TIN TỨC

Nợ sách đèn

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2024-06-29 11:28:53
mail facebook google pos stwis
1269 lượt xem

 

Sáng nay, từ thư phòng nhìn quang cảnh sĩ tử bốn phương dập dìu hội tụ về thành phố chuẩn bị vào trường thi, lòng tôi không khỏi bồn chồn nhớ lại những mùa thi cách đây đằng đẳng hơn sáu bảy thập niên.

Ngày ấy, chúng tôi từ khi đầu tiên mới tập tễnh cặp sách vào lớp 1 bậc tiểu học đến khi tốt nghiệp đại học hoặc sau đại học, thế hệ học trò chúng tôi trải qua khá nhiều kỳ thi qui định. Học trò có thi đỗ mới được lên lớp.

Mới vào tiểu học (Primaire), bắt đầu học lớp Một. Sau ba năm, học trò phải qua một kỳ thi để lấy Văn bằng Sơ đẳng Tiểu học (Certificat d’étude primaire élémentaire) mới được lên lớp Bốn (Cours Moyen) họ tại trường tỉnh. Cuối lớp Năm, học trò trải qua một cuộc thi tuyển rất khó đỗ (Concours d’admission) để được vào lớp Đệ Thất (Classe de Septième) bậc trung học (Enseignement secondaire).

Sang trung học, ngoài các khóa thi học sinh giỏi do nhà trường tuyển chọn học sinh có năng khiếu đặc biệt về các môn Văn, Toán, Ngoại ngữ Anh hoặc Pháp giữa các trường trung học (Concours général). Kỳ thi này thường tổ chức tại Sài Gòn.

Sau bốn năm học Đệ Nhất cấp (nay là Phổ thông Cơ sở), đến cuối lớp Đệ Tứ (lớp 9 bây giờ), học sinh thi Trung học Đệ nhất cấp. Đỗ bằng Trung học Đệ Nhất cấp mới sang chương trình Đệ Nhị cấp bắt đầu từ lớp Đệ Tam (lớp 10 hiện nay) với sự phân ban: A (Lý Hóa Sinh), B (Toán Lý Hóa), C (Văn, Sinh ngữ Anh hoặc Pháp và Sử Địa) và D (Văn, Cổ ngữ Hán hoặc La-tin). Học ở bậc Đệ nhị cấp hai năm, cuối lớp Đệ Nhị, học sinh thi Tú tài 1 (Baccalauréat de la première partie) và phải đỗ mới lên lớp.

Cuối lớp Đệ Nhất, tức lớp cuối cùng của bậc trung học, học sinh thi Tú tài 2 (Baccalauréat de la deuxième partie). Đậu Tú tài 2 là hoàn thành chương trình bậc trung học phổ thông, học sinh có thể tùy ý chọn ngành thích hợp với năng lực và sở thích của mình để thi vào Đại học như Y, Dược, Sư phạm…

Trước đây, cũng có một vài trường như Đại học Sài Gòn, Cần Thơ, Huế, Đà Lạt… cho sinh viên tự do chọn ngành vào học mà không phải thi. Sau khoảng 4, 5 năm học, trừ năm dự bị đầu tiên, nếu học đạt yêu cầu từng năm theo các môn với số tín chỉ quy định, sinh viên được cấp bằng Cử nhân (Licence).

Đậu xong Cử nhân, các tân khoa có thể tiếp tục xin ghi danh Cao học (Maitrise) là một bước gay go hơn có giáo sư bảo trợ tại Sài Gòn theo văn bằng chuyên môn đã đỗ (tại Đại học Cần Thơ trước 1975, chưa có điều kiện cho sinh viên ghi danh theo bậc Cao học (nay gọi theo tiếng Anh là Thạc sĩ – Master).

Trong suốt 5 năm học tiểu học và 7 năm trung học, học sinh hoàn cảnh khó khăn nhưng học giỏi, hạnh kiểm tốt, có thể xin được cấp học bổng (bourse) 9 tháng trong năm học. Trong thập niên từ 1950 đến 1960, học bổng cấp cho một học sinh trung học khoảng 400 đồng/mỗi tháng (một tô hủ tiếu lớn hồi ấy giá 2 đ). Một năm 9 tháng học, học sinh được lãnh 3.600 đ sau thời điểm năm học kết thúc.

Tại Trường Trung học Phan Thanh Giản – Cần Thơ hồi ấy (sau 1975 lần lượt đổi thành Trường Cấp 3 Thành phố, PTTH Châu Văn Liêm). Nếu ngoan giỏi thực sự, học sinh hưởng được mấy niềm vui thanh cao vào cuối mỗi năm học: ngoài việc hằng tuần, hằng tháng được phát giấy khen, bảng danh dự, tên họ học sinh ưu tú được nêu trên bảng danh dự trang trí lộng lẫy, treo tại một nơi trang trọng nhất ở trường học.

Lĩnh một phần thưởng đáng giá gồm giấy bút, sách truyện, tự điển, đồ chơi lành mạnh… tại rạp hát Huỳnh Lạc hoặc Tây Đô với hiện diện của các nhân sĩ, nhà hảo tâm và phụ huynh học sinh lĩnh thưởng. Ngoài suất học bổng trong năm lĩnh trọn, học sinh giỏi được thưởng thêm một vé đi nghỉ mát tại Vũng Tàu hay Đà Lạt.

Vinh dự nhất trong quãng đời học tập là thi đỗ tức là cái bằng chứng thể hiện cụ thể năng lực chuyên cần thực sự của đời học sinh. Tân khoa sẽ vinh dự “mặc áo gấm trở về làng”, gặp lại cha mẹ, ông bà, láng xóm, làm rạng rỡ họ bà con họ tộc nơi quê nhà.

Ảnh minh hoạ.

Ấn tượng đậm nét mà đời học trò không thể nào quên là từ lúc đi thi xong ở trường mới về nhà, nỗi bồn chồn canh cánh của bọn sĩ tử chúng tôi cứ triền miên kéo dài trong khoảng thời gian chờ đợi kết quả.

Đau đáu lo lắng trong lòng vì không những phải thức khuya, dậy sớm, ăn ngủ không yên trước ngày thi đã đành, nhưng sau khi thi xong tâm trạng các cậu Tú, cậu Cử tương lai cũng không lúc nào có thể vô tư yên ổn.

Bữa cơm ăn cho lấy có mà chẳng cần cảm nhận ra mùi vị, cả giấc ngủ cũng chập chờn, mộng mị triền miên vì trí óc lúc nào cũng nghĩ về đề thi, bài thi đã làm, đúng sai chỗ nào. Đầu óc, tâm trạng trĩu nặng nỗi lo cho sự nghiệp văn chương chữ nghĩa. Bạn bè gặp lại nhau sau khi thi xong là hỏi thăm về bài thi mỗi đứa đã làm thế nào. Có đứa mặt mày đăm chiêu, thỉnh thoảng lại lấy giấy bút ra lẩm bẩm một mình, tự đánh giá chất lượng rồi tự cho điểm bài thi của mình!

Căng thẳng nhất là trong buổi tối chờ đợi kết quả thi Tú tài được gởi về bằng điện tín từ Sài Gòn tại Bưu điện Cần Thơ trước đây (góc đường ngã tư Phan Đình Phùng – Ngô Quyền hiện nay). Cả một mảng lề đường trước Bưu điện chật ních người đợi có cả phụ huynh, đến đây sớm từ ban chiều. Xe đạp, xe máy đậu san sát bên đường, thí sinh chờ kết quả chen lấn nhau vào tới cận sát vách phòng làm việc của điện tín viên. Chỉ các anh học sinh đi bộ mới nhích được vào sát vách cơ quan.

 Anh này mặt mày tái mét bơ phờ sau những đêm thức trắng ôn thi, miệng đang nhóp nhép nhai vội ổ bánh mì chan nước tương của chú Lường đậu xe gần cạnh vì chưa kịp ăn cơm chiều tại gia đình. Chị nọ ốm yếu không chen được vào gần nơi nghe thông báo, miệng chí chóe nhắc lại số ghi danh nhờ người bạn trai lực lưỡng bên trong nghe hộ kết quả…

Bận rộn nhất cho thí sinh thi Tú tài 1 và Tú tài 2 là sau khi biết chắc chắn mình đậu bài Viết trong buổi tối chờ nghe kết quả thi tại Bưu điện hôm ấy, còn phải lo thi tiếp Vấn đáp ngay sáng hôm sau tại Sài Gòn.

Mỗi kỳ thi Tú tài ngày trước, thí sinh phải trải qua ba đợt. Đợt 1, thi các môn chính; đợt 2, môn phụ tại tỉnh nhà và đợt 3, phải khăn gói sách vở lên Sài Gòn thi Vấn đáp vào ngay sáng hôm sau. Thật là nhiêu khê! Vì lẽ, nghe đậu bài viết là thí sinh mới đi được hơn nửa đường.

Cả bọn thí sinh Tú tài vừa có kết quả đậu bài Viết như chúng tôi phải quày quả trở về nhà, chuẩn bị đi xe đò, vượt gần 200 cây số để có mặt cho kịp kỳ thi hạch miệng tại Sài Gòn. Tức tốc, tôi xuống ngay bến xe đò Cần Thơ tìm những thương hiệu: Đức Hiệp, Thiên Tân, Nhơn Hòa, Đại Đồng, Thuận Thiên… tại đường cây Bả Đậu (nay là đường Châu Văn Liêm – Nguyễn An Ninh) tìm mua vé trước, rồi vụt về nhà ngay cho kịp chuyến xe đêm.

 Chiếc xe khách Đức Hiệp mang anh em chúng tôi lặng lẽ rời bến, lầm lì chạy lên bắc (phà) Cần Thơ đợi chuyến qua sông… Gió đêm hiu hiu thổi nhẹ trong cảnh trời rộng sông dài in bóng lờ mờ những hàng thủy liễu xa xa trên các tiểu đảo: Một dải trường giang khoe nước biếc/ Mấy chòm tiểu đảo gợi hồn thơ. Trước mắt tôi, sông Hậu mênh mông như tấm thảm rộng trải dài, hiền hòa lặng sóng nhưng lòng tôi bấy giờ vẫn gợn sóng không yên…

Thoáng chốc, Tây Đô đã cách xa chúng tôi ở bên kia sông. Chiếc bắc chở nặng xe cộ và hành khách lừ đừ cập bến. Những chiếc xe khách, xe hàng nối đuôi chậm rãi bò lên bến phà, lên đường bắt đầu cuộc hành trình đêm. Cây cối, nhà cửa của thành phố mờ dần, rồi chìm khuất trong bóng đêm mịt mùng giăng phủ. Tiếng ồn ào cố hữu của nơi đô thành rộn rịp im lắng dần trước tiếng động cơ xe đò gầm gừ miên man quyện lẫn với tiếng gió đêm xao xác những hàng xoài, so đũa chen chút hai bên đường.

