TIN TỨC
  • Thơ
  • Nguyễn Thanh Hải – Chùm thơ dự thi

Nguyễn Thanh Hải – Chùm thơ dự thi

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-03-18 08:06:23
mail facebook google pos stwis
2832 lượt xem


(Mời click vào icon để truy cập thư mục)

NGUYỄN THANH HẢI

 

Mùa ý thức hồi sinh

 

Rồi một chiều về nghe hàng còng bên sông rịn ràng thương nhớ

Gió lắc bông bần rơi như vừa trang điểm chốn xa nào

Hoa gạo đốt lửa ngoài kia/ cỏ gạo giăng mắc cánh đồng/ riêng tôi đãi tìm hoài một triền sông ốc gạo

lặng lẽ từ khi nào im hến

bên vùng đời không còn người bưng bán: Hến ơ…

 

Sông còn luyến thương người về luyến thương hoàng hôn nên không thể cạn

Một đêm nào mình xuống dòng nhớ dấu chấm trăng khuya

Mênh mông mùa bông bần rụng/ ngồi ở đâu tôi hỡi

Trong mênh mông mùa bông bần rụng, ngồi ở đâu để thấy

Người giữ nắng giữ nỗi đầy vơi mấy bận sông buồn

 

Những ray rứt cứ dềnh lên trong ý nghĩ

Sao ta lại giấu mình trong những đặc ân

Con ốc con cua nuôi ao đầm giấu thân phận mình trong quán cua đồng ốc ruộng

Con ếch rọng trong vuông bè cơn cớ gì phải gọi ếch cắm câu

Không có tự nhiên nào đắp đổi

Sông giận người cạn cùng hay giận mình không đủ đong đầy để lòng người còn nuôi cá nuôi tôm

 

Rồi một chiều về/ một đêm về ngồi nghe sông thức

Trong giấc mơ ngoài trời khuya có mùa gió chướng tràn về

Tôi thấy bông bần rụng cá tra bần lẽo đẽo

Trong chập chờn ý thức hồi sinh.

 

 

Đọng vào là nhớ là thương

 

tôi tìm về tuần tự ngày xưa/ con nước đã lở theo dòng sông hay dòng sông lở theo ngày tôi đi/ mà biệt trôi hết ráo

những năm tháng thù thì đã vời vợi trọi trơn

lục bình chẳng cần bạc tiền chỉ cần được tím

để đọng vào nhớ thương

 

tìm ở đâu em phương Nam phương nào tiếng đờn kìm phím lõm

tại trăng hay chinh chiến qua làng để "Dạ cổ hoài lang"

Thất Sơn vẫn sừng sững đứng trông lên bao giờ núi lạng

bao giờ cống xê liu hò lạc mất dấu phương Nam

 

tôi tìm về bên sông nghe phù sa lắng

nghe như có loài cỏ lữ mọc xa làng

trong đám đước mênh mông ngập dấu chân bờ cõi

người thắt chặt người như nhện tơ giăng như khoen lưới diềm chài

 

đêm phương Nam ai hát lời nắng gió

mấy trăm năm vẫn điệu nhớ quê nhà

mẹ ta Cửu Long bền lòng vững chải

một mình nuôi chín nhánh sông

 

tôi muốn chia nhỏ hồn mình gửi đàn chim cá nhỏ

gửi lên trời cho gió bay đi

nay gieo ở đầu sông mai rải cuối con đường

để trăm năm đừng một mai tất cả

 

để nơi nào cũng mọc lên đồng lúa

tuần tự ngày xưa tuần tự trở về

tôi muốn gom cỏ trời về đây hết ráo

để con chuồn chuồn không bay lạc quê hương.

 

 

Ai đã gán cây xoài cây gòn quê mình

 

Í thương quá em. Ai đã gán cây xoài cây gòn quê mình vào bờ bãi

tuổi thơ trèo lên là hái được Sài Gòn

cây mọc ở đâu chim bay về đó

Sài Gòn là những bóng cây

 

là tình bằng nối dìu dặt dãy phố hay bát ngát cao tầng những sợi gió tha phương

nhà thờ Đức Bà tổ chim tứ chiếng

nở khắp miền đông miền tây khắp miền đất bến thành

nở ra điệu phương nam

 

như cây xoài cây gòn thương quá í a

những đêm ta nằm giữa lời ca đong đưa nước mắt

những cánh chim xa quê bao nỗi niềm ấp ủ

thương dìu dắt buổi ban đầu những vấp ngã đầy vơi

 

ta về đây từ độ lý mênh mông chưa bao giờ nghĩ xứ người

giờ thì không cần trèo lên cây Sài Gòn ta đã hái được

đi thì nhớ ở thì thương

như cây xoài cây gòn quê mình mộc mạc

tấm lòng xa hoa tâm hồn lộng lẫy

góp phố giăng đèn cho những thao thức chong khuya

 

ai đó nói Sài Gòn hoa lệ

hoa cho ai và lệ cho ai

có phải hoa cho em vỉa hè mang nặng

giọt lệ mừng vui giọt lệ dãi dầu

 

Í a thương quá em. Như cây xoài cây gòn quê mình bờ bãi

Sài Gòn ngon hào sảng lòng người

như tản văn hay như tùy bút đẹp

vấp Sài Gòn ta lại gặp ngọn gió bao dung.

