TIN TỨC
  • Thơ
  • Dòng sông và giấc mơ mái ấm - Chùm thơ Lương Lan

Dòng sông và giấc mơ mái ấm - Chùm thơ Lương Lan

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-09-29 16:23:03
mail facebook google pos stwis
958 lượt xem

(Mời click vào logo trên đây để truy cập thư mục)
 

Nữ nhà báo, nhà thơ Lương Lan, sinh năm 1970 quê xã Nhật Tân, huyện Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên. Nguyên giáo viên dạy văn, hiện chị là thư ký Hội Nhà báo tỉnh, Ủy viên Ban chấp hành Ban văn học, Hội Văn học Nghệ thuật Bà Rịa - Vũng Tàu (cũ), nay là hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh.

Lương Lan đã xuất bản tập thơ “Niềm Riêng” với Phạm Hoài Phương, Nxb Hội Nhà văn, 2006; Tập thơ “Tự tình em gái”, Nxb Thanh Niên, 1995. Ngoài viết báo, làm thơ, chị còn viết truyện ngắn.

Thơ Lương Lan dịu dàng, đằm thắm, khát khao tình yêu, tình vợ chồng, mong ước có một tổ ấm gia đình hạnh phúc…

Mời bạn đọc chùm thơ của nữ nhà báo, nhà thơ Lương Lan do nhà thơ Nguyễn Xuân Sang tuyển chọn & giới thiệu.


Nhà thơ Lương Lan.

 

ĐỪNG GIẬN EM!

 

Khi anh buồn, em biết nói gì hơn

Trưa mùa hạ nghẹn ngào ngấn nắng

Hoa phượng cháy cạn mình trên phố vắng

Biết bây giờ anh đang ở đâu…

 

Bao nhớ thương câu hát đợi bên cầu

Hoàng hôn đổ tím vai gầy đứng đợi

Vừa bên em, anh lại xa vời vợi

Ánh mắt buồn giận dỗi níu theo chân

 

Nửa vầng trăng bàng bạc dải sông Ngân

Em khắc khoải con thuyền ai rẽ nước

Anh xa vắng, em làm sao nén được

Tiếng sóng cồn xa xót trái tim nhau

 

Anh giận hờn để em khổ đau

Câu trách cứ theo về bên em ngủ

Hai mươi tuổi một thời tơ liễu rủ

Chẳng thể nào em đã hết vô tâm

 

Tiếng đàn ai buông mãi những nốt trầm

Nghe buồn quá. Cánh diều bối rối

Trăng khuyết lẻ bởi muôn đời nông nổi

Biết bao giờ mới hiểu hết lòng nhau

 

Ngày hôm nay và cả mai sau

Em hoá đá một mình bên bến đợi

Yêu thương nhé xin đừng xa vời vợi

Hết mưa rồi con nhện lại vương tơ…

 

 

THƠ CHO RIÊNG ANH

 

Em chẳng bao giờ có thể chối bỏ đâu

Câu thơ cháy khung trời hai mươi tuổi

Những tháng năm trẻ thơ rong ruổi

Tìm ánh sao chiều sóng sánh một dòng thương…

 

Em chẳng thể nào bỏ nổi những tơ vương

Những khao khát suốt một thời con gái

Hoa phượng đỏ, ngàn năm còn đỏ mãi

Con ve ngân thương nhớ tận bây giờ

 

Sẽ chẳng bao giờ nguôi tắt ước mơ

Câu chuyện cổ xưa: Lọ Lem và Hoàng tử

Dẫu hoàng hôn đổ tím vai ngày lữ thứ

Em một mình, không có anh bên…

 

Sẽ chẳng bao giờ em có thể vùi quên

Năm tháng cũ, mặn mòi câu thơ viết

Sóng nước cồn cào, nhớ thương da diết

Em tê lòng nghe nhói trái tim đau

 

Dẫu em giận hờn: ta không là của nhau

Ánh sao chiều vùi chôn nơi dĩ vãng…

Anh cũng đừng buồn, cho dù em im lặng

Em chẳng bao giờ có thể hết yêu anh!

 

 

THƠ MỘT DÒNG SÔNG

 

Một mình em trở lại bến sông

Nơi một thời ta chung dòng nước mát

Nơi ngày xưa hai đứa mình khao khát

Sẽ suốt đời chung mãi một dòng thương

 

Thời gian dài, kỷ niệm vẫn tơ vương

Trái tim vẫn nồng nàn không hiểu nổi

Sông vẫn đôi bờ phù sa đắp đổi

Bên lở bên bồi, con nước đầy vơi

 

Nơi ngày xưa em tìm ánh sao rơi

Trong mắt anh. Lặng nghe anh hát

Lời ca ngọt ru lòng em ấm áp

Khóc thương ánh trăng vàng ngàn năm đơn côi

 

Chiếc lá rơi nghiêng như một làn môi

Dịu dàng đặt nụ hôn lên sóng biếc

Ôi con sóng cũng dường như nuối tiếc

Nên bạc đầu vỗ cát suốt ngàn năm

 

Bến sông xưa nay mình em về thăm

Sóng cồn cào kỷ niệm thời thơ dại

Triền đê dài em đi tìm mãi

Biết nơi nào anh gửi lại tình yêu?

 

Ai đã thay em tìm hái sao chiều?

Bên dòng sông ai nghe anh hát?

Em đứng lặng nghe lòng mình đắng chát

Hoàng hôn buồn tê tái một dòng sông…

 

 

NÓI VỚI ANH

                            

Có thể nào nói hết với nhau không

Tất cả mọi điều, dù xót xa, cay đắng

Trong ngực trẻ con tim chết lặng

Có thể nào nói hết được không anh?

 

Đã từ lâu vắng những giấc mơ lành

Em vật vã bao đêm dài nhức nhối

Thức trắng đêm mặt vùi trong gối

Nghe ngoài trời vần vũ bão giông

 

Có thể nào nói hết với nhau không

Cái náo nức của một thời con gái

Cái si mê của tình đầu thơ dại

Những hão huyền mơ mộng tuổi đôi mươi…

 

Cứ ngỡ đâu đã đến đỉnh cuộc đời

Nhưng cuộc đời vẫn đang còn phía trước

Điều đơn giản vậy thôi không hiểu được

Để bây giờ đau buốt trái tim

 

Quá viển vông khi em cứ đi tìm

Cứ khao khát một mối tình vô giá

Cứ mong mỏi một Ngân hà kỳ lạ

Những tưởng cuộc đời vẫn có Romeo…

 

Bàng hoàng khi những đợt sóng xô

Cơn bão cát dội lòng em xối xả

Em bơ vơ giữa đô thành xa lạ

Em lẻ loi giữa thật giả cuộc đời

 

Chẳng có gì là vô giá! Trời ơi!

Con ảo tưởng - phải thế chăng, hỡi Chúa?

Trời đất tối sầm và tim con máu ứa

Có lẽ nào con có tội khi yêu?

 

Đừng trách con đã mơ ước quá nhiều

Trái tim con không hề có lỗi

Tình yêu có bao giờ thôi nông nổi

Gió có bao giờ thôi ước chốn biển khơi

 

Chợt thấy thương, thương quá tuổi đôi mươi

Ánh hào quang, và trái tim bỏ ngỏ

Đêm mưa giông thương con dế nhỏ

Nỗi chi mà nức nở suốt canh thâu

 

Chẳng thể nào nói hết với nhau đâu

Em tê tái giữa một trời giông gió

Đau xé lòng, lệ trào như máu rỏ

Chẳng thể nào nói hết được đâu anh…

 

 

TA MƠ NGÔI NHÀ BÃO DỪNG SAU CÁNH CỬA

 

Nếu trong lòng nặng trĩu bởi mưa rơi

Chồng chất những nỗi đau

Không thể cùng chia sẻ

Thì tại sao

Lại không nhìn mưa và ước ao

Ngày mới nắng vàng rực rỡ khát khao

Niềm hạnh phúc không thể nào đoán trước...

 

Bao nỗi niềm không chia sẻ được

Ta đơn côi ngay giữa chính nhà mình

Mỗi hoàng hôn

Mỗi bình minh

Chỉ mình ta đi ngược chiều gió thổi

 

Nửa đời người vẫn chưa thôi nông nổi

Biết trách ai?

Hay định mệnh xoay vần!

Ánh mắt con thơ níu giữ bước chân

Ta không dám nghĩ đến một lần làm lại

 

Hoang mang giữa bao nhiêu điều khôn dại

Trái tim đau con sóng cũng bạc đầu

Vẫn khát khao giữa cuộc bể dâu

Một ngôi nhà bão dừng sau cánh cửa*

 

Xin đừng làm tổn thương nhau thêm nữa

Bát nước hắt đi sao vớt lại cho đầy

Dẫu mong manh vẫn góp nhặt dựng xây

Một ngôi nhà bão dừng sau cánh cửa...
 

 (* “Ngôi nhà bão dừng sau cánh cửa”- ý thơ Bằng Việt)