Chú Năm Tiều, tài xế trung niên già giặn kinh nghiệm nổi tiếng chạy nhanh, thỉnh thoảng tăng tốc độ lên trên trăm cây số giờ khi xe hơi băng qua con đường tốt chú vốn quen thuộc. Cả bọn học sinh đậu bài viết Tú tài tuy đã ngồi được trên xe đò nhưng lòng dạ cũng băn khoăn. Dù trên mặt mỗi đứa đôi lúc cũng lóe lên chút niềm vui qua vài nụ cười chưa trọn, có đứa trong miệng còn đang lẩm nhẩm lại bài vấn đáp chuẩn bị cho sáng hôm sau, dù chưa biết chắc chắn mình sẽ thi hạch miệng tại Trường Pétrus Ký (nay là Trường THPT chuyên Lê Hồng Phong, đường Lê Hồng Phong) hay Trường Chu Văn An (đường Trần Bình Trọng). Anh thì mắt lim dim, ngủ gà ngủ gật, quẹo đầu trên băng ghế gần như sắp ngã luôn sang người khách không quen ngồi ghế bên cạnh, chị thì mặt mày hốc hác, đôi mắt trỏm lơ, tóc tai bung thùa, cố giữ vững thế ngồi tại chỗ như để tiếp tục lẩm nhẩm ôn thầm bài học…

 Có một điều chắc chắn là trong tâm trí mỗi sĩ tử chúng tôi vẫn đang sáng lên một niềm tin sắt đá: Đi không chẳng lẽ lại về không/Cái nợ cầm thư phải trả xong (Nguyễn Công Trứ) mà không bao giờ có ý nghĩ bi quan về sự nghiệp lều chõng của một nhà thơ nổi tiếng: Ngày mai tớ hỏng tớ đi ngay (Trần Tế Xương). Biết trong đời học sinh, thi rớt là nỗi đau tinh thần sâu nặng hơn tất cả các nỗi đau khác trên đời: Đệ nhất buồn là cái hỏng thi nhưng tôi vẫn đinh ninh kiên định trong lòng: Thua ván này, ta đem bày ván khác…

Ngày thi Vấn đáp Tú tài 2, tôi được hạch miệng tại Trường Trung học Pétrus Ký – một trung học lớn với ba dãy lầu và một sân trường thoáng rộng rợp bóng cây xanh. Các giáo sư phụ trách hỏi bài miệng đều không quen, nên anh em chúng tôi từ các tỉnh lẻ lên thi Vấn đáp không tránh khỏi băn khoăn trước nỗi lo lạ cảnh lạ thầy.

Nhưng với ý chí miệt mài nấu sử sôi kinh của một học trò ham học luôn được cấp học bổng nguyên năm học xuyên suốt từ khi mới tập tễnh bước chân vào tiểu học đến lúc ra trường, tôi đã may mắn vượt qua cửa ải gian nan, trở thành cậu Tú Đôi để sau đó còn chuẩn bị thi tiếp vào trường sư phạm.

Tốt nghiệp với mảnh bằng sư phạm để làm nghề dạy học, cởi bỏ lớp áo thư sinh hoen màu mực tím của một thời thơ ấu, tôi có cơ hội được làm giám thị (thầy giáo coi thi), rồi giám khảo chấm thi, thay chỗ thầy cô có tuổi đáng kính về hưu trong vào những mùa thi mỗi năm. Ngày ấy, khi học sinh bắt đầu nghỉ học ba tháng hè, giáo viên trung học bọn tôi còn phải nhận trách nhiệm đi coi thi vài hôm tại các tỉnh xa.

Đến địa điểm công tác, anh em giáo viên có thể được bố trí tá túc ngay tại trường thi hoặc ở nhà khách. Tôi thích thư thả tự do nên cùng vài giáo viên đồng điệu chọn cách thứ hai. Ngày đêm, ngoài giờ làm việc, anh em thong dong thả bách bộ dạo chơi ngoài phố hoặc vào quán cóc bình dân ngồi uống cà phê tán hươu tán vượn.

Cũng có một số giám thị khác đành ở miết lại trong cơ quan, không dám ló mặt ra đường vì sợ bất ngờ bị ăn gạch đá hay lòi tói bởi nguyên nhân xuất phát từ thái độ ứng xử chưa thật khéo léo tế nhị đối với thí sinh trong lúc còn ở trong phòng thi. Với chúng ta, ngẫm nghĩ kỹ lại thì thi cử xưa nay mang ý nghĩa một cuộc thẩm định năng lực chuyên môn.