 

 

Mai mốt không còn phà sông sẽ về đâu

 

Em. Mai mốt không còn phà sông sẽ về đâu

câu hỏi qua sông làm nghiêng buổi sáng

ai đốt gió lên cánh đồng đầy khói

trôi mênh mang theo con nước trả lời

 

ruộng sả héo vụ mùa sau sả mọc

em qua phà rồi có trở lại không

gió lắc quá sợ nỗi buồn ai rớt

tôi lóng ngóng con cá lìm kìm bơi vô bờ đỡ bóng mây trôi

 

chầm chậm về Bảo Định chiều xuống rồi em định nói gì không

nước ngưng chảy ngập ngừng đổi ý

rễ bần ngắn dài đóng sào bến bãi

thương con cá chốt chưa kịp chốt lời ai đã bỏ vào trong câu hát ngâm nga

 

lục bình tự qua sông thấy mình không can dự

một chùm trôi một chùm tím nao lòng

những nổi trôi đã già theo năm tháng

chuyến phà nào mà không qua sông

 

bao nhiêu ký ức xa xôi còn giữ trong mùa lức cũ

dư vị nào trong ruộng sả hôm nay

buổi sáng qua Tân Phú Đông chiều về Song Thủy Nam đi cuối Bảo Định vẫn chưa nghe được điều gì em định nói

