TIN TỨC
  • Truyện
  • Xin cho mây che phủ phận người | Đoàn Ngọc Phương

Xin cho mây che phủ phận người | Đoàn Ngọc Phương

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-07-29 07:52:15
mail facebook google pos stwis
2166 lượt xem

CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

ĐOÀN NGỌC PHƯƠNG

Xin cho mây che đủ phận người

Xin cho tôi một sáng trời vui

Xin cho tôi đến tận nụ cười

Cho tôi quên một nấm mộ tươi

Xin cho tôi xin vạn lần rồi

Một góc này chỉ biết rong chơi

Xin cho tôi yên phận này thôi…

Người ta nói những giấc mơ giống nhau thường xuyên xuất hiện trong giấc ngủ, có nghĩa là bạn bị ám ảnh, tiềm thức nhắc nhở bạn điều gì đó. Cô cũng vậy, tận sâu trong ký ức, luôn có tiếng còi tàu khắc khoải, da diết, thôi thúc làm tim cô đau nhói...

Chao ôi, cái ngày kinh hoàng ấy... người tràn đi như ong vỡ tổ, âm thanh hỗn loạn… Thỉnh thoảng tiếng súng, tiếng nổ lớn ở đâu dội lại như sắp đuổi kịp họ... Tàu đang đợi trên sông nhưng sức chứa có hạn. Phải nhanh chân. Chúa ơi, con bé bỗng bị vuột khỏi tay của má! “Má ơi… má ơi… má đâu gồi… má ơi…”. Nó sợ hãi mếu máo gào khóc, nước mắt nước mũi, tóc tơ bết lại hai bên má. Nó đứng yên, vừa bị xô đẩy đi vừa bị bỏ lại phía sau. Một người đàn bà bỗng dừng lại. Động lòng thương, bà bế đứa bé lên. Con ai đây, tội quá! Bà tiếp tục chạy lên phía trước… Nhưng tàu đã nhổ neo… Đứa bé đang bấu lấy cổ bà vẫn gào khóc. Đến chừng mệt lả thì nó thiếp đi. Đêm qua nó đang ngủ thì má xốc nó lên…

Khi con bé tỉnh dậy nó như bước sang một thế giới khác. Cảnh và người lạ, nó chưa thấy bao giờ. Ngôi nhà tường loang lổ, hành lý ngổn ngang... Người ngồi kẻ đứng, mặt mũi dáo dác. Có mấy người đi phát gạo sấy, đồ hộp, nước uống. Người ta hỏi nhiều lắm, nó nức nở trả lời nhà có cửa màu xanh, ngoài ngõ có búp bê, có đồ chơi, có xe lửa, tên ba là ba, tên má là má, nhà có anh Hai, chị Bi Bầu. Nó gào khóc van xin người ta kiếm má về cho nó. Người ta dỗ một hồi rồi chụp tấm hình nó còn hơi mếu, mặc bộ đồ tay phồng chấm bi, đôi toòng teng nhỏ, tóc bum bê. Tấm hình mà nó sẽ giữ mãi đến khi chết đi. Người đàn bà đang bế nó trên tay, ấp đầu nó vào ngực mình vỗ về. Từ đó, nó riu ríu bên bà. Khi mọi sự đã yên, bà đưa nó về nuôi nấng. Nó gọi bà là “mẹ”. Bà đặt tên cho nó là Hà Lê Minh Chuyên. Có lẽ bà mong nó lớn lên chăm chỉ thông minh. Bà dặn: “Mẹ tên là Hà Thị Lê, con tên là Hà Lê Minh Chuyên, nhà ở số... đường... nhớ chưa?”.

Hồi đó cô Lê có người chồng làm nghề đi biển. Họ không giàu có gì nhưng hạnh phúc. Một ngày nọ, không phải lễ Nghinh Ông mà trên bãi Hòn Me bỗng có nhiều người bày đồ cúng tế. Sau tuần nhang, người ta thả những thuyền giấy chở hoa quả, quần áo giấy, nhờ sóng mang đi hộ cho người thân của họ đang lạnh lẽo ngoài khơi. Mấy hôm trước có trận bão, biển động. Vài ngôi nhà bị sập. Năm thuyền đánh cá đi không thấy về. Cô Lê cũng ra đây đăm đắm nhìn hoài phía đại dương mênh mông, tay quàng chiếc nón lá, gió thổi ngược, tóc và vạt áo bay. Cô không khóc, không chít khăn sô, vì cô ráng hi vọng… Biết đâu Ông Cá Voi sẽ đưa chồng cô trở về… Nhưng suốt ngày đêm chỉ có tiếng sóng gào than...

