TIN TỨC
  • Thơ
  • Nguyễn Thanh Hải – Chùm thơ dự thi

Nguyễn Thanh Hải – Chùm thơ dự thi

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-03-18 08:06:23
mail facebook google pos stwis
3028 lượt xem


(Mời click vào icon để truy cập thư mục)

NGUYỄN THANH HẢI

 

Mùa ý thức hồi sinh

 

Rồi một chiều về nghe hàng còng bên sông rịn ràng thương nhớ

Gió lắc bông bần rơi như vừa trang điểm chốn xa nào

Hoa gạo đốt lửa ngoài kia/ cỏ gạo giăng mắc cánh đồng/ riêng tôi đãi tìm hoài một triền sông ốc gạo

lặng lẽ từ khi nào im hến

bên vùng đời không còn người bưng bán: Hến ơ…

 

Sông còn luyến thương người về luyến thương hoàng hôn nên không thể cạn

Một đêm nào mình xuống dòng nhớ dấu chấm trăng khuya

Mênh mông mùa bông bần rụng/ ngồi ở đâu tôi hỡi

Trong mênh mông mùa bông bần rụng, ngồi ở đâu để thấy

Người giữ nắng giữ nỗi đầy vơi mấy bận sông buồn

 

Những ray rứt cứ dềnh lên trong ý nghĩ

Sao ta lại giấu mình trong những đặc ân

Con ốc con cua nuôi ao đầm giấu thân phận mình trong quán cua đồng ốc ruộng

Con ếch rọng trong vuông bè cơn cớ gì phải gọi ếch cắm câu

Không có tự nhiên nào đắp đổi

Sông giận người cạn cùng hay giận mình không đủ đong đầy để lòng người còn nuôi cá nuôi tôm

 

Rồi một chiều về/ một đêm về ngồi nghe sông thức

Trong giấc mơ ngoài trời khuya có mùa gió chướng tràn về

Tôi thấy bông bần rụng cá tra bần lẽo đẽo

Trong chập chờn ý thức hồi sinh.

 

 

Đọng vào là nhớ là thương

 

tôi tìm về tuần tự ngày xưa/ con nước đã lở theo dòng sông hay dòng sông lở theo ngày tôi đi/ mà biệt trôi hết ráo

những năm tháng thù thì đã vời vợi trọi trơn

lục bình chẳng cần bạc tiền chỉ cần được tím

để đọng vào nhớ thương

 

tìm ở đâu em phương Nam phương nào tiếng đờn kìm phím lõm

tại trăng hay chinh chiến qua làng để "Dạ cổ hoài lang"

Thất Sơn vẫn sừng sững đứng trông lên bao giờ núi lạng

bao giờ cống xê liu hò lạc mất dấu phương Nam

 

tôi tìm về bên sông nghe phù sa lắng

nghe như có loài cỏ lữ mọc xa làng

trong đám đước mênh mông ngập dấu chân bờ cõi

người thắt chặt người như nhện tơ giăng như khoen lưới diềm chài

 

đêm phương Nam ai hát lời nắng gió

mấy trăm năm vẫn điệu nhớ quê nhà

mẹ ta Cửu Long bền lòng vững chải

một mình nuôi chín nhánh sông

 

tôi muốn chia nhỏ hồn mình gửi đàn chim cá nhỏ

gửi lên trời cho gió bay đi

nay gieo ở đầu sông mai rải cuối con đường

để trăm năm đừng một mai tất cả

 

để nơi nào cũng mọc lên đồng lúa

tuần tự ngày xưa tuần tự trở về

tôi muốn gom cỏ trời về đây hết ráo

để con chuồn chuồn không bay lạc quê hương.

 

 

Ai đã gán cây xoài cây gòn quê mình

 

Í thương quá em. Ai đã gán cây xoài cây gòn quê mình vào bờ bãi

tuổi thơ trèo lên là hái được Sài Gòn

cây mọc ở đâu chim bay về đó

Sài Gòn là những bóng cây

 

là tình bằng nối dìu dặt dãy phố hay bát ngát cao tầng những sợi gió tha phương

nhà thờ Đức Bà tổ chim tứ chiếng

nở khắp miền đông miền tây khắp miền đất bến thành

nở ra điệu phương nam

 

như cây xoài cây gòn thương quá í a

những đêm ta nằm giữa lời ca đong đưa nước mắt

những cánh chim xa quê bao nỗi niềm ấp ủ

thương dìu dắt buổi ban đầu những vấp ngã đầy vơi

 

ta về đây từ độ lý mênh mông chưa bao giờ nghĩ xứ người

giờ thì không cần trèo lên cây Sài Gòn ta đã hái được

đi thì nhớ ở thì thương

như cây xoài cây gòn quê mình mộc mạc

tấm lòng xa hoa tâm hồn lộng lẫy

góp phố giăng đèn cho những thao thức chong khuya

 

ai đó nói Sài Gòn hoa lệ

hoa cho ai và lệ cho ai

có phải hoa cho em vỉa hè mang nặng

giọt lệ mừng vui giọt lệ dãi dầu

 

Í a thương quá em. Như cây xoài cây gòn quê mình bờ bãi

Sài Gòn ngon hào sảng lòng người

như tản văn hay như tùy bút đẹp

vấp Sài Gòn ta lại gặp ngọn gió bao dung.

 

 

Mai mốt không còn phà sông sẽ về đâu

 

Em. Mai mốt không còn phà sông sẽ về đâu

câu hỏi qua sông làm nghiêng buổi sáng

ai đốt gió lên cánh đồng đầy khói

trôi mênh mang theo con nước trả lời

 

ruộng sả héo vụ mùa sau sả mọc

em qua phà rồi có trở lại không

gió lắc quá sợ nỗi buồn ai rớt

tôi lóng ngóng con cá lìm kìm bơi vô bờ đỡ bóng mây trôi

 

chầm chậm về Bảo Định chiều xuống rồi em định nói gì không

nước ngưng chảy ngập ngừng đổi ý

rễ bần ngắn dài đóng sào bến bãi

thương con cá chốt chưa kịp chốt lời ai đã bỏ vào trong câu hát ngâm nga

 

lục bình tự qua sông thấy mình không can dự

một chùm trôi một chùm tím nao lòng

những nổi trôi đã già theo năm tháng

chuyến phà nào mà không qua sông

 

bao nhiêu ký ức xa xôi còn giữ trong mùa lức cũ

dư vị nào trong ruộng sả hôm nay

buổi sáng qua Tân Phú Đông chiều về Song Thủy Nam đi cuối Bảo Định vẫn chưa nghe được điều gì em định nói

em. Mai mốt không còn phà sông chảy về đâu…

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm