TIN TỨC
  • Truyện
  • Vết xước | Truyện ngắn của Thái Thuận

Vết xước | Truyện ngắn của Thái Thuận

Người đăng : tranductin
Ngày đăng: 2023-03-02 15:56:43
mail facebook google pos stwis
4025 lượt xem

CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

Chiều nay mưa không nặng hạt, nhưng gió cứ thốc từng hồi, những hạt mưa hắt lên khung cửa kính kéo thành những vết dài như những vết cắt thủy tinh, tôi bất chợt rùng mình dù ô cửa vẫn đóng kín, gió không thể lọt vào. Nhìn những vết cắt thủy tinh ấy, tôi chợt thấy nhói trong lồng ngực, bỗng tự hỏi sao lòng mình đau? Gần nửa cuộc đời đã đi qua, còn vết xước nào chưa lành? Có vết thương nào còn đau? Vết hằn nào vẫn nhói? Vết nào người gây cho tôi? Vết nào tôi tự cứa?

Tôi mười mấy tuổi đầu đắn tới đo lui, suy đi nghĩ lại, lo trước lắng sau, viết mấy dòng thư cho cô bạn nhà bên. Mẹ em bắt gặp truy xét răn đe đủ điều, em chịu đòn mà ruột gan tôi tím tái, nhà cạnh nhau nên đôi bên đều nghe thấy, em vì tôi chịu trận, còn tôi lại lóng ngóng không biết phải làm thế nào, tiếng mắng cứ vang trong tâm trí, tiếng roi thì cứ như đang quất vào tim mình, những vết xước không làm chảy máu nhưng sao cứ bỏng rát khó lành. Thời phổ thông cũng lặng lẽ qua nhanh, tôi đỗ vào trường y, cái thời mà người ta bảo nhau “Nhất y, nhì dược” tôi bỗng thành người có giá, lọt vào tầm ngắm của nhiều nhà có con gái, vài ba nhà săn đón chẳng ngại sang tận cửa xin hứa kết thông gia. Vết sẹo vẫn còn, nhưng những câu nói, những cái nhìn làm lòng mình rách nát giờ như được xoa nhẹ, phủ mờ. Tôi cố vá lại niềm đau, vì em tôi không nề hà gì.

Tôi lên thành phố học, em thì ở lại quê, tôi yên tâm với lời hứa của ba mẹ hai nhà. Quê hương tôi chật quá, tin tức tôi đỗ ngành Y, tin tôi được nhà em hứa gả cứ bay khắp chốn, người lành thì chúc phúc, bảo tôi mà vào được nhà em coi như tương lai đã được đảm bảo, học xong ra trường, kiểu gì mà không mở cho con rể một phòng mạch. Kẻ xấu thì dèm pha, nói tôi vào được nhà em thì khác gì chuột sa hũ nếp. Mẹ tôi bảo “Không sao, miệng đời xưa nay vẫn vậy”. Tôi tự biết tôi thích em chỉ vì em. Ba em xưa nay là người nhã nhặn, trước giờ vẫn hành nghề y, có lẽ em giống ba nên nhỏ nhẹ, ngoan hiền. Mẹ em rất đẹp nhưng cũng rất chua ngoa, nổi tiếng khắp chợ là biết giữ chồng, người ta đồn thổi nhau mẹ em rất hay ghen, nhưng bắt ghen kiểu của mẹ em thì phụ nữ ở chợ chỉ đáng theo xách dép. Tôi không biết thực hư thế nào, chỉ nghĩ đó là chuyện của người lớn, tôi chỉ thấy em xinh giống mẹ, xinh mà không kiêu căng đua đòi. Tôi thích em chỉ vì em, nhà cạnh bên nên thích tự lúc nào cũng không biết, em thì cứ chạm mặt là cúi chào, sao mà dễ thương đến vậy, cứ khiến tôi mới từng ấy tuổi đầu đã nơm nớp sợ mất em. Giờ thì nỗi lo sợ làm tim mình mong manh đã trút vơi, tôi được lời khác nào vớ được vàng, nề hà gì những tổn thương cũ, trái tim trẻ nên những vết xước cũng chóng lành. Nhưng cái chợ quê tôi rõ chật, chật đến đỗi không dung nạp được một tương lai có vẻ sẽ tươi sáng, một mối tình thơ ngây vụn dại. Không biết ghen ăn tức ở thế nào, ai đó đã quái ác gởi một phong thư hay một tờ đơn thưa kiện tố cáo gì đó, họ tố rằng tôi con ngụy quyền, cha từng bị đưa đi học tập cải tạo, cớ gì lại đường hoàng trường y? Cái trường được xếp hàng danh giá nhất thời ấy. Thời ấy không cởi mở như bây giờ, tôi bị gọi lên xác minh lý lịch, tôi bị trả về nơi mình sinh ra. Tôi uất ức đến ngạt thở, tôi thoi thóp dưới vết cắt chí mạng ấy, cổng trường đóng sầm lại, tim tôi vỡ vụn, tôi mới tập tễnh ngành y nên không thể tự khâu lại cho mình. Chưa 20 tuổi trái tim đã tan nát, tôi lơ ngơ láo ngáo quay về.

Mối lương duyên vốn bấp bênh từ buổi đầu, chỉ buộc bởi sợi dây tơ mong manh, chỉ ràng bằng vài ba câu hứa hẹn đã đứt băng khi tôi còn chưa về đến cửa. Mẹ an ủi tôi “Không sao, không có mối này mình còn mối khác”. Tôi trong đầu chỉ một mối duy nhất “Mối tương lai về đâu? Làm sao tháo được mối thắt này? Ai sẽ là người tháo?”. Ai đó đã tai ác buộc tôi lại ở thời quá khứ để tôi cứ lơ ngơ láo ngáo không biết bao nhiêu tháng ngày. Mẹ tôi hay khóc hỏi “Có gì trên trần nhà mà con cứ nằm nhìn lên đó hết ngày này qua ngày khác?”. Tôi mở miệng nhưng họng cứ cứng lại, ai đó đã cào rách cổ họng mình hay mình tự cứa, tự đóng sập thanh quản cũng không hay.

Ba mẹ tôi bán căn nhà ở chợ, mua một mảnh đất, dắt díu nhau về vườn, hai đứa em tôi suốt ngày cắm câu, bắt ếch, mò ốc, moi cua, chúng có vẻ thích nghi rất nhanh với hoàn cảnh mới. Ba mẹ bắt tôi tưới cây, gieo hạt, sau còn bắt tôi lùa gà lùa vịt, tôi bắt đầu cạp cạp cúc cúc khi cho chúng ăn. Những lúc ấy ba mẹ cũng cúc cúc cạp cạp cùng tôi. Ba trúng gió té ao rời bỏ chúng tôi. Mẹ lại bán mảnh đất vườn đưa chúng tôi về lại chợ, rõ là cái vòng loanh quanh luẩn quẩn. Em gái tôi tình nguyện đi làm không công trong một tiệm uốn tóc để được học nghề, em trai tôi nói sẽ đi cắm câu kiếm cá bán kiếm tiền phụ giúp mẹ vì học cũng không có tương lai. Mẹ bảo “Giờ cũng chưa muộn, cứ cố gắng học hành, biết đâu sau này sẽ khác, học để hiểu biết cũng tốt, anh hai con đã vậy, giờ chỉ còn trông vào con”. Nghe vậy tôi cũng chỉ biết vậy. Nhưng ngày ngày cứ nhìn những gánh nước gánh thuê nặng đè trên vai mẹ, tôi thấy mình bị ghì xuống, bị dìm sâu, cứ như sắp chết đuối chết chìm. Tôi phải cố ngoi lên, phải cố đứng dậy, phải cố bước đi, không thể cứ nằm mãi với những vết thương vết cắt của cái tuổi đôi mươi để rồi tàn rồi phế, tôi phải cố gắng làm cái gì đó, dù cái gì đó nhỏ nhất để giúp mẹ, giúp các em.