Thời gian sau, cô Lê trôi dạt vào Sài Gòn. Cô đi học nghề thợ may. Người chồng thứ hai của cô cũng là người đàn ông tốt, cho cô một mái ấm nho nhỏ. Rồi người ấy tử trận. Từ đó, cô không lấy ai, dù cô còn mặn mà lắm. Thế mà già đi hồi nào không hay. Bà Lê sống lặng lẽ, cô độc. Trời thương cho bà gặp được nó. Con bé con khốn khổ gào khóc trong dòng người hỗn loạn ấy. Con cái nhà ai tội nghiệp quá! Khi nó ôm chặt lấy bà, áp đôi má đầy nước mắt nước mũi lên vai bà, để bà vuốt ve những sợi tóc non tơ của nó, thì bà thấy một tình cảm lạ lẫm, da diết, dịu êm bỗng tràn ngập trong lòng. Con bé run rẩy như con chim non trong giông bão tìm nơi ẩn trú. Như gà con rúc vào đôi cánh gà mẹ… Phải rồi, bà từng khao khát được làm mẹ! Giờ thì bà đã có con gái để ấp iu, che chở…

Năm Minh Chuyên lên 15 tuổi, bà đã ngoài 50. Nó xinh lắm, lại ngoan ngoãn. Những cô bé trạc tuổi nó thường chỉ lo ăn học. Nó thì ngoài giờ học phải phụ mẹ cắt chỉ, luồn thun, đính cúc. Bà dành hết tình yêu thương để bù đắp cho nó và cả cho mình. Khốn thay, bà ngã bệnh! Những cơn đau dữ dội. Chữa chạy hơn nửa năm không khỏi. Thân xác bà dần khô héo, mỗi lần vặn mình là quai hàm nghiến lại, rít lên không thành tiếng. Biết không qua khỏi, bà gắng gượng gọi nó đến bên và bảo:

- Mẹ mất thì con ráng tìm ba má ruột… Mười năm nay mẹ đã cố tìm, đăng báo mấy lần... Có thể là gia đình khá giả con nhé, bắt đầu từ khu ga Hòa Hưng... Con đến ủy ban hỏi, đưa họ xem tấm hình...

Minh Chuyên nắm chặt bàn tay mẹ, như ngày nào nó từng bấu chặt đôi vai của mẹ. “'Mẹ ơi... xin đừng bỏ con...”. Nó từng mơ một ngày sẽ tìm được nhà mình, nơi có những người máu mủ ruột rà. Nhưng dù vậy, nó vẫn sẽ mãi mãi là con của mẹ, không bao giờ rời xa. Vậy mà... mẹ nó nhắm mắt xuôi tay, lạnh lùng để mặc nó lay gọi mãi... “'Mẹ ơi, không có mẹ... con sống sao đây...”. Hàng xóm xót thương khuyên nhủ, nó vẫn không chịu ăn. Người ta đành để yên cho nó khóc suốt đêm, tiếng hờ khản đặc: “'Mẹ ơi... sao mẹ bỏ con... mẹ ơi... mẹ ơi...”...

Nó ngơ ngác, hụt hẫng suốt thời gian dài. Ai nhìn thấy cũng ái ngại. Nhưng con người ta có khả năng sinh tồn. Nó dần gượng dậy, thôi học, đi kiếm việc. Nó biết may. Nó tìm đến các văn phòng Ủy ban Nhân dân, chìa cái hình trắng đen đã ngả màu. Con bé trong hình chả giống nó là mấy. Không ai biết gì hơn. Người ta sao chụp tấm hình, hứa hết sức giúp đỡ, nhưng chẳng có tin tức gì khả quan. Mười năm trước, có thể gia đình nó đã theo dòng người tản cư đến một nơi trú ẩn rồi trở lại nhà, hay về quê sinh sống... Họ cũng nhớ thương, đi tìm đứa con bé bỏng, út Cưng mà... Hay họ vượt biên thành công... Hay họ chết cả rồi trên biển… Nghĩ đến đó, nó ứa nước mắt.

Tan tầm, nó đạp xe trên con đường quen như mọi khi. Dọc khu dân cư đường ray xe lửa, nó đứng yên một chỗ mà nó cho là nơi trái tim mách bảo, đưa mắt nhìn mông lung, hi vọng có một phép màu ban cho nó chợt thấy ai đó, hoặc có ai đó chợt nhìn thấy nó bằng linh cảm tình thâm...

- Em nhỏ, đợi ai hả?

Một giọng nói trầm đục, nó giật mình:

- Dạ...

- Người ta không đến hả? Cái người em đợi á!

Nó lục túi đưa cho hắn xem tấm ảnh:

- Chú có thấy đứa bé này quen không?

