TIN TỨC
  • Thơ
  • Dòng sông và giấc mơ mái ấm - Chùm thơ Lương Lan

Dòng sông và giấc mơ mái ấm - Chùm thơ Lương Lan

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-09-29 16:23:03
mail facebook google pos stwis
863 lượt xem

(Mời click vào logo trên đây để truy cập thư mục)
 

Nữ nhà báo, nhà thơ Lương Lan, sinh năm 1970 quê xã Nhật Tân, huyện Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên. Nguyên giáo viên dạy văn, hiện chị là thư ký Hội Nhà báo tỉnh, Ủy viên Ban chấp hành Ban văn học, Hội Văn học Nghệ thuật Bà Rịa - Vũng Tàu (cũ), nay là hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh.

Lương Lan đã xuất bản tập thơ “Niềm Riêng” với Phạm Hoài Phương, Nxb Hội Nhà văn, 2006; Tập thơ “Tự tình em gái”, Nxb Thanh Niên, 1995. Ngoài viết báo, làm thơ, chị còn viết truyện ngắn.

Thơ Lương Lan dịu dàng, đằm thắm, khát khao tình yêu, tình vợ chồng, mong ước có một tổ ấm gia đình hạnh phúc…

Mời bạn đọc chùm thơ của nữ nhà báo, nhà thơ Lương Lan do nhà thơ Nguyễn Xuân Sang tuyển chọn & giới thiệu.


Nhà thơ Lương Lan.

 

ĐỪNG GIẬN EM!

 

Khi anh buồn, em biết nói gì hơn

Trưa mùa hạ nghẹn ngào ngấn nắng

Hoa phượng cháy cạn mình trên phố vắng

Biết bây giờ anh đang ở đâu…

 

Bao nhớ thương câu hát đợi bên cầu

Hoàng hôn đổ tím vai gầy đứng đợi

Vừa bên em, anh lại xa vời vợi

Ánh mắt buồn giận dỗi níu theo chân

 

Nửa vầng trăng bàng bạc dải sông Ngân

Em khắc khoải con thuyền ai rẽ nước

Anh xa vắng, em làm sao nén được

Tiếng sóng cồn xa xót trái tim nhau

 

Anh giận hờn để em khổ đau

Câu trách cứ theo về bên em ngủ

Hai mươi tuổi một thời tơ liễu rủ

Chẳng thể nào em đã hết vô tâm

 

Tiếng đàn ai buông mãi những nốt trầm

Nghe buồn quá. Cánh diều bối rối

Trăng khuyết lẻ bởi muôn đời nông nổi

Biết bao giờ mới hiểu hết lòng nhau

 

Ngày hôm nay và cả mai sau

Em hoá đá một mình bên bến đợi

Yêu thương nhé xin đừng xa vời vợi

Hết mưa rồi con nhện lại vương tơ…

 

 

THƠ CHO RIÊNG ANH

 

Em chẳng bao giờ có thể chối bỏ đâu

Câu thơ cháy khung trời hai mươi tuổi

Những tháng năm trẻ thơ rong ruổi

Tìm ánh sao chiều sóng sánh một dòng thương…

 

Em chẳng thể nào bỏ nổi những tơ vương

Những khao khát suốt một thời con gái

Hoa phượng đỏ, ngàn năm còn đỏ mãi

Con ve ngân thương nhớ tận bây giờ

 

Sẽ chẳng bao giờ nguôi tắt ước mơ

Câu chuyện cổ xưa: Lọ Lem và Hoàng tử

Dẫu hoàng hôn đổ tím vai ngày lữ thứ

Em một mình, không có anh bên…

 

Sẽ chẳng bao giờ em có thể vùi quên

Năm tháng cũ, mặn mòi câu thơ viết

Sóng nước cồn cào, nhớ thương da diết

Em tê lòng nghe nhói trái tim đau

 

Dẫu em giận hờn: ta không là của nhau

Ánh sao chiều vùi chôn nơi dĩ vãng…

Anh cũng đừng buồn, cho dù em im lặng

Em chẳng bao giờ có thể hết yêu anh!