 Cuộc đời đã lấy của tôi tuổi mộng, nhưng may vẫn có người cho tôi chút ước mơ. Thấy tôi ú a ú ớ nhưng sáng dạ, bác Ba bảo sang nhà bác sẽ dạy cho sửa đồ điện sau còn có cái nghề để kiếm cơm. Mẹ cứ thay tôi cảm ơn rối rít. Có bác hàng xóm nói với mẹ tôi “Thời buổi này điện còn không có, học làm gì sửa đồ điện”. Có bác khác còn bảo “Sửa đồ điện không phải dễ học, người bình thường còn học không ra nữa là”. Lại có bác còn bảo “Cứ nhìn anh Ba xem theo ảnh để nghèo rớt mồng tơi à”. Mẹ tôi trả lời từng bác một: “Giờ không có điện, vài năm nữa chắc sẽ có chứ, đến khi ấy thì nhà nào mà không có tivi máy hát như xưa”. “Khó mới phải học chứ, đầu óc nó thông minh lắm, bị cú sốc nên mới thế, từ từ rồi cũng qua”. “Anh Ba thấy vậy chứ cũng có cái ăn cái mặc, theo ảnh cũng không đói, ảnh chịu nhận thằng nhỏ là phúc của nó”. Tôi sang học với bác ấy, học tháo ráp các máy móc cũ, học các chi tiết trong máy, không có nhiều đồ điện để sửa nên ai nhờ sửa gì bác ấy cũng bảo “để tui thử xem có sửa được không”, nhiều nhất là mấy cái bình ắc-quy, mấy cái radio. Ai đến sửa đồ, lấy đồ bác ấy cũng bắt tôi ra giao nhận, ngày tháng lâu dần tôi cũng giao tiếp được nhiều hơn. Sau này khi tay nghề tôi đã vững, khi chợ quê tôi người ta mua bình ắc-quy lớn hơn, mua ti-vi, máy cassette nhiều hơn, khi đồ mang đến sửa nhiều hơn và thấy tôi đã khá hơn nhiều, bác ấy bảo tôi tự mình mở tiệm. Mẹ tôi bảo “Làm người không thể làm thế, con cứ ở đó làm trả ơn bác ấy vài năm cũng không sao”.

Vài năm sau đó quê tôi có điện thật, giờ thì thêm cả tủ lạnh, máy giặt, những cái máy cồng kềnh phải đến tận nhà để sửa, tôi thường được bác cử đi. Tôi lại bắt đầu được săn đón. Mẹ lại bảo tôi có nhà này nhà kia. Tôi vì đã có kinh nghiệm thương đau, vì máu trong trái tim bị băm nát vẫn âm ỉ rỉ, vì những vết sẹo vẫn còn in còn hằn nên lần nào cũng cứ lắc đầu. Em trai tôi học hết phổ thông cứ nhất quyết thi vào trường y, tôi không nói gì nhưng lòng cứ phập phồng. Nó bảo cải cách mở cửa mấy năm rồi, giờ người ta cởi mở nhiều rồi, không phải lo chuyện xưa lặp lại. Em gái tôi giờ cũng là bà chủ một tiệm uốn tóc. Từ ngày em mở tiệm mẹ tôi không gánh nước thuê nữa mà ra phụ giúp em những việc vặt trong tiệm. Quanh tôi ai cũng có vẻ khá hơn. Cuộc sống vẫn luôn vận động, tôi cũng không giẫm chân một chỗ, nhưng hình như tôi bước đi quá chậm. Bạn bè, em út hình như đều vượt qua tôi. Em - cô bạn nhà bên cũng đã theo chồng xa xứ từ lâu, chồng em là một bác sĩ thành đạt, tôi vẫn mãi là sinh viên dang dở của trường y. Em cứ thỉnh thoảng lại về thăm nhà, tôi biết đấy nhưng lần nào cũng cố lánh mặt, chỉ một vách ngăn thôi mà cách cả một đời.

Chiều nay mưa không nặng hạt, em lại dắt mấy đứa nhỏ về thăm nhà, khung cửa nhà tôi đang đóng kín, gió không thể lùa vào nhưng hồn tôi vẫn lạnh buốt, những hạt mưa hắt lên khung cửa kính đang kéo thành những vệt nước dài, không phải nước mắt tôi đang chảy, nhưng sao vẫn nghe mặn đắng trong lòng. Gần nửa cuộc đời đã đi qua, vết xước nào hãy còn rát? Vết thương nào hãy còn đau? Vết sẹo nào vẫn chưa mờ? Em sẽ còn trong tôi đến bao giờ?