Văn bằng là chứng cớ xác nhận trình độ của thí sinh qua các kỳ thi mà các vị giám khảo được coi là quan ngự sử của trường thi, từ đó làm cơ sở một bước để tấn phong học hàm, học vị cho các nhà khoa bảng.

Dù vậy, văn bằng được cấp phát từ những cuộc thi không phải lúc nào cũng là khuôn vàng thước ngọc đo chính xác được kiến thức tài năng thực sự của con người. Chắc chắn, bất cứ ai trong chúng ta cũng ước mong sao những cho những Tiến sĩ – Trạng nguyên của thời đại trong hoàn cảnh không gian thời gian nào cũng sẽ không là những ông tiến sĩ giấy và văn bằng của người nào sử dụng cũng không để bị coi như chỉ là một tờ hàng mã.

Với những người dựa vào mảnh bằng hay bằng cấp giả mưu đồ lợi ích cá nhân đích thực không khác những quái thai dị dạng của con người, ai cũng mong không có lý do chính đáng nào để họ hiện hữu trong một xã hội an bình, tươi đẹp và phồn vinh.

 

                                                                                    Mùa Thi. 2024.

                                                                                     Tương Như

Bài viết liên quan

Xem thêm
Làm du lịch từ lò gạch Sa Đéc xưa
Vào dịp tết Nguyên đán hàng năm, cứ từ 20 tháng chạp đổ lên, người miền Nam lại lũ lượt tìm về vãn cảnh nhà vườn hoa kiểng Tân Quy Đông (Sa Đéc- Đồng Tháp). Cạnh bên Tân Quy Đông là vùng đất Tân Quy Tây bạt ngàn vườn ruộng được bồi đắp phù sa quanh năm bởi con sông Tiền hiền hoà quê kiểng. Lớp phù sa dày dặn bám trên đồng ruộng lâu năm trở thành lớp đất nâu non (đất sét) dẻo quẹo, là loại nguyên liệu rất tốt để người địa phương nung gạch xây dựng các công trình.
Xem thêm
​Âm vang Điện Biên – Tùy bút Nguyễn Hồng Quang
Trời tháng tư đã rất nóng. Nhưng trong khu rừng Pú Đồn – Mường Phăng, nơi đặt sở chỉ huy chiến dịch Điện Biên năm xưa – không khí lại thật mát mẻ. Những cây cổ thụ cao lớn vươn cành lá xanh tốt che kín cả bầu trời. Tiếng chim rừng ríu rít vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Nhiều cây hoa ban vẫn còn khoe sắc trắng tím dịu dàng. Từng chùm phong lan nở rộ trên thân cây già tạo nên vẻ đẹp vừa hoang sơ vừa thanh khiết.
Xem thêm
Viết cho tuổi hai mươi: giữa chênh vênh và hoài bão – Tản văn Phạm Phúc Vinh
“Tuổi hai mươi giống như một cơn mưa rào mùa hạ. Người ta vừa sợ ướt áo, lại vừa muốn đằm mình vào cái mát lạnh của đất trời. Chênh vênh đó, nhưng cũng rực rỡ vô cùng.”
Xem thêm
Thấy gì sau những chiếc xe hút đinh tự nguyện – Tạp bút Trần Đôn
Trong dòng chảy hối hả của giao thông đô thị, đôi khi ta bắt gặp hình ảnh những chiếc xe tự chế gắn thanh nam châm miệt mài rà sát mặt đường để “giải cứu” người đi đường khỏi nạn “đinh tặc”. Hình ảnh ấy đã trở nên quen thuộc ở nhiều nơi.
Xem thêm