 

 

THƠ MỘT DÒNG SÔNG

 

Một mình em trở lại bến sông

Nơi một thời ta chung dòng nước mát

Nơi ngày xưa hai đứa mình khao khát

Sẽ suốt đời chung mãi một dòng thương

 

Thời gian dài, kỷ niệm vẫn tơ vương

Trái tim vẫn nồng nàn không hiểu nổi

Sông vẫn đôi bờ phù sa đắp đổi

Bên lở bên bồi, con nước đầy vơi

 

Nơi ngày xưa em tìm ánh sao rơi

Trong mắt anh. Lặng nghe anh hát

Lời ca ngọt ru lòng em ấm áp

Khóc thương ánh trăng vàng ngàn năm đơn côi

 

Chiếc lá rơi nghiêng như một làn môi

Dịu dàng đặt nụ hôn lên sóng biếc

Ôi con sóng cũng dường như nuối tiếc

Nên bạc đầu vỗ cát suốt ngàn năm

 

Bến sông xưa nay mình em về thăm

Sóng cồn cào kỷ niệm thời thơ dại

Triền đê dài em đi tìm mãi

Biết nơi nào anh gửi lại tình yêu?

 

Ai đã thay em tìm hái sao chiều?

Bên dòng sông ai nghe anh hát?

Em đứng lặng nghe lòng mình đắng chát

Hoàng hôn buồn tê tái một dòng sông…

 

 

NÓI VỚI ANH

                            

Có thể nào nói hết với nhau không

Tất cả mọi điều, dù xót xa, cay đắng

Trong ngực trẻ con tim chết lặng

Có thể nào nói hết được không anh?

 

Đã từ lâu vắng những giấc mơ lành

Em vật vã bao đêm dài nhức nhối

Thức trắng đêm mặt vùi trong gối

Nghe ngoài trời vần vũ bão giông

 

Có thể nào nói hết với nhau không

Cái náo nức của một thời con gái

Cái si mê của tình đầu thơ dại

Những hão huyền mơ mộng tuổi đôi mươi…

 

Cứ ngỡ đâu đã đến đỉnh cuộc đời

Nhưng cuộc đời vẫn đang còn phía trước

Điều đơn giản vậy thôi không hiểu được

Để bây giờ đau buốt trái tim

 

Quá viển vông khi em cứ đi tìm

Cứ khao khát một mối tình vô giá

Cứ mong mỏi một Ngân hà kỳ lạ

Những tưởng cuộc đời vẫn có Romeo…

 

Bàng hoàng khi những đợt sóng xô

Cơn bão cát dội lòng em xối xả

Em bơ vơ giữa đô thành xa lạ

Em lẻ loi giữa thật giả cuộc đời

 

Chẳng có gì là vô giá! Trời ơi!

Con ảo tưởng - phải thế chăng, hỡi Chúa?

Trời đất tối sầm và tim con máu ứa

Có lẽ nào con có tội khi yêu?

 

Đừng trách con đã mơ ước quá nhiều

Trái tim con không hề có lỗi

Tình yêu có bao giờ thôi nông nổi

Gió có bao giờ thôi ước chốn biển khơi

 

Chợt thấy thương, thương quá tuổi đôi mươi

Ánh hào quang, và trái tim bỏ ngỏ

Đêm mưa giông thương con dế nhỏ

Nỗi chi mà nức nở suốt canh thâu

 

Chẳng thể nào nói hết với nhau đâu

Em tê tái giữa một trời giông gió

Đau xé lòng, lệ trào như máu rỏ

Chẳng thể nào nói hết được đâu anh…

 

 

TA MƠ NGÔI NHÀ BÃO DỪNG SAU CÁNH CỬA

 

Nếu trong lòng nặng trĩu bởi mưa rơi

Chồng chất những nỗi đau

Không thể cùng chia sẻ

Thì tại sao

Lại không nhìn mưa và ước ao

Ngày mới nắng vàng rực rỡ khát khao

Niềm hạnh phúc không thể nào đoán trước...