T.Th

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chạm mặt chúa rừng - Truyện ngắn của Hồng Chiến
Mấy cậu học trò vừa bắt cá, vừa trêu đùa nhau vui vẻ vượt lên phía trước. Vân Trang theo sau, dùng đèn pin soi bên bờ suối xem cá kéo cả bầy ăn quả ươi rơi chìm dưới suối. Trên mặt đá nằm dưới làn nước, gần sát bờ có loại rêu mọc xanh màu đọt chuối, thân và lá gần giống như hoa mười giờ, nở hoa màu đỏ tươi, năm cánh, cánh hoa giống như cánh hoa hồng. Bầy cá chỉ to hơn đầu đũa một chút, sống lưng màu đen, phía bụng vảy màu vàng tươi kéo dài đến tận đuôi, vây quanh các bông hoa như đang ngắm nhìn.
Xem thêm
Thuần hương - Truyện ngắn
Đây không phải kiểu truyện đọc để biết chuyện gì xảy ra, mà là kiểu truyện đọc để đắm trong một trạng thái cảm xúc và suy tưởng.
Xem thêm
Mùa phượng chết - Truyện ngắn của Việt Nga
Đêm, hai thằng ngồi ở góc xa nhất của sân vườn nhà Thắng nên không nhìn rõ mặt nhau. Chỉ thấy đốm thuốc trên môi Thắng tắt rồi lại lóe liên hồi. Thắng chưa khi nào tưởng tượng ra rằng Ngân có đủ dũng khí đến gặp Hoa, khóc nức nở thú nhận cô đang mang trong mình giọt máu của anh, rồi van xin Hoa hãy nhường Thắng cho cô, để con cô có bố. Hoa xinh đẹp, giỏi giang, thiếu gì chọn lựa. Còn Ngân, nếu Thắng không chịu cưới, thì chỉ còn một lựa chọn duy nhất là cái chết. Đó là khi giữa Thắng và Ngân hoàn toàn chưa có chuyện gì. Đến lúc “có chuyện gì” thì chưa kịp biết Hoa có sao không, Thắng đã phải vội vã làm đám cưới. Sau đám cưới cả năm trời Ngân mới mang bầu. Vậy mà… Người xúi Ngân việc đó là Hoàn. Và âm mưu ấy đã thành công như mong đợi. Không một lần Hoa ngoảnh lại nhìn Thắng nữa.
Xem thêm
Giấc ngủ đại ngàn – Truyện ngắn Vũ Minh Phúc
Khi bắt đầu viết truyện ngắn này, em đã cố gắng hình dung và nhớ lại khu rừng mang tên ông: Tướng giáp. Ông là vị tướng của nhân dân, vị tướng của hòa bình, có điều gì cuốn hút đến thế. Và những nơi ông đi qua, những chiến tích ông từng làm cho nhân dân ta, đều khiến lớp trẻ chúng em muôn phần kính trọng, tự hào và ngưỡng mộ. Làm sao có thể quên đi được những trang sử hào hùng ấy. Làm sao không kính trọng một con người, một vị tướng đã trở thành huyền thoại ngay cả khi ông còn sống. Em cứ nghĩ đã có một cánh rừng đại ngàn đã đi vào giấc ngủ và cũng có một vị tướng huyền thoại cũng chìm trong giấc ngủ ngàn thu ở Vũng Chùa – Đảo Yến: Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Xem thêm
Chuyện cổ tích – Truyện ngắn Nguyễn Thị Việt Nga
Một năm trôi qua, rồi nhiều năm trôi qua, cuốn sách vẫn ở yên trên bàn khách sạn. Trong ngần ấy thời gian, có biết bao nhiêu khách lưu trú đã ra vào căn phòng ấy. Có người không ngó đến cuốn sách một giây. Họ thuê phòng khách sạn khi đêm khuya và ra đi khi mặt trời còn chưa mọc. Nhưng cũng có người ở đến mấy ngày. Họ cầm sách lên, ngắm nghía, lật ra, tò mò đọc những dòng thư nhắn của bà chủ và rồi lại để lại chỗ cũ… Cuốn sách cứ nhẫn nại chờ đợi. Nó nhẩm tính trong đầu, với ngần ấy thời gian, cô chủ nhỏ ngày xưa cũng đã lớn lắm rồi. Có thể cô không còn thích đọc truyện cổ tích như ngày xưa nữa… Cũng có thể cô đã không còn nhớ mình từng có một cuốn truyện cổ tích thế này ... Nhưng nó vẫn kiên trì chờ đợi và hy vọng…
Xem thêm
