TIN TỨC

Thế nào là đọc? Thế nào là viết?

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-04-21 15:00:14
mail facebook google pos stwis
2180 lượt xem

CHỢT NHỚ VÀ KHÓ QUÊN

TÔ HOÀNG

Mùa Xuân 1973, với Khóa 6 Lớp Tập huấn của Hội Nhà văn Việt Nam dành cho anh chị em viết trẻ, có nhiều nhà văn tên tuổi từ chiến trường ra được mời tới nói chuyện: Phan Tứ (Lê Khâm), Nguyễn Quang Sáng, Thu Bồn... Các ông đều rút từ trong túi ra xếp lên bục giảng cả một chồng các cuốn sổ ghi chép. Các ông kể chuyện đi và thâu gom tài liệu ở chiến trường. Các ông nói về những thử thách của bệnh tật, đói rau, thiếu muối và mức độ ác liệt… Các ông mở những cuốn sổ ghi chép kia ra trích đọc những tư liệu này, chi tiết khác còn chưa hiện hình thành nhân vật hoặc hình tượng.

Bọn tôi cứ há hốc mồm, trợn mắt nuốt từng lời với sự háo hức, ước ao...

Ngày hôm sau, nhà văn lão thành Nguyễn Tuân được mời lên lớp. Bước lên bục giảng, ngồi xuống ghế, không cần chào hỏi, bác mở cái túi bơi (loại túi vải nilon, có giây kéo khá phổ biến thời bấy giờ) lấy ra một cái phích xinh xinh hãm nước trà, chế trà ra cốc; tiếp theo ông cụ cũng lấy từ chiếc túi một cặp bánh dày kẹp chả  khoan thai đưa lên miệng ăn.

Vốn đã nghe nhiều về cá tính của lão nhà văn nên chúng tôi im phăng phắc, chỉ lặng thầm quan sát.

Ăn hết chiếc bánh, rút khăn giấy lau miệng kỹ càng, nhấp thêm hai ba ngụm nước trà đâu đấy, ông cụ nhìn xuống phía học viên và bất ngờ đặt câu hỏi:

- Ở nhà các anh các chị có đọc sách không?

Phía dưới nhao nhao, sôi sục:

- Dạ, có ạ!

- Chúng cháu là người viết, không đọc sách thì viết sao nổi ạ...

- Ngay ở nơi bom rơi đạn nổ, không có sách, chúng cháu cũng phải đón nghe buổi "Đọc truyện đêm khuya" để nâng cao tay nghề ạ…

...

Đợi cho sự lao sao, chộn rộn phía dưới lặng bớt, lão nhà văn tung ra một câu hỏi bồi :

- Có thật các anh các chị đọc sách không? Nếu tôi nói, không phải các anh các chị đang đọc sách đâu, mà đang ĐỌC CHỮ đấy thì sao đây?

Và ông cụ thủng thẳng giảng giải: Đọc sách khó lắm. Phải đọc được cái hồn cốt, cái ẩn chứa, cái dồn nén nhà văn gửi gắm phía sau từng con chữ, từng dòng chữ. Người đọc còn phải có nỗi lòng, tâm trạng như thế nào để chữ nghĩa nhập vào mình như nam châm hút mạt sắt nữa. Chứ đọc chữ không thôi, thì trẻ nhỏ học xong a, b, c là có thể làm nổi rồi...

Phía dưới, học viên có vẻ tẽn tò, ngượng ngập, tự kiểm tra mình sau lời cảnh báo này.

Ông cụ tiếp tục tung ra "chưởng" thứ 2:

- Thế ở nhà, ở đơn vị các anh các chị CÓ VIẾT không?

Lần này phía dưới xẹp lép. Sợ sẽ rơi vào bẫy của lão nhà văn một lần nữa. Im ắng tới độ, nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh, người phụ trách khóa học lên tiếng giục: "Trả lời đi chứ các em! Sao im lặng vậy?"