Sắc hoa tháng Ba ở Điện Biên - Tản văn Phan Anh
Thời bây giờ, hoa ban không còn là loài hoa độc quyền của Tây Bắc nữa. Người ta đã nhân giống và đưa cây ban về trồng ở khắp mọi nơi. Chỉ riêng ở Hà Nội, cứ mỗi độ xuân về, trong hơi ấm của nắng mới tháng ba, trên đường Điện Biên Phủ, Hoàng Diệu, Thanh Niên, Bắc Sơn, công viên Cầu Giấy, hồ Gươm, hồ Thiền Quang, hồ Tân Xã … người ta thấy nàng công chúa của xứ sở Tây Bắc tưng bừng bung nở trên các vòm cây, đua nhau khoe sắc ngập trời, rồi thoang thoảng gửi hương vào trong không gian êm dịu của mùa xuân; khiến cho chị em không khỏi xốn xang, quên cả cái tiết trời còn chưa hết gió lạnh lẫn mưa bụi mà nô nức sửa soạn áo váy, rủ nhau đi sống ảo làm cho phố phường những nơi ấy cũng trở nên vui tươi, náo nhiệt.
Xem thêm
​Đám rau mùi già tháng Giêng của mẹ - Tạp bút Lê Thị Hiệp
Là một người rất thích rau mùi(người miền Nam gọi là ngò rí) nên mẹ tôi ngay từ lúc còn trẻ cho tận tới nay khi đã về già, bà vẫn luôn duy trì thói quen gieo trồng loại rau gia vị cực kỳ ngon và có mùi thơm vô cùng hấp dẫn này. Mẹ tôi kể rằng, từ khi lấy bố về làm dâu nhà ông bà nội tôi, thì mảnh vườn sau nhà rộng rãi, dẫu có trồng loại rau gì đi chăng nữa thì mẹ vẫn luôn dành ra một khoảng đất màu mỡ gần ngay khu vực cầu ao để gieo trồng rau mùi.
Xem thêm
Chân Mây 3 - Tùy văn Nguyễn Linh Khiếu
Anh kể: Một hôm đang trong cơn tuyệt vọng. Anh cố gượng dậy cho mấy con cá nhỏ trong bể ăn. Bỗng nhiên anh thấy viên cuội lấp lánh đáy bể và chợt nhớ ra. Hôm ở đảo Hòn Dáu anh có nhặt một viên cuội ở bãi biển. Viên cuội vân hoa nhiều màu rất đẹp nhưng nhỏ chỉ bằng ngón chân cái. Mang về anh thả viên cuội vào bể cá và quên.
Xem thêm
Lặng lẽ Tết – Tản văn Lê Trọng Bình
Sau 45 năm đằng đẵng Tết Nam, lần đầu tiên được về quê ăn Tết, cảm giác của tôi như được “chào đời không tiếng khóc” nơi quê cha đất tổ, bởi sinh tôi ra chưa được cái Tết nào thì gia đình đã Nam tiến. Thường thì tâm lý người xa quê đoàn tụ sẽ vui lắm, nhưng trong tôi thì khác hoàn toàn bởi những cung bậc đầu tiên ấy.
Xem thêm
Tình mẫu tử - Trần Thế Tuyển
Nhân Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, Văn chương TP.HCM giới thiệu tản văn “Tình mẫu tử” của Đại tá nhà thơ Trần Thế Tuyển: một câu chuyện giản dị mà xúc động về tình mẹ.
Xem thêm
Tuổi thơ tôi - Tùy bút Nguyễn Đức Hải
Có những ký ức tưởng như đã ngủ yên trong quá khứ, nhưng chỉ cần một buổi chiều lặng gió, một mùi hương quen bất chợt thoảng qua, chúng lại trở về nguyên vẹn. Khi ấy, tuổi thơ hiện lên trong tôi như một thước phim cũ – chậm rãi, trong trẻo mà thấm đẫm những rung động rất sâu của một đời người.
Xem thêm
Tha phương…Tùy bút Lê Thi