 

Bao nỗi niềm không chia sẻ được

Ta đơn côi ngay giữa chính nhà mình

Mỗi hoàng hôn

Mỗi bình minh

Chỉ mình ta đi ngược chiều gió thổi

 

Nửa đời người vẫn chưa thôi nông nổi

Biết trách ai?

Hay định mệnh xoay vần!

Ánh mắt con thơ níu giữ bước chân

Ta không dám nghĩ đến một lần làm lại

 

Hoang mang giữa bao nhiêu điều khôn dại

Trái tim đau con sóng cũng bạc đầu

Vẫn khát khao giữa cuộc bể dâu

Một ngôi nhà bão dừng sau cánh cửa*

 

Xin đừng làm tổn thương nhau thêm nữa

Bát nước hắt đi sao vớt lại cho đầy

Dẫu mong manh vẫn góp nhặt dựng xây

Một ngôi nhà bão dừng sau cánh cửa...
 

 (* “Ngôi nhà bão dừng sau cánh cửa”- ý thơ Bằng Việt)

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đà Lạt trong miền nhớ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Đà Lạt trong thơ Nguyễn Loan không phải là một đô thị hiện đại với những công trình mới, mà là một miền ký ức và cảm xúc
Xem thêm
Chạm phố - Chùm thơ Phan Duy
Nắng bỏ lại phía sau thành phố/ chút riêng tư không nói bằng lời/ chỉ nhẹ nhàng một chiếc lá rơi/ gửi gắm cả trăm chiêu tâm sự
Xem thêm
Từ những nhịp cầu đến miền đất yêu thương – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Không miêu tả phong cảnh hay kể lại hành trình, Đinh Nho Tuấn chạm đến hồn đất bằng những liên tưởng giàu chất thơ. Từ nhịp cầu nối những bờ vui đến tràm, đước, áo bà ba, câu lý…, tác giả gợi lên một miền Tây bình dị, hào sảng, giàu nghĩa tình.
Xem thêm
Đi về phía bình minh - Chùm thơ Nguyễn Hữu Quý
Hai bài thơ hưởng ứng, cổ vũ Cuộc thi thơ Tiếng gọi đô thị mới, như một lời chia sẻ và đồng hành cùng cuộc vận động sáng tác; không tham gia dự thi.
Xem thêm
Âm vang miền sơn cước - Chùm thơ Cao Thanh Minh
Hai bài thơ trong chùm Âm vang miền sơn cước mang đến bức tranh giàu màu sắc văn hóa về cuộc sống của đồng bào miền núi.
Xem thêm
Dấu chân ký ức - Chùm thơ
Chùm thơ Hoàng Quý:Em hóa ngỗng, hóa công, hóa thiên nga, phù thủy.../ Lông ngỗng đau lòng huyền sử Mỵ Châu
Xem thêm
Căn cước một thành phố - Chùm thơ Nguyễn Quốc Hiền
Cuộn mình vào cơn lốc chuyển dịch/ Ta tìm thấy căn cước của thành phố hôm nay.
Xem thêm
Làng lên phố - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Một chùm thơ có sự thống nhất khá rõ về cảm hứng: sự chuyển mình của làng quê Nam Bộ trong quá trình đô thị hóa, với những rung động trước cái mới nhưng vẫn da diết nhớ những giá trị cũ.
Xem thêm
Khói và màu xanh – Chùm thơ Đại Duy
Từ những mái phố, bữa cơm chiều và phận người giữa đô thị đến những miền liên tưởng giàu màu sắc tượng trưng, thơ Đại Duy cho thấy nỗ lực tìm kiếm một giọng điệu riêng. Trong Khói và Xanh, hiện thực và tưởng tượng đan cài, tạo nên những lát cắt trẻ trung về con người và thế giới quanh mình.
Xem thêm
Những dấu xanh của thành phố - Chùm thơ Trần Kim Dung
ừ những hàng me già trên đường Nguyễn Du đến thành phố biển đang chuyển mình mạnh mẽ, thơ Trần Kim Dung ghi lại những lát cắt đời sống bình dị bằng cái nhìn chân thành và giàu tình yêu với vùng đất mình đang sống. Trong những vòm lá xanh và những chân trời đang mở rộng ấy là nhịp đập của một đô thị nghĩa tình, năng động và không ngừng vươn lên.