em. Mai mốt không còn phà sông chảy về đâu…

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nơi cây nở hoa chậm - Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Trong chùm thơ dưới đây, Hà Thiên Sơn chọn đi con đường lặng lẽ: từ cội mai quê nhà đến hoa chămpa xứ bạn, thơ anh gợi một vẻ đẹp âm thầm, bền bỉ và nhân hậu – nơi ký ức, đất đai và con người cùng nở hoa theo cách riêng của mình.
Xem thêm
Học yêu trong cõi đau – Chùm thơ Hoàng Quý
Nhà thơ Hoàng Quý từ Bà Rịa - Vũng Tàu trở lại với một chùm thơ trầm lắng và giàu suy tư, nơi tình yêu, nỗi đau và ý thức về thân phận con người được nhìn từ chiều sâu trải nghiệm.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Võ Thị Như Mai và hành trình kết nối thơ ca quốc tế
Nhà thơ, dịch giả Võ Thị Như Mai hiện là giáo viên tiểu học chính ngạch tại Tây Úc với hơn 20 năm kinh nghiệm giảng dạy chuyên nghiệp.
Xem thêm
Chốn quê nhà giấu một câu kinh – Chùm thơ Thùy Vy
Thơ Thùy Vy là những bước đi chậm vào miền ký ức, nơi quê nhà, tuổi thơ và con chữ trở thành chốn nương tựa tinh thần. Không ồn ào hay phô diễn, chùm thơ chọn cách thủ thỉ, chiêm nghiệm và buông xả, gợi lên vẻ đẹp lắng sâu của đời sống nội tâm và những giá trị bền bỉ của yêu thương.
Xem thêm
Lấy hư không làm vui - Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Chùm thơ mới của Đinh Nho Tuấn tiếp tục hành trình đi sâu vào những vùng trầm tích của đời sống nội tâm – nơi con người đối diện với thời gian, mất mát, tình yêu và sự chấp nhận. Thơ anh lắng, chậm, ít lời nhưng giàu suy tưởng, cho thấy một giọng điệu đã qua nhiều biến động để tìm đến sự an nhiên trong chiêm nghiệm.
Xem thêm
Dòng sông trong tôi - Chùm thơ Đặng Ân
Đặng Ân là nhà thơ trẻ nhất trong Ban Văn học thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu (cũ). Tên thật là Đặng Hoàng Ân, sinh năm 1989, hiện thường trú tại phường Bà Rịa, TP. Hồ Chí Minh. Anh đang công tác tại Công ty CP Posco Yamato Vina – Phú Mỹ.
Xem thêm
Lê Hưng Tiến và chùm thơ Ngụ ngôn của dế
Với những câu thơ giàu biểu cảm nội tâm, như dòng chảy tự nhiên đầy trăn trở, thoát ra khỏi những âm thanh dồn nén của thực tại cuộc sống, nơi tiếp cận bằng sự cộng hưởng giữa cảm xúc và chiêm nghiệm. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Lê Hưng Tiến – Ngụ ngôn của dế.
Xem thêm
Mẹ tre và khoảng trời mồ côi - Thơ Cát Du
Văn chương TPHCM trân trọng mời độc giả cùng đọc và cảm nhận chất thơ đằm sâu, đậm bản sắc và có chiều sâu tâm linh của nữ nhà thơ từ Bình Dương cũ.
Xem thêm
Bác về Pác Pó – Chùm thơ Cẩm Thạch
Với những lời thơ dạt dào cảm xúc ghi nhớ về công ơn của Bác Hồ trong hành trình tìm đường cứu nước, giải phóng dân tộc. Nhân kỷ niệm Kỷ niệm 85 năm, ngày Bác Hồ về nước (28/1/1941 - 28/1/2026). Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ “Bác về Pác Pó” của tác giả Cẩm Thạch.
Xem thêm
Phan Thành Đạt và chùm thơ Xuân 1-2-3
Với cách biểu cảm ngôn ngữ sinh động mà cũng sâu lắng như tiếng lòng của tác giả, đau đáu nỗi niềm. Những thanh âm cuộc sống cuộn trào trong những dòng thơ, khơi gợi hình ảnh đa chiều của vạn vật. Ở nơi đó, dòng chảy thời gian được hòa quyện cùng sương khói, phiêu lãng và tĩnh lặng…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Xuân 1-2-3 của tác giả Phan Thành Đạt.
Xem thêm
Những đêm không ngủ của một người đàn bà đã đi qua thời gian
Chùm thơ rút từ tập Đêm tròn mắt thức của Kiều Huệ
Xem thêm
Giữa dòng sông quê và miền hư không - Chùm thơ Huỳnh Văn Út
Từ Cà Mau, Huỳnh Văn Út mang đến một chùm thơ đậm hồn quê Nam Bộ, nơi dòng sông, đồng xanh, bếp lửa và ký ức gia đình hòa quyện trong giọng điệu trữ tình mộc mạc, lắng sâu. Từ tình yêu đôi bờ, nỗi nhớ quê nhà đến những suy tư hướng nội về phận người, thơ anh chọn sự hiền hòa và chân thành làm điểm tựa.
Xem thêm
Rừng giữ ký ức người – Chùm thơ Nguyễn Thánh Ngã
Chùm thơ về rừng là tiếng nói trữ tình – suy tưởng, nơi thiên nhiên không chỉ là không gian sinh thái mà còn là ký ức chiến tranh, là cội nguồn văn hóa và đạo lý gìn giữ sự sống.
Xem thêm
Lâm Bình với những miền ký ức không yên
NS Lâm Bình, hội viên của Hội Nhà văn TP.HCM, đến với thơ bằng hành trang của một nghệ sĩ sân khấu, một người lính từng đi qua chiến tranh, và một con người mang nặng ký ức đời sống.
Xem thêm
Từ Xuyên Mộc đến vỉa hè Hà Nội - Chùm thơ Bùi Ngọc Phúc
Thơ không cầu kỳ kỹ thuật, nhưng chạm vào đời sống bằng giọng nói trực tiếp, chân thành và giàu cảm thức xã hội. Văn chương TP. HCM xin giới thiệu tới bạn đọc chùm thơ này
Xem thêm
Từ giao thừa đến tháng Ba – Chùm thơ Xuân Trường
Hai bài thơ của Xuân Trường là hai khoảnh khắc đứng giữa thời gian: Hẹn em ra Tết nghiêng về hồi cố quê nhà, Giao thừa lắng lại nỗi niềm tha phương.
Xem thêm
Từ mắt lá đến phố ban mai - Chùm thơ Bùi Phan Thảo
Chùm thơ được rút từ tập Nụ cười trên phố ban mai của Bùi Phan Thảo – một tập thơ viết từ đời sống đương đại, nhưng thấm đẫm ký ức lịch sử và nghĩa tình đất nước.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Giọt nắng cuối chiều trong thơ Trần Ngọc Phượng
“Giọt nắng cuối chiều” gồm 139 bài thơ do NXB Hội Nhà văn ấn hành năm 2025 như bản nhật ký về hành trình sống, hành trình cuộc đời vô cùng phong phú, đa sắc màu của tác giả, cựu chiến binh Trần Ngọc Phượng.
Xem thêm
Hành quân tháng Chạp – Chùm thơ Trần Thế Tuyển
Chùm thơ mới của Đại tá nhà thơ Trần Thế Tuyển là bản tổng phổ đa thanh của một trái tim lính: khi thì thắt lại trước hiện thực, khi thì hào sảng với truyền thống, lúc lại thủ thỉ như lời tri ân gửi đến đất nước và những người đã khuất.
Xem thêm
Từ giàn khoan đến miền thơ: Giấc mơ xanh từ biển
“Giấc mơ xanh từ biển” tập hợp những sáng tác của các cán bộ, người lao động ngành Dầu khí – những con người sống và làm việc giữa công trường, bến cảng, giàn khoan và sóng gió trùng khơi.
Xem thêm