Nước Mỹ có phải thiên đường cho tất cả những người đến miền đất hứa này không? Chưa hẳn là như thế. Tôi gặp biết bao nhiêu người đến định cư ở đây mang nhiều quốc tịch khác nhau, nhưng mỗi người mang số phận khác nhau nhiều khi không biết có hơn ở Việt Nam không, nếu như họ không có ý chí và nghề nghiệp gì nhất định.
Xem thêm
Một mùa thơ đi qua – tình người ở lại
Sau ba ngày hoạt động sôi nổi, Ngày Thơ Việt Nam 2026 tại TP.HCM đã khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong nhiều cuộc gặp gỡ và câu chuyện bên lề. Từ việc phát động cuộc thi thơ “Tiếng gọi đô thị mới” với sự đồng hành của Quỹ Tình Thơ, đến những lều thơ và đêm thơ nhạc của các câu lạc bộ, tất cả góp phần tạo nên một không gian thi ca vừa trang trọng vừa ấm áp tình bằng hữu.
Xem thêm
Vẻ đẹp miền di sản cuối trời Nam – Tùy bút Nguyễn Phú Thành
Miền đất được mệnh danh nơi “đất biết nở, rừng biết đi” (chữ dùng của Sơn Nam) – luôn mang trong mình vẻ đẹp hoang sơ và giàu sức sống. Những dòng kênh đậm phù sa, rừng U Minh bạt ngàn và mũi đất vươn ra biển Tây tạo nên một miền quê thấm đẫm chất phương Nam, nơi con người hiền hòa, chân chất và mạnh mẽ trước thiên nhiên. Còn Hà Tiên lại quyến rũ bởi vẻ thơ mộng của miền biên viễn, nơi non nước giao hòa mang dấu ấn lịch sử với những thắng cảnh từng đi vào thơ ca. Từ đất Mũi hoang sơ, phóng khoáng đến Hà Tiên hữu tình, cổ kính – đều là miền di sản của đất phương Nam như hai nét chấm phá độc đáo, tạo nên bức tranh thiên nhiên và văn hoá đầy mê hoặc của cực Nam Tổ quốc.
Xem thêm
Văn chương Việt và câu hỏi toàn cầu - Tùy văn Lê Hưng Tiến
Trong những năm gần đây, đời sống văn học Việt Nam đang đối mặt với một thực trạng đáng báo động, đó chính là sự xuống cấp đồng thời của chất lượng sáng tác và dịch thuật, đặc biệt trong lĩnh vực thơ khi nhiều sản phẩm yếu kém lại được nhân danh hội nhập để đưa ra nước ngoài. Hiện tượng này không chỉ làm tổn thương giá trị nội tại của văn chương, mà còn trực tiếp bóp méo diện mạo văn học Việt Nam trong con mắt bạn đọc quốc tế.
Xem thêm
Chén trà trong đêm trực – Tản văn Hồng Loan
Khi nhắc đến uống trà, nhiều người hình dung ngay những khoảnh khắc thư thả, ngồi giữa không gian yên tĩnh để cảm nhận vị “thanh khiết chậm rãi của cuộc sống”. Nhưng với những y, bác sĩ trực cấp cứu, trà lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó là phút dừng ngắn ngủi để kịp hít một hơi sâu giữa những cuộc chạy đua với số phận; là lúc họ đứng dưới ánh đèn trắng lạnh của phòng cấp cứu, đôi tay còn hằn dấu găng, mùi sát khuẩn vẫn bám trên áo blouse, và tiếng bút ghi hồ sơ vẫn kêu “sột soạt” đâu đó trên chiếc bàn trực.
Xem thêm
Người chiến sĩ và mùa xuân đất nước - Tùy bút Phùng Văn Khai