Đóa hồng đẫm sương – Truyện ngắn của Võ Chí Nhất
Nhà văn Võ Chí Nhất là một cây bút trẻ kiên trì sáng tạo dòng văn trinh thám - tội phạm, với series truyện về nhân vật Đại úy Hà “ớt”. Anh bắt đầu sự nghiệp viết lách từ 2013, tiểu thuyết Pho tượng cổ được NXB Công an nhân dân xuất bản năm 2025 là tác phẩm thứ 7 của anh.
Xem thêm
Nhang Tàn – Truyện ngắn Lê Hoàng Kha
Ngồi một mình trong căn phòng làm việc nhỏ, nơi tòa soạn đã thưa người. Thành phố ngoài kia vẫn ồn ào, tiếng xe, tiếng rao hàng, tiếng gọi nhau í ới mua mai, mua bánh, tất cả hòa lại thành một bản nhạc quen thuộc của những ngày cuối năm. Huệ nhìn ra ô cửa kính, nắng rớt xuống từng mảng vàng nhạt, mỏng như một lớp ký ức đang chậm rãi phủ lên lòng mình.
Xem thêm
Cuộc nhường ghế vĩ đại – Truyện ngắn của Hồng Luân Anh
Vì nể mặt ông bác họ của cậu hàng xóm – dù khi ấy đầu óc tôi đã tít tắp ở vương quốc Biêng-biêng rồi – tôi vẫn bấm bụng ngồi rốn làm thêm một chập nữa đến tận hai giờ sáng. Bốn tiếng sau, bắt gặp tôi ở hành lang, cu cậu vò mái đầu rối, lè nhè với cái miệng sủi bọt trắng xóa cùng cán bàn chải nhựa lòi ra.
Xem thêm
Ta là ai? – Truyện ngắn của Trần Đôn
“Ta là ai?” của Trần Đôn (Bình Dương) là câu chuyện về một thân phận bị đặt giữa hai bờ lịch sử – nơi lựa chọn đôi khi không thuộc về cá nhân, và câu hỏi về căn tính trở thành nỗi day dứt kéo dài suốt một đời người.
Xem thêm
Di ảnh người lính Gạc Ma – Truyện ngắn của Huỳnh Mẫn Chi
Sài Gòn sáng sớm, luồng khí vẫn còn trong trẻo, thanh khiết, thong dong chưa kịp bắt nhịp sống tất bật của ngày mới.
Xem thêm
Dư vang trong đá – Truyện lịch sử Nguyễn Thị Việt Nga
Chàng chẳng còn gì. Không ngai vua. Không cả nước. Chỉ còn một thân thể rách nát và một trái tim bị đánh cắp. Không khi nào trong giấc mơ thời trẻ, chàng từng nghĩ tới vương miện, ngai vàng, bảo kiếm. Chàng từng chỉ mong một mái nhà nhỏ giữa rừng, một người bạn tri kỷ, một thư phòng và một chốn hoa nở thơm ngát bốn mùa, trăng in đáy nước để bình thơ. Giấc mơ ấy đã bị đánh cắp – bởi chiến lược, bởi quyền lực, và bởi niềm tin rằng mọi thứ trên đời có thể toan tính được.
Xem thêm
Cứu người đẹp - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Cứu người đẹp – hay cứu một trật tự? Một truyện giả cổ, đọc như ngụ ngôn về luật và lòng người.
Xem thêm
Giờ linh – Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ cuối)
Một ngày tháng Năm, ngôi dinh thự trở nên vắng lặng, cửa khóa ngoài, đã một tuần trôi qua, người ta không thấy những chiếc xe oto ra vào khu dinh thự. Đèn khuôn viên không còn bật sáng, ngôi nhà chìm trong bóng đêm, chỉ còn những tàng cây cổ thụ đong đưa và tiếng côn trùng rền rĩ. Một vòm kiến trúc vốn là niềm tự hào của dân làng Đại Mẫu, nay trở thành địa điểm bỏ hoang, mang màu sắc tâm linh và bí ẩn.
Xem thêm
Giờ linh - Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ 1)
Ánh đèn màu đỏ, ám đục như làn sương mờ ảo, bị bám bụi lâu ngày. Những con phù du bé nhỏ đong đưa ở những quầng sáng le lói để tìm sự sống. Người đàn bà trong ngôi nhà cổ, rêu phong phủ lạnh không gian, thâm sâu như đáy vực, bà ngồi im lặng, phía trước con đường hun hút nhỏ hẹp, lần sâu vào bên trong ngôi nhà, chẳng thấy lối đi, chỉ thấy một màu đặc sệt của bóng đêm. Ngôi nhà này chỉ có duy nhất người đàn bà trú ngụ.