Hắn trố mắt:

- Em gái em đi lạc hả?

Nó lắc đầu chán nản, biết là mình ngớ ngẩn. Hắn nói:

- Sao trông em buồn quá dzậy…

Như chạm vào vết thương lòng, nó khóc òa. Khi hiểu câu chuyện, hắn tỏ ra cảm thông, an ủi. Nó còn ai trên cõi đời này mà không cảm động trước sự ân cần. Hắn lại sáng sủa, tuy lớn hơn nó 10 tuổi. Định mệnh! Điều gì đến phải đến. Đầu tiên là chú cháu. Sau đó là người bảo hộ. Cuối cùng Minh Chuyên sống với hắn như vợ chồng.

Thì ra hắn là dân lang thang, dắt mối heroin. Cò con thôi. Tiền bao nhiêu cho đủ với nàng tiên nâu. Căn nhà nhỏ của mẹ Lê hắn tự quyền bán đi để hắn “bày keo khác”. Hai người khi ở trọ, lúc bờ bụi. Không thể ngờ hắn vô cùng hung dữ. Khi đôi mắt có hàng mi dài đậm quyến rũ của hắn long lên là trở thành đôi mắt một con thú, trợn ngược, vằn những tia máu. Mỗi lần nó cãi lời hắn là một cú đấm, cú đá vào mắt, vào miệng, vào ngực, vào đùi, vào chân... Thân thể nó bầm dập, tả tơi... Chung sống với hắn 5 năm, cô bé 3 lần có thai là 3 lần phá thai vì hắn bảo chính quyền biết sẽ phạt và cô bé còn trẻ lắm, sau này tha hồ đẻ. Khi cô 20 tuổi có thai lần cuối, thì hắn bảo cuộc sống chưa ổn định. Vị bác sĩ điều trị khẳng định Minh Chuyên sẽ không bao giờ làm mẹ được nữa.

Vài lần cô bỏ trốn, nhưng lần nào hắn cũng tìm ra, lôi về và cho cô nhừ đòn. Hầu như xó xỉnh nào trong thành phố hắn cũng biết. Hắn yêu cô bằng tình yêu quỷ dữ. Nhưng cô là người. Cuối cùng hắn lặn lội qua Miên. Lần này làm ăn quy mô lớn. Liều lĩnh, nguy hiểm, đau tim lắm nhưng phất lên trông thấy.

Ma túy được ngụy trang trong các gói trà, bỏ vào các bao tải nhét sâu xuống đáy thùng hàng chở thủy sản. Những chuyến hàng được đưa từ Campuchia sang Việt Nam, sau đó về chợ đầu mối. Trong xe lúc nào cũng thủ 2 khúc côn, 4 cây dao tự chế. Thỉnh thoảng, Minh Chuyên giấu riêng một khoản tiền nhỏ. Hắn biết. Hắn kiếm tiền không khó. Hơn nữa, tiền và vợ cũng là của hắn mà. Cô biết trang điểm, ăn diện, trông xinh đẹp hơn, hắn càng say mê. Chỉ là hắn còn thích cô sợ hãi. Vậy nên lâu lâu hắn lại tra hỏi bằng nắm đấm, cho cô thấy hắn thông minh, hắn biết hết, khiến cô phải run rẩy van xin và hứa ngoan ngoãn không bỏ trốn.

Một hôm, xe đang chạy bỗng hắn đập vô-lăng chửi thề. Rồi cho xe chậm lại. Công an giao thông ở phía trước. Cô tái mặt, cuống lên. Hắn quát:

- Ngu thế, bình tĩnh, ngồi yên!

Gần 10 người mặc sắc phục vàng và sắc phục xanh. Họ ra hiệu dừng xe, xem giấy tờ, lục soát hàng hóa. Bỗng chồng cô vụt lên xe, rút vũ khí dưới tấm bạt. Trở xuống, tay côn tay dao, hắn trợn mắt, vung mã tấu chém bừa. Nhân lúc hỗn loạn, cô bỏ chạy về phía cánh rừng. Có tiếng tri hô đuổi theo, nhưng cô biết rõ khu vực này, trước đây khi cần xe thường dừng lại, để hắn và cô nghỉ chân, vệ sinh, đập đá, ăn uống... Cô nhảy xuống một hố cạn, ôm mặt, nghe tiếng mô tô rú trên đầu. Bóng tối phủ xuống rất nhanh che đỡ cho cô. Cô nằm im, chịu đựng cho đến khi yên ắng hẳn.