Rót tiếp trà từ cái phích ra chén, nhấp thêm một hai tớp nữa, nhà văn lão thành thủng thẳng:

- Mà xin cũng đừng nhập nhằng, nhầm lẫn giữa VIẾT CHỮ và VIẾT VĂN nhé. VIẾT CHỮ thì trẻ nhỏ đọc thông viết thạo làm được rồi, còn VIẾT VĂN thì kỳ công, nhọc nhằn, đòi hỏi nhiều thứ lắm đấy...

Quay sang phía nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh, vị "trưởng lão" cất tiếng:

- Anh Sanh ơi, lớp này có bao nhiêu học viên cả thẩy?

- Dạ, tròm trèm bốn mươi ạ!

- Cứ mỗi năm có một khóa đông vui như thế này à?

- Dạ.

- Như vậy thì ra trong 10 năm Hội nhà văn chúng ta sẽ cho ra lò 400 người viết văn, làm thơ sao? Tốn giấy mà, tốn tiền công in ấn quá đấy!

Ngay lập tức ông cụ nheo nheo mắt hóm hỉnh nhìn xuống hội trường:

- Tôi có lời khuyên thực lòng các anh các chị nhé! Nghề này ví như việc đãi cát tìm vàng, như mò xuống đáy biển tìm ngọc trai. Qua khóa học này, các anh các chị hãy nghiêm túc, cầu thị tự xét xem mình có năng lực gì, tài cán ra sao để theo đuổi nghề viết không? Đừng nghe người ta xúi dại trở thành nhà văn cho oai, cho nhàn! Nếu thấy mình không thể làm công việc viết lách được, thì nhanh chóng trở về nghề nghiệp cũ. Cho nhẹ mình, cho khỏi phải hành xác, tử vì đạo với trang giấy trắng. Ở đời này còn khối việc khác vui vẻ, hấp dẫn, dễ kiếm tiền nuôi vợ nuôi con mà!

Những giây phút sau đó, hội trường im phăng phắc, tựa như vừa bị dội một chảo nước sôi, vừa trải qua một cơn mưa đá…

Vị lão trượng khoan thai, cẩn thận xếp cái chén uống trà, cái phích vào chiếc túi bơi và đứng dạy thủng thẳng bước khỏi bục giảng.

Eo ôi, sao thiên hạ bây giờ đua nhau muốn làm nghệ sỹ đến thế? Thành thử cũng có quá nhiều thứ… BÔI SỸ!

… Tôi là kẻ theo đuổi văn chương nửa đời nửa đoạn. Có lẽ vì thế tôi găm sâu vào lòng và thấm thía tận gan ruột, như cà dưa ăn  muối những lời khuyên nhủ nghĩa tình của Ông Cụ!