Xem thêm
Thấp thoáng mặt hồ
Truyện đăng Văn nghệ TPHCM và Chuyên đề Viết & Đọc
Xem thêm
Bầu trời tươi sáng của con - Truyện dịch Lam Sương
Một tai nạn bất ngờ xảy đến khiến đôi mắt của Quang không còn nhìn thấy ánh sáng được nữa. Những ngày nằm trên giường bệnh, Quang thất thần, cả ngày chẳng nói một câu. Mẹ cậu ngồi bên giường bệnh, bà an ủi động viên Quang: “Con đừng lo lắng, tất cả rồi sẽ ổn cả thôi”.
Xem thêm
Bản giao hưởng của đại ngàn - Truyện Thuận Ánh
Có những buổi sớm mai, khi dải sương mù còn lười biếng cuộn mình trên những triền đồi lượn sóng của Pleiku, tôi đứng giữa ranh giới của đất và trời, lắng nghe hơi thở của cao nguyên. Đó không phải là một âm thanh đơn điệu, mà là một bản giao hưởng hùng tráng và miên man, được viết nên từ nhựa sống của đất đỏ bazan, từ tiếng gió hú qua kẽ lá và từ những nhịp tim nồng hậu của con người nơi phố núi. Trong bản nhạc ấy, có tiếng reo vui của những cánh rừng cà phê bạt ngàn, có sự thâm trầm của những gốc cổ thụ, và có cả những thanh âm trong trẻo, ngây thơ của những tâm hồn trẻ thơ nơi đại ngàn nắng gió.
Xem thêm
Nghĩa tình người dưng – Truyện ngắn Phùng Chí Cường
Cái Cẩm kể xong câu chuyện lúc nào Xoảng cũng không hay, không gian thì vẫn im lặng như tờ. Quay sang Cẩm, Xoảng thấy nó gục mặt vào hai lòng bàn tay, nó cứ nấc lên nghẹn ngào mà khóe mắt không thấy rỉ ra giọt nước mắt nào. Cũng chả biết nữa, có lẽ nước mắt của cái Cẩm đã lận hết vào bên trong rồi. Còn với Cẩm, tự nhiên nó cảm thấy người đàn ông ngồi cạnh nó lúc này sao mà gần gũi thế. Nhưng dù sao anh ta cũng chi là người dưng thôi!...
Xem thêm
Đêm Phú Xuân - Truyện ngắn lịch sử của Nguyễn Thị Việt Nga
Mệnh lệnh ngược đời này liên tục được đưa ra mỗi đêm Nguyễn vương đến gặp Ngọc Bình. Bởi lẽ quy định nghiệt ngã chốn hậu cung là không một phi tần nào được phép nhìn thẳng vào long nhan. Nguyễn vương muốn kiếm tìm sợ kinh khiếp trong đôi mắt thăm thẳm của Ngọc Bình, hay chí ít là đôi giọt nước mắt đớn đau. Nhưng không, nàng đã ngẩng lên, đã nhìn, nhưng là một ánh nhìn bình thản. Không có bất cứ điều gì trong đôi mắt ấy. Không có bất cứ điều gì cả...
Xem thêm
Mùa hoa gạo đỏ - Truyện ngắn Đặng Thị Phúc Hải
Tháng Ba ở làng Ngái không chỉ đơn thuần là một mùa đi qua. Đó là khoảng thời gian đất trời chạm vào nhau trong một vẻ đẹp hư ảo, khi dòng Kiến Giang trầm mặc như dải lụa xanh rêu, lặng lẽ ôm ấp linh hồn mảnh đất này trong vòng tay bao dung và miên viễn. Trong cái tiết trời giêng hai lất phất mưa phùn ấy, làng Ngái hiện ra như một bức họa thủy mặc đang chuyển mình tỉnh thức, nơi mùi hương nồng nàn của hoa xoan rắc tím những lối nhỏ ngoằn ngoèo, hòa quyện với hơi thở của đất ẩm và tiếng thở dài của những mùa cũ. Từ phía đình Ngái, nơi hai cây gạo già đã đứng đó qua bao mùa mưa nắng, sắc đỏ của những bông hoa gạo bắt đầu thắp lên giữa vòm trời, như những đốm lửa nhỏ âm thầm cháy trong ký ức của cả một làng quê. Ở làng Ngái, mỗi mùa tháng Ba về đều mang theo một nỗi bâng khuâng khó gọi thành tên. Dòng Kiến Giang vẫn chảy chậm rãi như thuở nào, mang theo những câu chuyện của đất, của người, và của những linh hồn từng rời đi nhưng chưa bao giờ thật sự rời khỏi miền ký ức này.
Xem thêm