Khi đã đỡ sợ, cô trèo lên khỏi miệng hố, thấy đói cồn cào. Cái túi bao tử đeo trước bụng có ít tiền và chấm đá. Cô đi vào thị trấn, mua bánh mì. Sau đó tìm chỗ ngủ. Biết công an chờ mình ở các nhà nghỉ, cô nép dưới cổng một ngôi nhà có vườn tược vắng vẻ, thiếp đi một giấc… Tiếng chim đầu tiên hót trên cây cô đã nhanh chóng trở dậy. Cô nhớ mình có để dành được chút tiền. Nhưng phải về chỗ trọ mới lấy được. Thôi, không dại, biết đâu công an chờ cô ở đó.

Cô nghe ngóng tin tức, biết chồng cô làm chết một chiến sĩ công an và một người bị thương. Cô thừa biết hắn điên loạn thế nào. Tin sơ sài thế nhưng cô nghĩ hắn không bị bắn tại chỗ thì sau này cũng tử hình. Chết đi, 20 năm tao chịu đựng thế đủ rồi! Cô cũng không ngờ mình độc miệng như vậy! Cô bật khóc. Không khóc cho hắn mà nghĩ đến thân phận mình. Mẹ kiếp! Cô có muốn thế này đâu. Chồng cô giao dịch với ai, quen ai, họ ở đâu, cô đâu biết, hắn không cho cô biết. Mà cô cũng đâu quan tâm. Cô phải theo hắn để trông coi hàng hóa, mua cà phê, cơm hộp, phục vụ tình dục và đếm tiền. Bất giác cô cười một mình. Không sao, cô thoát rồi! Cô sẽ làm lại cuộc đời…

Bỗng cô va phải người đi đường. Bà ta mập mạp phăm phăm xô tới, còn cô mải nghĩ.

- Xớn xa xớn xác, bộ đui hả?

- Xin lỗi nha.

- Xin lỗi, xin lỗi cái mặt chó mày. Đạp lên chưng người ta đau thấu trời hà...

Cô trừng mắt:

- Ái cha, gớm chưa...

Cô định văng tục và cho con mẹ ấy biết cô không dễ ăn hiếp đâu. Nhưng nghĩ lại, không nên lớn chuyện. Cô nén giận, rảo bước, kệ con mẹ tru tréo sau lưng. Đi đâu bây giờ?... Phải rồi, mười mấy năm trời cô chưa về chốn cũ. Có tiếng còi tàu chợt rúc lên trong tâm trí. Cô mua chiếc mũ rộng vành, mắt kiếng đen, quần áo mới, bắt xe đò về thành phố.

Tới bến, cô gọi xe ôm:

- Ê xe ôm, xe ôm, Hòa Hưng bi nhiêu?

- Tám chục, chị Hai.

- Ok!

Xuống xe, cô đưa gã “phu xe” tờ 100 ngàn.

- Chị đợi chút, em đổi tiền nghen.

Cô bực mình, 20 ngàn mà gã cũng không có:

- Thôi khỏi, boa luôn, cha nội.

Cô đến ngôi chùa có hũ tro của mẹ. Khói hương bay khiến lòng cô vừa buồn vừa thư thái. Rồi cô lại đi... Đây rồi, con đường sắt nằm ngang trước mặt. Có chuyến tàu vừa qua đây, thanh barie nhấc lên, dòng xe nãy giờ chựng lại được giải phóng, ào ào băng qua đường ray. Dòng xe đó, tiếng còi tàu đó, những ngôi nhà san sát hai bên đó… Cô không nhớ rõ, nhưng quen thuộc lắm. Trong tiềm thức của cô, cô chắc chắn nhà mình phải ở đâu đây, trong ngõ. Nhưng cụ thể nhà cô ở chỗ nào, cha mẹ cô tên gì, anh chị của cô tên gì thì cô không biết. Cô chỉ nhớ mài mại, ba nước da ngăm, đi chiếc xe máy màu xanh hay màu xám gì đó, má cô rất hiền. Cô còn có anh Hai và chị Bi Bầu. Cả nhà đều gọi cô là Út Cưng. Tất nhiên đó không phải tên thật… Người thân của cô có khi đang đi trên đoạn đường này... Sao cô thấy đau ở đâu đó! Lâu lắm rồi, cô lại có cảm giác này. Quả tim bé nhỏ trong ngực cô rộn lên, thổn thức: Có ai biết gia đình tôi ở đâu không? Có ai nhận ra tôi không?...

*

Rồi cô bị bắt. Đúng hơn là cô đầu thú. Cô đến cơ quan công an gần nhất:

- Tui vận chuyển ma túy, tui đi chung với thằng chém công an ở quốc lộ 22 cách đây 6 tháng.