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nguyễn Du bàn về sáng tác văn chương
Từ khi Đại thi hào nguyễn Du qua đời đến đầu thế kỷ 21, chúng ta chỉ biết đến tác phẩm của Cụ để lại gồm có 250 bài thơ chữ Hán cùng Truyện Kiều bất hủ và một số tác phẩm chữ Nôm.
Xem thêm
Bác Hồ với công tác chính sách trong quân đội
Từ những ngày đầu tới chặng đường chống Pháp, chống Mỹ, các cuộc chiến tranh hai đầu biên giới, những ngày hòa bình và hôm nay là đất nước trên đà đổi mới với những thành tựu lớn lao, thì công tác thương binh liệt sĩ, trong đó có các hoạt động của công tác Chính sách đã luôn quán triệt thực hiện đúng đắn, sáng tạo trên tinh thần những lời dạy của Bác Hồ. Mỗi bức thư của Hồ Chủ tịch thường rất ngắn. Những câu nói của Bác thường rất giản dị, nhưng ý nghĩa hết sức sâu sắc và luôn có tính thời sự. Bác căn dặn: “Tôi mong rằng, các đoàn thể văn hóa, công nhân, nông dân, phụ nữ, nhi đồng và các đồng chí bộ đội hoặc đến an ủi thương binh và gia đình liệt sĩ, hoặc viết thư thăm hỏi, ai sẵn quà gì thì biếu quà ấy để tỏ lòng thương mến...”
Xem thêm
Trương Vĩnh Ký, nhà bác học có công khai sáng chữ Quốc ngữ
Người ta hay dùng chữ “bác học” để chỉ sở học của một người. Hai chữ “sở học” người viết dùng ở đây là từ câu nói nổi tiếng của danh y Lê Hữu Trác: “Thà tôi đắc tội với cổ nhân còn hơn là tôi phụ sở học của tôi”. Lại nhớ đến nhận xét của nhà nghiên cứu Nguyễn Huệ Chi khi viết về Lê Quý Đôn, rằng trong mỗi trang sách của ông có liên hệ đến khoảng 50 tư liệu (cuốn sách) khác. Đó cũng là lý do mà người ta tôn vinh Lê Quý Đôn là nhà bác học.
Xem thêm
Chủ nghĩa hậu hiện đại trong văn học
Với các cây bút hậu hiện đại thì “chẳng có gì ngoài văn bản”. Họ tận dụng tối đa những khoảng trống, những yếu tố có thể sử dụng được để sáng tạo và biểu hiện. Họ sử dụng ngôn ngữ cũng hoàn toàn khác so với những nhà hiện đại. Với quan niệm không thể làm chủ được ngôn từ “nhà văn hoạt động như một kẻ tôi tớ đã để cho văn bản hoạt động một cách tự do vượt ra ngoài ý định của chính mình” [1, tr. 409], rất nhiều cây bút hậu hiện đại đã đảo lộn ngôn ngữ của mình, đoạn tuyệt với ngữ pháp, không chú trọng tới sự mạch lạc của ngôn từ, không thừa nhận giá trị, ý nghĩa nội tại của ẩn dụ và của tượng trưng. Ngôn ngữ với các cây bút hiện hậu đại, vì thế, cũng chỉ là một trong rất nhiều mắt xích của cỗ máy sáng tạo trò chơi, của những thử nghiệm vô bờ bến. Và không thể có một trục, một tâm điểm nào trong tác phẩm hậu hiện đại - đó là một trong những biểu hiện của lối sáng tác phi trung tâm hoá.
Xem thêm
Hào quang và bóng tối của Công tử Bạc Liêu: Từ huyền thoại giàu sang đến những suy ngẫm xã hội
Khi việc di chuyển bằng máy bay còn xa lạ với đa số người dân Đông Dương, gia đình Trần Trinh Huy đã có thể thuê hoặc sở hữu máy bay riêng để đi lại, thăm ruộng đất. Điều làm chấn động dư luận là cả nước Việt Nam khi ấy chỉ có 2 máy bay: một chiếc của Vua Bảo Đại và một chiếc của Trần Trinh Huy. Ngôi nhà của gia đình - nay là điểm tham quan, di tích văn hóa lịch sử - được xây dựng theo kiến trúc Pháp với nội thất nhập khẩu từ châu Âu, trở thành biểu tượng cho sự giàu sang vượt trội của tầng lớp địa chủ Nam Kỳ bấy giờ.