Bến phà Lục Nam mùa xuân hơn ba mươi năm trước - năm 1994 với tôi là một bước ngoặt lớn của đời người. Có nằm mơ tôi cũng không nghĩ rằng mình đã trở thành một người lính trong tiểu đội tân binh của Trung đoàn 421 - Sư đoàn 306 - Binh đoàn Hương Giang anh hùng thấm đẫm chiến công...
Xem thêm
Cỗ Tết không thể thiếu dưa hành – Tản văn Nguyễn Gia Long
Năm nào cũng vậy, hễ Tết Nguyên đán còn cách khoảng mươi ngày, và cho dù có bận trăm công ngàn việc đi chăng nữa, thì mẹ tôi vẫn dành thời gian để muối vại dưa hành thật lớn! Vâng, cho dù đã có nhiều các món ngon rồi mà trong mâm cỗ Tết vẫn còn thiếu món dưa hành thì coi như vẫn còn thiếu chút hương vị Tết truyền thống. Nếu như các gia đình Miền Trung, Miền Nam trong mâm cỗ Tết thường có dưa món và đĩa củ kiệu, thì cỗ Tết ở Miền Bắc không thể thiếu được dưa hành muối chua.
Xem thêm
Nhiều niềm vui bên nồi bánh chưng ngày Tết – Tạp bút Nguyễn Gia Long
Nhớ khoảng thời gian tuổi thơ khi tôi còn sống ở quê nhà, cứ đến giáp Tết Nguyên đán thì gia đình nhà nào cũng vậy, dù bận rộn đến đâu cũng cắt cử ra một, vài người để lo sửa soạn rửa lá dong, vo gạo nếp, đãi đỗ, ướp thịt lợn…, để gói bánh chưng ăn Tết. Ngày ấy, dù kinh tế nhà nào cũng nghèo nhưng việc ăn một cái Tết to và tươm tất thì khỏi phải bàn, bởi người ta từng bảo: “Đói ngày giỗ cha, no ba ngày Tết”, mà bánh chưng thì là một trong số các món cơ bản không thể thiếu được trong mâm cỗ Tết, nên nhà nào cũng gói rất nhiều bánh chưng. Nhà ít thì gói dăm, bảy ký gạo; các hộ gia đình gói nhiều lên tới vài, ba chục ký. Chính vì vậy mà các cặp bánh, xâu bánh chưng vuông, bánh chưng dài (bánh tày) đều bày ngổn ngang trong nhà, quanh chạn bát trong gian bếp. Việc gói bánh chưng không chỉ để cúng kiếng và ăn trong ba ngày Tết chính, mà bánh chưng còn dùng để ăn dần trong những ngày tiếp theo khi mọi người ra đồng cày, cấy, trồng rau màu…
Xem thêm
Chân mây 2 - Tùy văn Nguyễn Linh Khiếu
Khi choàng tỉnh, mình thấy đã nằm vật ở dưới đất. Kỳ lạ là giường khá cao và nền phòng là gạch men nhưng mình không cảm thấy cơ thể có chút đau đớn nào. Cứ như thể có ai đó đã ném mình xuống đất một cách hết sức dịu dàng. Thấy lạ mình chuyển sang chiếc giường bên và nằm quay đầu ngược lại. Từ đó mình ngủ ngon lành đến sáng.
Xem thêm
Cỗ Tết sẽ không đủ đầy nếu thiếu món giò thủ bó mo cau - Tản văn Thạch Bích Ngọc
Trong ký ức Tết tuổi thơ của tôi, ngoài kỷ niệm của vô vàn niềm vui bất tận khi được diện quần áo mới để đi chơi xuân trẩy hội, được nhận phong bao tiền lì xì từ ông bà, cha mẹ và những người thân yêu trong gia đình, dòng họ…, thì những món ăn ngon trong mâm cơm đủ đầy ngày Tết của một thời kinh tế khó khăn chung của đất nước, cũng luôn là “miền nhớ” để giờ đây khi đã trưởng thành, tìm lại chút hoài niệm trong ký ức tôi vẫn nao lòng thèm muốn, nhớ mãi không quên…
Xem thêm