Xem thêm
Vọng từ Côn Đảo - Chùm thơ Lê Vinh Dự
Côn Đảo hôm nay không chỉ là điểm đến của biển xanh, nắng gió và những hàng bàng cổ thụ. Trong cảm nhận của nhà thơ Lê Vinh Dự, mỗi lèn đá, ngọn sóng, ánh trăng nơi đây vẫn còn vọng lại bước chân của những người tù yêu nước đã ngã xuống vì độc lập tự do.
Xem thêm
Hoa tràm đất nhớ - Chùm thơ của Huỳnh Văn Út
U Minh mùa này hoa tràm nở không emOng có hút mậtchim có bay về đơm tổ?hay chỉ gióđi qua những hố bom nước đỏ.
Xem thêm
Nhật Chiêu và chùm thơ Ta chào bình yên
Bằng sự nhẹ nhàng thánh thiện, thơ Nhật Chiêu là sự lắng đọng của một trái tim giàu cảm xúc, đưa người đọc vào miền ký ức đầy mộng thực. Lối gieo vần, nhịp điệu và các biện pháp tu từ tạo nên một bức tranh đa sắc, bay bổng của sự lãng mạn pha lẫn chất thiền trong một thế giới nội tâm. Tình yêu trong thơ Nhật Chiêu là khoảng lặng, là những nuối tiếc lẫn hồi sinh, vừa huyền diệu vừa bí ẩn. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nhật Chiêu – Ta chào bình yên.
Xem thêm
Trở về từ những chuyến đi – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Sau những tháng ngày đối diện với bạo bệnh, Đinh Nho Tuấn trở lại với thơ như một cách tri ân cuộc sống. Hai bài thơ Về quê và Xách xe lên và chạy là những lát cắt giàu cảm xúc về quê hương, đất nước và hành trình kiếm tìm nguồn sống trong những điều bình dị nhất.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lý Hoa Sao
Tôi yêu những mùa cây thay lá/ Hoa dầu rơi kín mặt đường quen/ Đèn đỏ đếm thời gian nhẫn nại/ Dòng người xuôi ngược giữa bon chen
Xem thêm
Biển trong tim – Chùm thơ Lê Thị Điểm
biển đem nắng ủ vai gầy/ ướp mùi rong mặn phủ đầy tóc sương/ đem con sóng thức canh trường/ ru bờ cát ngủ bằng hương muối nồng
Xem thêm
Giữa sóng gió và mùa nhớ - Chùm thơ Hà Thái Quốc
Nắng sớm lên trên biển xanh vời vợi/ Bước chân đi sao cứ mãi ngập ngừng/ Vai hành trang khoác nỗi nhớ trên lưng/ Gánh ân tình của người thương sâu nặng
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Vũ Thanh Hoa tái xuất thi đàn với bộ ba ấn phẩm Vũ - Thanh - Hoa
Vũ Thanh Hoa vừa chính thức trở lại thi đàn sau gần một thập niên khi chị ra mắt cùng lúc bộ ba tập thơ mới mang tên “Vũ - Thanh - Hoa” tại TPHCM với chủ đề “Người đàn bà khác trong tôi”.
Xem thêm
Những hạt mầm trong gió tháng Sáu - Chùm thơ nhiều tác giả
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, những bài thơ nhỏ từ nhiều giọng viết khác nhau cùng gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu dành cho tuổi thơ và niềm tin vào những hạt mầm đang lớn.
Xem thêm
Phố cũ, phố nhớ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Con đường quen, vội vã bước chân hoang/ Reo cuốn quýt chồng lên nhau, từng lớp/ Bươn bả nắng, dòng xe trôi choáng ngợp/ Đường phố cũng oằn cong, nếp sống mòn...
Xem thêm