Xem thêm
Hội Nhà văn TP.HCM nhiệm kỳ 2020–2025: Một chặng đường nhiều thử thách và thành tựu
Videoclip Hội Nhà văn TP.HCM nhiệm kỳ 2020–2025: Một chặng đường nhiều thử thách và thành tựu phác họa bức tranh toàn cảnh về những dấu ấn nổi bật của nhiệm kỳ: từ hoạt động sáng tác, xuất bản, các cuộc thi, trại viết, hội thảo chuyên môn, Ngày Thơ Việt Nam, công tác văn học dịch, xây dựng Website Văn chương TP.HCM và Thư viện tác giả điện tử, đến những hoạt động nghĩa tình vì hội viên và cộng đồng.
Xem thêm
Cuộc tranh luận “nghệ thuật vị nghệ thuật và nghệ thuật vị nhân sinh”
Thiển nghĩ, nghệ thuật là sản phẩm của con người sản sinh ra nhằm phục vụ con người nên luôn phải chịu sự tác động tất yếu của xã hội loài người. Văn nghệ sĩ tùy theo hoàn cảnh xã hội mà sáng tác tác phẩm của mình trên mối dung hòa giữa hai khuynh hướng vị nhân sinh hoặc vị nghệ thuật vậy.
Xem thêm
Truyền thuyết Con Rồng cháu Tiên và thông điệp của cha ông về sự vẹn toàn giang sơn
Truyền thuyết Con Rồng cháu Tiên là một trong những huyền thoại đẹp nhất, sâu nhất và bền bỉ nhất trong tâm thức người Việt. Câu chuyện ấy không chỉ trao cho dân tộc một cách hình dung thiêng liêng về nguồn gốc chung, mà còn gửi gắm một quan niệm rất sớm về giang sơn: giang sơn không chỉ có núi rừng, đồng bằng, làng mạc, ruộng lúa, mà còn có biển cả, cửa sông, bến thuyền, ngư trường, đảo xa và những cộng đồng cư dân sống đời đời với sóng nước.
Xem thêm
5 dòng chảy bazan: Những đối thoại với Tây Nguyên
Chương trình giao lưu và ra mắt sách mang tên “5 dòng chảy bazan” đã diễn ra trong bầu không khí ấm áp, cởi mở và giàu cảm xúc tại Đường sách TP. Hồ Chí Minh sáng 24/5/2026. Sự kiện không chỉ giới thiệu chùm 5 tiểu thuyết của 5 cây bút trẻ đến từ Gia Lai, mà còn mở ra một cuộc gặp gỡ nhiều ý nghĩa giữa văn chương Tây Nguyên với bạn đọc thành phố.
Xem thêm
Văn nghệ miền Nam với Bác Hồ - Phim tài liệu của VTV
Hình ảnh Bác Hồ vẫn hiện diện trong đời sống sáng tạo của nhiều văn nghệ sĩ miền Nam như một nguồn cảm hứng lặng thầm mà bền bỉ.
Xem thêm
30-4 và mệnh lệnh của hòa bình: Xây dựng một Việt Nam hùng cường nhân văn hạnh phúc
Ngày 30-4 không chỉ là ngày toàn thắng của một cuộc kháng chiến trường kỳ, mà còn là ngày hòa bình trao cho dân tộc Việt Nam một mệnh lệnh mới: Phải dựng xây đất nước xứng đáng với những hy sinh đã làm nên độc lập, thống nhất. Từ mùa xuân lịch sử 1975 đến kỷ nguyên phát triển mới hôm nay, bài học lớn nhất vẫn là bài học về niềm tin, đại đoàn kết, ý chí tự lực, tự cường và khát vọng vươn lên. Hòa bình không phải là điểm dừng của lịch sử, mà là điểm khởi đầu của trách nhiệm: Xây dựng một Việt Nam hùng cường về tiềm lực, nhân văn trong phát triển, hạnh phúc trong đời sống của mỗi người dân.
Xem thêm
Văn xuôi đương đại - sự vận động theo hướng dân chủ và nhân bản
Sau năm 1975, đặc biệt từ 1986 với công cuộc đổi mới, văn học nước nhà vận động mạnh mẽ theo một quỹ đạo tinh thần mới.Sau nhiều năm bị ràng buộc bởi hoàn cảnh lịch sử ngặt nghèo của thời chiến, đời sống văn học cởi mở hơn rất nhiều. Trong không khí dân chủ được mở ra từ Đại hội Đảng VI, nhiều vấn đề mới được đặt ra, nhiều tác phẩm văn học cũ trước Cách mạng tháng Tám từng bị phê phán được khôi phục giá trị, đồng thời văn học cách mạng giai đoạn 1945-1975 cũng được đánh giá lại.
