TIN TỨC
  • Thơ
  • Con bé nhà quê yêu Sài Gòn - Minh Đan

Con bé nhà quê yêu Sài Gòn - Minh Đan

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-02-20 21:40:53
mail facebook google pos stwis
2597 lượt xem

Tiến tới Ngày thơ Việt Nam lần thứ 22 với chủ đề “Thành phố này tôi đến tôi yêu”, Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu 2 bài viết của nhà thơ Minh Đan.
 

MINH ĐAN


Thử thách tôi đi

 

Thử thách tôi đi!

Thử thách tôi đi!

Thử thách tôi đi!

 

Đừng hỏi: tại sao là tôi?

Đừng hồ nghi: sắc hồng chỉ dành cho người may mắn

Sao phải bận tâm cánh hoa nào đỏ thắm

Gai nhọn cuộc đời không đánh bật được tôi đâu

 

Nếu khiếm khuyết đang làm bản thể đau

Bởi những lời khó nghe, những điều thương tổn

Tôi ở đây và không lẩn trốn

Dũng cảm cứu lấy mình, đối mặt với đêm đen

 

Mưa bao nhiêu rồi cũng tạnh lòng

Yêu thương cho đi là yêu thương giữ lại

Những vì sao lặn xuống sẽ mọc lên sáng chói

Như chúng ta sống ở thành phố này để nắm lấy tay nhau

 

Thử thách tôi đi!

Thử thách tôi đi!

Thử thách tôi đi!

 

Sài Gòn bao dung ý nghĩ

Vòng tay ôm những phận người chở che.

 

***

 

Con bé nhà quê yêu Sài Gòn
 

Sài Gòn bắt đầu mê hoặc tôi là từ tà áo dài thiếu nữ. Một con nhỏ nhà quê bé xíu, mang trong lòng khát khao miền đất lạ, nhìn thấy cái gì cũng lấp lánh diệu kỳ. Tôi chạm vào Sài Gòn bằng nỗi niềm khấp khởi đó.

Tôi chỉ mới học lớp 6, chạm vào ngưỡng thiếu nữ. Cho đến bây giờ tôi vẫn không thể xóa đi hình ảnh đẹp đẽ của các cô gái Sài Gòn trong tà áo dài ngày ấy. Vừa tươi trẻ, vừa mềm mại, lại vừa kinh kỳ lộng lẫy sắc màu. Sau này, khi đi rất nhiều nơi, nhìn thấy nhiều phụ nữ trong trang phục áo dài nhưng vĩnh viễn, tà áo dài của các cô gái Sài Gòn năm tôi 12 tuổi lưu trong tâm trí. Với tôi, áo dài sẽ phải là áo dài Sài Gòn.

Cứ thế, dấu ấn Sài Gòn đẹp đẽ bình yên những năm 90 ấy là phố phường không đông đúc với những chiếc ô tô cổ cổ, những chiếc vespa ấn tượng và duyên dáng những tà áo dài. Một con nhóc là tôi ôm ấp tình cảm với một vùng đất xa lạ chỉ sau 3 tuần rong ruổi. Ôm ấp cả giấc mơ sẽ quay lại trở thành một phần của vùng đất ấy.

Cuộc chơi của con nhóc tỉnh lẻ chỉ kéo dài 3 tuần. Nó chỉ nhìn thấy sắc màu lung linh và những chuyến dạo phố thú vị kéo dài từ Đầm Sen về Thị Nghè. Khi lựa chọn trở thành cư dân của thành phố này, cuộc sống thực sự với nhiều chiều trái ngược mới là vấn đề mà tôi phải đối mặt. Từ việc nhỏ như nhớ tên một con phố đến thói quen sinh hoạt, đặc biệt là tâm lý tự ti của một con bé nhà quê sống nơi thị thành. Có nhiều lúc, Sài Gòn làm tôi hoảng hốt.

Nhưng, cảm nhận đầu tiên dường như bao giờ cũng chính xác. Tôi luôn chạm vào Sài Gòn với những xúc cảm như thuở 12 tuổi năm nào. Nồng nàn, tình nghĩa và đẹp đẽ, dễ thương. Sài Gòn rất dễ hòa nhập, tất cả kéo tôi vào những cuộc vui say sưa của thanh niên. Tôi tham gia văn nghệ ở các câu lạc bộ, nhà văn hóa… Trong dòng chảy cuộc sống, tôi cũng vừa học vừa đi làm như tất thảy các bạn sinh viên khác, gia sư, bán hàng theo giờ… làm tất thảy mọi việc để vơi bớt gánh nặng cơm áo cho gia đình. Từ một con bé nhút nhát, Sài Gòn đã kéo tôi vào cuộc sống ồn ã của nó như thế. Để mỗi ngày một thương hơn, yêu hơn. Yêu từng góc phố nơi mình đặt chậu hoa bán thêm ngày lễ. Yêu từng đứa trẻ mình dạy nó bài thơ. Yêu cả những mặt người ngày ngày chạm nhau trong con hẻm nhỏ… Tôi đã trở thành một phần của Sài Gòn như thế!

Sài Gòn mê hoặc tôi bằng áo dài, bằng phồn hoa đô thị nhưng đó không phải là thứ để tôi gắn với vùng đất này bằng một thứ tình cảm thân thương của gia đình. Tôi yêu vùng đất này bằng tình yêu da diết như yêu quê hương tôi, bởi vì nơi này cho tôi cảm giác an toàn, ấm áp và chở che. Không ít lần tôi nhận được sự giúp đỡ từ những người xa lạ. Từ sớt chút xăng giữa con phố dài mà xe kiệt xăng chết máy, đến quàng cho nhau cái áo mưa mỏng tránh đỡ cơn mưa ràn rạt cuối chiều, đến người dưng cũng quan tâm nhau như thân thuộc… hào sảng, chân thành!

Tôi không sinh ở Sài Gòn, nhưng luôn xem mình là một phần của Sài Gòn từ lâu lắm rồi. Tôi nhận ra, con nhỏ nhà quê tự ti khép nép ngày nào dường như chả còn “bóng dáng” gì ở tôi bây giờ nữa. Tôi đã sống ở đây, suy nghĩ theo lối nghĩ giản dị của người Sài Gòn, hành xử như người Sài Gòn chân thành, mộc mạc. Và tôi cũng thấy, không cần tỏ ra, không cần cố gắng mà như một lẽ tự nhiên tôi cũng muốn dành một chút tấm lòng cho những hoàn cảnh không may, những em bé đường phố, những sinh viên nghèo hiếu học – gọi là ảnh hưởng của người Sài Gòn cũng được, mà gọi là tri ân tình nghĩa với vùng đất này cũng được.

M.Đ

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm