi thở của cao nguyên. Đó không phải là một âm thanh đơn điệu, mà là một bản giao hưởng hùng tráng và miên man, được viết nên từ nhựa sống của đất đỏ bazan, từ tiếng gió hú qua kẽ lá và từ những nhịp tim nồng hậu của con người nơi phố núi. Trong bản nhạc ấy, có tiếng reo vui của những cánh rừng cà phê bạt ngàn, có sự thâm trầm của những gốc cổ thụ, và có cả những thanh âm trong trẻo, ngây thơ của những tâm hồn trẻ thơ nơi đại ngàn nắng gió.
Xem thêm
Nghĩa tình người dưng – Truyện ngắn Phùng Chí Cường
Cái Cẩm kể xong câu chuyện lúc nào Xoảng cũng không hay, không gian thì vẫn im lặng như tờ. Quay sang Cẩm, Xoảng thấy nó gục mặt vào hai lòng bàn tay, nó cứ nấc lên nghẹn ngào mà khóe mắt không thấy rỉ ra giọt nước mắt nào. Cũng chả biết nữa, có lẽ nước mắt của cái Cẩm đã lận hết vào bên trong rồi. Còn với Cẩm, tự nhiên nó cảm thấy người đàn ông ngồi cạnh nó lúc này sao mà gần gũi thế. Nhưng dù sao anh ta cũng chi là người dưng thôi!...
Xem thêm
Đêm Phú Xuân - Truyện ngắn lịch sử của Nguyễn Thị Việt Nga
Mệnh lệnh ngược đời này liên tục được đưa ra mỗi đêm Nguyễn vương đến gặp Ngọc Bình. Bởi lẽ quy định nghiệt ngã chốn hậu cung là không một phi tần nào được phép nhìn thẳng vào long nhan. Nguyễn vương muốn kiếm tìm sợ kinh khiếp trong đôi mắt thăm thẳm của Ngọc Bình, hay chí ít là đôi giọt nước mắt đớn đau. Nhưng không, nàng đã ngẩng lên, đã nhìn, nhưng là một ánh nhìn bình thản. Không có bất cứ điều gì trong đôi mắt ấy. Không có bất cứ điều gì cả...
Xem thêm
Mùa hoa gạo đỏ - Truyện ngắn Đặng Thị Phúc Hải
Tháng Ba ở làng Ngái không chỉ đơn thuần là một mùa đi qua. Đó là khoảng thời gian đất trời chạm vào nhau trong một vẻ đẹp hư ảo, khi dòng Kiến Giang trầm mặc như dải lụa xanh rêu, lặng lẽ ôm ấp linh hồn mảnh đất này trong vòng tay bao dung và miên viễn. Trong cái tiết trời giêng hai lất phất mưa phùn ấy, làng Ngái hiện ra như một bức họa thủy mặc đang chuyển mình tỉnh thức, nơi mùi hương nồng nàn của hoa xoan rắc tím những lối nhỏ ngoằn ngoèo, hòa quyện với hơi thở của đất ẩm và tiếng thở dài của những mùa cũ. Từ phía đình Ngái, nơi hai cây gạo già đã đứng đó qua bao mùa mưa nắng, sắc đỏ của những bông hoa gạo bắt đầu thắp lên giữa vòm trời, như những đốm lửa nhỏ âm thầm cháy trong ký ức của cả một làng quê. Ở làng Ngái, mỗi mùa tháng Ba về đều mang theo một nỗi bâng khuâng khó gọi thành tên. Dòng Kiến Giang vẫn chảy chậm rãi như thuở nào, mang theo những câu chuyện của đất, của người, và của những linh hồn từng rời đi nhưng chưa bao giờ thật sự rời khỏi miền ký ức này.
Xem thêm