Mọi người trong phòng đều giật mình ngước mắt nhìn. Cô ta trông tàn tạ nhưng bình thản. Ngạc nhiên một chút rồi một người cũng đứng lên trấn an cô và dẫn tội phạm nguy hiểm vào phòng chờ xét hỏi.

Là cô rất buồn, mệt mỏi và tuyệt vọng. Ngày ngày cô đến khu nhà ga Sài Gòn, tìm kiếm điều kỳ diệu. Sau bao ngày tháng vô vọng, cô muốn bị bắt vì cô không thể lang thang, đói khát, dật dờ mãi được. Và cô chợt nghĩ, chí ít công an sẽ đăng hình và thông tin cá nhân của cô trên báo chí khi triệt phá được vụ án lớn. Có khi câu chuyện của cô, hình ảnh của cô sẽ thu hút sự chú ý trên truyền hình trong và ngoài nước. Cô vẫn hi vọng phép màu. Cha mẹ sẽ nhận ra cô. Rồi sau đó ra sao cũng được. Chỉ là cô không hay biết, cô bệnh nặng lắm. Sau bao ngày lo sợ, đói khát, buồn bã, những vết thương trong trái tim và trên thân thể cô từ hồi nhỏ đến giờ đã di căn đến tận huyết mạch. Cô hoa mắt, mũi miệng ộc ra máu, ngất đi trong phòng tạm giam.

*

Trong phòng cấp cứu của bệnh viện xông lên mùi máu, mùi cồn, mùi thuốc tây... Bốn bức tường mờ dần như hư ảo… Dòng người hỗn loạn... Tiếng súng, tiếng la thất thanh... Má ơi!... Má ơi má!... Con ơi!... Con tôi đâu!... Mi mắt cô giật giật... Cô nghe rất rõ tiếng còi tàu… Một ngôi nhà yên ả có khung cửa màu xanh… Có cậu bé mặc tà lỏn làm ngựa cõng một cô bé tóc bum bê rất đáng yêu đang cười nắc nẻ… Một cô bé khác cột tóc đuôi gà, cầm cây giả làm kiếm phi ngựa đuổi theo... Người đàn bà hiền hậu đến hôn cô gái nhỏ… Một người đàn ông giang hai tay về phía cô bé, ánh mắt trìu mến: “Nào, Út Cưng của ba, nào!”...

Cô nằm đó, một tay bị còng vào thành giường. Chung quanh là dây nhợ, dịch truyền. Anh công an hỏi cô có cần gì không. Cô nói cô có một tấm hình và giải thích sơ lược, rồi nở nụ cười héo hắt: “Anh hỏi dùm, có ai nhận ra tui, ai biết gia đình tui thì giúp tui nha...”.

Cô chờ điều kỳ diệu cũng được 7 ngày.

Trong biên bản của công an, những tài sản, hiện vật trong túi xách của nữ tội phạm vừa chết đêm qua, gồm vài ngàn đồng lẻ, một tấm hình trẻ con, một cây son, một hộp phấn loại trung bình, một cuốn sổ xinh xắn phù hợp với tuổi teen. Ô, người đàn bà băng đảng, nghiện ma túy này yêu nhạc Trịnh! Thời buổi này còn chép nhạc vào sổ tay!

Cô chép trong sổ tay hơn 10 bài hát của Trịnh Công Sơn. Bản nhạc cuối cùng là “Xin cho tôi”, đã viết đến đoạn thứ hai:

Xin cho tôi yên ngủ một ngày

Xin cho đêm không có đạn bay

Xin cho chim góp nhạc về trời

Xin cho tôi là kiếp của mây

Xin cho tôi ra khỏi cuộc đời

Để bao giờ trời đất yên vui

Xin cho tôi xin lại cuộc đời…

Nguồn: Tạp Chí Văn Nghệ TP.HCM

Bài viết liên quan

Xem thêm
Thành phố tươi đẹp – Truyện ngắn của Vũ Minh Phúc
Ở Việt Nam ta, có không ít thành phố, nhưng sao mãi lòng tôi cứ đắm đuối và lưu luyến với thành phố Hà Tĩnh. Vì sao lại vậy? Vì đó là một thành phố biển tươi đẹp, nó đẹp trong khung cảnh, trong con người và cả vùng đất. Tôi ngồi đó, trên bãi biển Thiên Cầm, nghe tiếng sóng biển ào ạt như tiếng đàn trời réo rắt. Sông Ngàn Sâu Ngàn Phố nước trong xanh như một khối ngọc bích, nước dưới đáy biển yên tĩnh lạ kỳ. Nó nối giữa đôi bờ của hai tỉnh Hà Tĩnh và Quảng Bình. Ánh chiều tà tịch dương xuống chậm và đổ dài trên đường chân trời xa xa, và mùi hương của hoa sen ngan ngát đến dịu lòng. Có phải là tôi đang mơ không? Không, dĩ nhiên rồi. Trong suy nghĩ mơ màng của tôi, dù thành phố đã chịu nhiều bão tố của thiên nhiên, triều cường, nhưng nó vẫn ngời lên sức sống bất diệt. Dù cho không phải là người con của đất Hà Tĩnh mến thương, nhưng xin cho phép tôi được gửi câu chuyện nhỏ này đến đó như một nỗi niềm xa xôi vọng niệm. (Lời tác giả)
Xem thêm
Cánh cửa không mở lại – Truyện ngắn Hồng Loan
Nga chết lặng. Đôi môi cô mím lại, hơi run. Cơn gió lạnh tưởng đã tan từ sáng sớm lại bất ngờ quét qua lồng ngực, như một cú đấm vô hình, như một cú tát nhẹ nhưng bén ngót. Cô đã từng tưởng tượng đến giây phút này hàng trăm lần. Nơi cô sẽ gào lên, chất vấn, hoặc ít nhất cũng khiến ông ta bối rối, nhưng không. Cô ngồi đó, lặng lẽ. Đôi mắt không còn giận dữ, mà trở nên thản nhiên một cách đáng sợ. Bởi vì… ông không nhận ra cô. Và chính điều đó lại đau hơn mọi lời phủ nhận. Có lẽ với ông, cô chưa từng tồn tại.
Xem thêm
Từ mặt - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Nguồn: Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số 50 tháng 7/2026, trang 12.
Xem thêm
Núi chờ - Truyện ngắn Thanh Tuân
Má thương cảm đời Vũ như đời má. Chỉ là Vũ còn bé chưa ý thức được phận đời rơi rụng. Còn má, ngày đó tuổi đã lưng chừng, biết nghĩ, biết suy, biết yêu thương, biết đau khổ. Má chăm Vũ từng miếng ăn, giấc ngủ, từng cái váy thổ cẩm xòe, váy dài trắng như công chúa, không để thiếu thứ gì. Má nói để nhớ ngày xưa mình được dắt đi mua sắm thế nào, được yêu thương ra sao. Mà lạ kỳ càng cố nhớ lại thấy lòng mình càng trống rỗng. Sự đời đâu phải cứ muốn nhớ là nhớ, cứ muốn quên là quên được. Có những thứ muốn quên mà làm con người ta đau đáu hoài. Có những điều cố nhớ nhưng lại tít tắp mịt mù. Như má cố nhớ những yêu thương từ hồi mà được sinh ra đến khi lớn lên, nhưng lạ kỳ hình như yêu thương bốc khói. Cái còn lại là những đau khổ, những kiệt cùng của nhói buốt mà thỉnh thoảng vẫn quặn lên từng cơn co thắt. Trong lòng má. Cái đó đáng lẽ quên biệt xứ.
Xem thêm
Đêm trăng lúa – Truyện ngắn Vũ Minh Phúc
Tôi là thằng bé lớn lên từ những đồng ruộng. Bao giờ cũng vậy, cứ mỗi lần về quê, đi trên con đường, ngắm những đồng lúa chín, lòng tôi lại dâng lên những kỷ niệm và quá khứ êm ái của làng quê mình. Giờ đây, cuộc sống cuốn đi, những no đói thường nhật, chẳng có lúc nào nghĩ về những năm tháng ấy nữa. Tôi đi đến các vùng quê, tuy đã đô thị hóa, khang trang hơn, đồng ruộng lui dần vào dĩ vãng, nhưng đây đó vẫn còn những cánh đồng lúa chín bát ngát hương thơm, những người nông dân được trang bị cơ giới hóa, tôi đã gặp họ. Nhưng câu chuyện qua đi, không còn nhớ nữa. Nhưng tôi chẳng thể nào quên, tôi đã cố chắp nối những ký ức nhỏ bé ấy thành một câu chuyện, hy vọng để mình không quên đi và cũng bày tỏ lòng biết ơn với cây lúa, hạt thóc, bát cơm đã nuôi nâng chúng ta thành hình hài bé nhỏ.