Xem thêm
Hội thảo khoa học “Họ Phùng Việt Nam - Dòng chảy và hội tụ” tại Đà Nẵng
Ngày 5/4/2026, tại thành phố Đà Nẵng, Hội đồng Họ Phùng Việt Nam phối hợp cùng Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam và Hội Khoa học Lịch sử thành phố Đà Nẵng sẽ tổ chức hội thảo khoa học với chủ đề “Họ Phùng Việt Nam - Dòng chảy và hội tụ”.
Xem thêm
Ra mắt tập 4 thuộc Tổng tập Văn học dân gian Nam Bộ
Nhà xuất bản Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh vừa ra mắt tập 4 của Tổng tập Văn học dân gian Nam Bộ của 2 tác giả Huỳnh Ngọc Trảng và Phạm Thiếu Hương. Tập 4 mang chủ đề Tuồng tích sân khấu và diễn xướng dân gian Nam Bộ.
Xem thêm
Đại thi hào Nguyễn Du và những dấu hỏi trong “mười năm gió bụi”
Nếu chỉ làm một thống kê số học thì hành trình trong cả cuộc đời của Đại thi hào Nguyễn Du chỉ cần ghi lại bằng vài ba nét gạch đầu dòng kiểu lý lịch trích ngang như ta hay dùng theo công nghệ số ngày nay. Vấn đề là qua cuộc hành trình tưởng như đơn giản ấy, ta rút ra được nhận xét gì, hiểu được gì về con người nổi tiếng này?
Xem thêm
Sự đổi mới tư duy lý luận văn hóa của Đảng từ năm 1986 đến nay
​Tóm tắt: Trải qua 40 năm Đổi mới, tư duy lý luận văn hóa của Đảng ta từ năm 1986 đến nay đã phát triển mạnh mẽ, liên tục có sự đổi mới về nhận thức: từ nhìn nhận văn hóa là lĩnh vực tư tưởng đến xác định văn hóa là nền tảng tinh thần của xã hội, vừa là mục tiêu, vừa là động lực thúc đẩy sự phát triển đất nước. Đảng ta đã đưa ra quan điểm, đường lối xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, tập trung xây dựng hệ giá trị văn hóa, chuẩn mực con người Việt Nam phát triển toàn diện, hướng đến chân - thiện - mỹ, thấm nhuần tinh thần dân tộc, nhân văn, dân chủ và khoa học gắn với hệ giá trị gia đình Việt Nam trong mối quan hệ biện chứng với hệ giá trị quốc gia, để văn hóa, con người sẽ là nguồn sức mạnh nội sinh, sức mạnh mềm văn hóa, đáp ứng yêu cầu phát triển nhanh và bền vững đất nước.
Xem thêm
Đặng Thùy Trâm đã hóa thân vào mùa xuân đất nước
Gần 20 năm kể từ ngày đầu tiên vở diễn về bác sĩ Đặng Thùy Trâm ra đời, NSƯT Huy Thục ngồi điểm lại bao lần rơi nước mắt ở nơi in dấu chân của chị. Rồi ông kể những câu chuyện kỳ lạ mà ông cho rằng: Bác sĩ Đặng Thùy Trâm rất linh thiêng! Nhà thơ Thanh Thảo thì tâm sự, mong nơi chị hy sinh sẽ xây dựng một đền thờ để đón du khách, vì chị rất linh thiêng, chị đã hóa thân vào đất nước.
Xem thêm
Cảm hứng từ trò chơi dân gian Việt qua bộ phim “Báu vật trời cho”
Lấy cảm hứng từ các trò chơi dân gian Việt Nam để thiết kế hình ảnh quảng bá phim chiếu Tết là nỗ lực sáng tạo từ bộ phim Báu vật trời cho của đạo diễn Lê Thanh Sơn. Bộ phim sẽ ra rạp vào mùng 1 Tết Bính Ngọ (17/2).
Xem thêm
“Ngọn gió” chính sách cho văn học Việt vươn xa
Việc Chính phủ ban hành Nghị định số 350/2025/NĐ-CP quy định về khuyến khích phát triển văn học đánh dấu một bước tiến quan trọng trong hoàn thiện cơ chế, chính sách nhằm tạo động lực cho hoạt động sáng tác, quảng bá và phổ biến văn học Việt Nam trong bối cảnh mới.
Xem thêm