Xem thêm
Mưa Sài Gòn - Truyện ngắn Vũ Thanh Hoa
Nàng là phụ nữ, lại là phụ nữ đa cảm, những cử chỉ dịu dàng giản dị nho nhỏ của anh đủ sức trấn áp những nổi loạn, những mơ mộng dại dột lâu lâu lại nảy sinh trong cái đầu bé nhỏ, xinh xắn nhưng rắc rối của nàng. Chắc là anh đang vui và mãn nguyện. Họ đang trên đường đi mời bạn bè dự đám cưới mình.
Xem thêm
Chạm mặt chúa rừng - Truyện ngắn của Hồng Chiến
Mấy cậu học trò vừa bắt cá, vừa trêu đùa nhau vui vẻ vượt lên phía trước. Vân Trang theo sau, dùng đèn pin soi bên bờ suối xem cá kéo cả bầy ăn quả ươi rơi chìm dưới suối. Trên mặt đá nằm dưới làn nước, gần sát bờ có loại rêu mọc xanh màu đọt chuối, thân và lá gần giống như hoa mười giờ, nở hoa màu đỏ tươi, năm cánh, cánh hoa giống như cánh hoa hồng. Bầy cá chỉ to hơn đầu đũa một chút, sống lưng màu đen, phía bụng vảy màu vàng tươi kéo dài đến tận đuôi, vây quanh các bông hoa như đang ngắm nhìn.
Xem thêm
Thuần hương - Truyện ngắn
Đây không phải kiểu truyện đọc để biết chuyện gì xảy ra, mà là kiểu truyện đọc để đắm trong một trạng thái cảm xúc và suy tưởng.
Xem thêm
Mùa phượng chết - Truyện ngắn của Việt Nga
Đêm, hai thằng ngồi ở góc xa nhất của sân vườn nhà Thắng nên không nhìn rõ mặt nhau. Chỉ thấy đốm thuốc trên môi Thắng tắt rồi lại lóe liên hồi. Thắng chưa khi nào tưởng tượng ra rằng Ngân có đủ dũng khí đến gặp Hoa, khóc nức nở thú nhận cô đang mang trong mình giọt máu của anh, rồi van xin Hoa hãy nhường Thắng cho cô, để con cô có bố. Hoa xinh đẹp, giỏi giang, thiếu gì chọn lựa. Còn Ngân, nếu Thắng không chịu cưới, thì chỉ còn một lựa chọn duy nhất là cái chết. Đó là khi giữa Thắng và Ngân hoàn toàn chưa có chuyện gì. Đến lúc “có chuyện gì” thì chưa kịp biết Hoa có sao không, Thắng đã phải vội vã làm đám cưới. Sau đám cưới cả năm trời Ngân mới mang bầu. Vậy mà… Người xúi Ngân việc đó là Hoàn. Và âm mưu ấy đã thành công như mong đợi. Không một lần Hoa ngoảnh lại nhìn Thắng nữa.
Xem thêm
Giấc ngủ đại ngàn – Truyện ngắn Vũ Minh Phúc
Khi bắt đầu viết truyện ngắn này, em đã cố gắng hình dung và nhớ lại khu rừng mang tên ông: Tướng giáp. Ông là vị tướng của nhân dân, vị tướng của hòa bình, có điều gì cuốn hút đến thế. Và những nơi ông đi qua, những chiến tích ông từng làm cho nhân dân ta, đều khiến lớp trẻ chúng em muôn phần kính trọng, tự hào và ngưỡng mộ. Làm sao có thể quên đi được những trang sử hào hùng ấy. Làm sao không kính trọng một con người, một vị tướng đã trở thành huyền thoại ngay cả khi ông còn sống. Em cứ nghĩ đã có một cánh rừng đại ngàn đã đi vào giấc ngủ và cũng có một vị tướng huyền thoại cũng chìm trong giấc ngủ ngàn thu ở Vũng Chùa – Đảo Yến: Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Xem thêm
Chuyện cổ tích – Truyện ngắn Nguyễn Thị Việt Nga
Một năm trôi qua, rồi nhiều năm trôi qua, cuốn sách vẫn ở yên trên bàn khách sạn. Trong ngần ấy thời gian, có biết bao nhiêu khách lưu trú đã ra vào căn phòng ấy. Có người không ngó đến cuốn sách một giây. Họ thuê phòng khách sạn khi đêm khuya và ra đi khi mặt trời còn chưa mọc. Nhưng cũng có người ở đến mấy ngày. Họ cầm sách lên, ngắm nghía, lật ra, tò mò đọc những dòng thư nhắn của bà chủ và rồi lại để lại chỗ cũ… Cuốn sách cứ nhẫn nại chờ đợi. Nó nhẩm tính trong đầu, với ngần ấy thời gian, cô chủ nhỏ ngày xưa cũng đã lớn lắm rồi. Có thể cô không còn thích đọc truyện cổ tích như ngày xưa nữa… Cũng có thể cô đã không còn nhớ mình từng có một cuốn truyện cổ tích thế này ... Nhưng nó vẫn kiên trì chờ đợi và hy vọng…
Xem thêm
Đóa hồng đẫm sương – Truyện ngắn của Võ Chí Nhất
Nhà văn Võ Chí Nhất là một cây bút trẻ kiên trì sáng tạo dòng văn trinh thám - tội phạm, với series truyện về nhân vật Đại úy Hà “ớt”. Anh bắt đầu sự nghiệp viết lách từ 2013, tiểu thuyết Pho tượng cổ được NXB Công an nhân dân xuất bản năm 2025 là tác phẩm thứ 7 của anh.
Xem thêm
Nhang Tàn – Truyện ngắn Lê Hoàng Kha
Ngồi một mình trong căn phòng làm việc nhỏ, nơi tòa soạn đã thưa người. Thành phố ngoài kia vẫn ồn ào, tiếng xe, tiếng rao hàng, tiếng gọi nhau í ới mua mai, mua bánh, tất cả hòa lại thành một bản nhạc quen thuộc của những ngày cuối năm. Huệ nhìn ra ô cửa kính, nắng rớt xuống từng mảng vàng nhạt, mỏng như một lớp ký ức đang chậm rãi phủ lên lòng mình.
Xem thêm
Cuộc nhường ghế vĩ đại – Truyện ngắn của Hồng Luân Anh
Vì nể mặt ông bác họ của cậu hàng xóm – dù khi ấy đầu óc tôi đã tít tắp ở vương quốc Biêng-biêng rồi – tôi vẫn bấm bụng ngồi rốn làm thêm một chập nữa đến tận hai giờ sáng. Bốn tiếng sau, bắt gặp tôi ở hành lang, cu cậu vò mái đầu rối, lè nhè với cái miệng sủi bọt trắng xóa cùng cán bàn chải nhựa lòi ra.
Xem thêm
Ta là ai? – Truyện ngắn của Trần Đôn
“Ta là ai?” của Trần Đôn (Bình Dương) là câu chuyện về một thân phận bị đặt giữa hai bờ lịch sử – nơi lựa chọn đôi khi không thuộc về cá nhân, và câu hỏi về căn tính trở thành nỗi day dứt kéo dài suốt một đời người.
Xem thêm
Di ảnh người lính Gạc Ma – Truyện ngắn của Huỳnh Mẫn Chi
Sài Gòn sáng sớm, luồng khí vẫn còn trong trẻo, thanh khiết, thong dong chưa kịp bắt nhịp sống tất bật của ngày mới.
Xem thêm
Dư vang trong đá – Truyện lịch sử Nguyễn Thị Việt Nga
Chàng chẳng còn gì. Không ngai vua. Không cả nước. Chỉ còn một thân thể rách nát và một trái tim bị đánh cắp. Không khi nào trong giấc mơ thời trẻ, chàng từng nghĩ tới vương miện, ngai vàng, bảo kiếm. Chàng từng chỉ mong một mái nhà nhỏ giữa rừng, một người bạn tri kỷ, một thư phòng và một chốn hoa nở thơm ngát bốn mùa, trăng in đáy nước để bình thơ. Giấc mơ ấy đã bị đánh cắp – bởi chiến lược, bởi quyền lực, và bởi niềm tin rằng mọi thứ trên đời có thể toan tính được.
Xem thêm
Cứu người đẹp - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Cứu người đẹp – hay cứu một trật tự? Một truyện giả cổ, đọc như ngụ ngôn về luật và lòng người.
Xem thêm
Giờ linh – Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ cuối)
Một ngày tháng Năm, ngôi dinh thự trở nên vắng lặng, cửa khóa ngoài, đã một tuần trôi qua, người ta không thấy những chiếc xe oto ra vào khu dinh thự. Đèn khuôn viên không còn bật sáng, ngôi nhà chìm trong bóng đêm, chỉ còn những tàng cây cổ thụ đong đưa và tiếng côn trùng rền rĩ. Một vòm kiến trúc vốn là niềm tự hào của dân làng Đại Mẫu, nay trở thành địa điểm bỏ hoang, mang màu sắc tâm linh và bí ẩn.
Xem thêm
Giờ linh - Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ 1)
Ánh đèn màu đỏ, ám đục như làn sương mờ ảo, bị bám bụi lâu ngày. Những con phù du bé nhỏ đong đưa ở những quầng sáng le lói để tìm sự sống. Người đàn bà trong ngôi nhà cổ, rêu phong phủ lạnh không gian, thâm sâu như đáy vực, bà ngồi im lặng, phía trước con đường hun hút nhỏ hẹp, lần sâu vào bên trong ngôi nhà, chẳng thấy lối đi, chỉ thấy một màu đặc sệt của bóng đêm. Ngôi nhà này chỉ có duy nhất người đàn bà trú ngụ.
Xem thêm