Bài viết liên quan

Xem thêm
Giới thiệu thơ Nastassia Nareika
Thơ của Nastassia Nareika, nữ thi sĩ vùng Brest (Cộng hòa Belarus), song hành giữa những địa danh của Belarus và cõi nội tâm. Lịch sử trong thơ chị sống động qua tiếng vó ngựa, ánh gươm và những tường thành cổ. Mùa thu trong thơ chị là mùa vọng về từ quá khứ, mùa của những vết thương chưa lành, của dòng máu lịch sử vẫn rung lên trong huyết quản người đương thời. Song hành với cảm thức ấy là một trái tim yêu thương mãnh liệt, đi qua mọi thử thách.
Xem thêm
Liên Phương và chùm thơ Lục bát để rơi
Bằng cách chọn lọc ý nghĩa trong từng câu chữ vừa gợi tả phong phú vừa thi mỹ trong đài từ, thơ lục bát Liên Phương mang tầng nghĩa vừa mong manh vừa sâu lắng, giàu triết lý suy tư, đậm nét mỹ học. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Liên Phương – Lục bát rơi.
Xem thêm
Hai tiếng thơ tri ân – Chùm thơ Nguyễn Bá Vượng và Hà Thiên Sơn
Hai vần thơ cho một ngày trở về với những người đã nằm xuống: một bản hùng ca và một lời tự tình.
Xem thêm
Những khúc lặng không thể nào quên - Chùm thơ Triệu Kim Loan
​Tháng Bảy về, lòng ta lại lặng nghiêng trước máu xương của bao liệt sĩ đã hòa vào lòng đất Mẹ.
Xem thêm
Ký ức không khép lại – Chùm thơ Trần Quang Khánh và Thanh Hoàng
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn nguyên trong nỗi nhớ người lính, trong cuộc đời người ở lại và trong trái tim những bà mẹ. Chùm thơ của Trần Quang Khánh và Thanh Hoàng là những lát cắt lặng sâu về một quá khứ chưa bao giờ khép lại.
Xem thêm
Tháng Bảy cùng anh – Chùm thơ nhiều tác giả
Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ tháng Bảy của các tác giả, hội viên Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh từ Bà Rịa - Vũng Tàu.
Xem thêm
Máu đỏ và những ký ức thiêng liêng – Chùm thơ Trần Mai Hường
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương và ký ức về một thời máu lửa vẫn còn ở lại. Ba bài thơ của Trần Mai Hường là những lát cắt xúc động về người lính, người mẹ và những hy sinh không thể nào quên.
Xem thêm
Gọi người từ phía ký ức – Chùm thơ Hoa Mai
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những cuộc kiếm tìm, những nỗi đợi chờ và ký ức về người đã khuất vẫn còn ở lại. Qua ba bài thơ Nhờ anh tìm mẹ, Cội bồ kết ở Ngã ba Đồng Lộc và Về đi cha, Hoa Mai trở về những địa chỉ của một thời máu lửa bằng những câu chuyện gia đình gần gũi, lặng lẽ và nhiều day dứt.
Xem thêm
Tháng Bảy, gió gọi tên anh – Chùm thơ nhiều tác giả
Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của Võ Miên Trường, Trần Kim Dung, Phạm Thanh Bình và Nga Vũ nhân Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7.
Xem thêm
Tiếng vọng từ những miền ký ức - Chùm thơ Nguyên Hùng
Nhân ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ được viết từ những chuyến đi qua vùng biển Gạc Ma, rừng tràm Xẻo Quýt và bến Vàm Lũng. Ba miền đất, ba miền ký ức, nơi sự hy sinh của bao thế hệ vẫn còn vọng lại trong tiếng sóng, tiếng chèo và bóng những con tàu năm cũ.
Xem thêm
Đón các anh về với đất mẹ | Thơ Trần Thế Tuyển - nhạc Lê Khắc Hùng
Hướng tới Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, xin chia sẻ ca khúc Đón các anh về với đất mẹ, phổ thơ Trần Thế Tuyển, nhạc Lê Khắc Hùng – như một nén tâm nhang tưởng nhớ và tri ân những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.
Xem thêm
Giữ lấy phần người - Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Đinh Nho Tuấn là gương mặt đã nhiều lần được giới thiệu trên Văn chương TP.HCM, đồng thời liên tiếp ghi dấu tại các giải thưởng văn học trong những năm gần đây. Với chùm thơ mới, anh tiếp tục đi vào những câu hỏi cốt lõi về nhân cách, lương tâm, trái tim và phẩm giá của thi ca. Giọng thơ nhiều suy tư, có lúc quyết liệt, nhưng sau những đối cực sáng – tối vẫn là niềm tin vào phần người không dễ bị khuất lấp.
Xem thêm
Vọng phu - Một bài thơ hay của nhà thơ Phạm Thanh Bình
Những ngày giữa tháng Bảy, các trang báo dồn dập đăng tải thông tin về câu chuyện tình của cô gái Nguyễn Thị Lệ và chàng trai Huỳnh Văn Quên. Hai người từng tham gia hoạt động kháng chiến tại Long An từ những năm 60 của thế kỷ trước. Khi đơn vị nhận lệnh chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công Xuân Mậu Thân 1968, trước lúc chia tay người lính trẻ hẹn: “Đánh xong trận này tui về, ra mắt ba má rồi cưới em”.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua – Chùm thơ của nhiều tác giả
Bốn bài thơ của bốn tác giả CCB, bốn lát cắt khác nhau, cùng gặp nhau ở một điểm: phía sau chiến thắng và hòa bình vẫn còn những ký ức, những hy sinh và những tình yêu lặng lẽ tiếp tục sống cùng năm tháng.
Xem thêm
Trong những ngày chưa gọi tên – Chùm thơ Nguyễn Hồng Thủy Tiên
Ba bài thơ đều đi theo mạch liên tưởng, giàu tính thị giác và nội tâm. Điều này thể hiện rõ từ Trong căn phòng bừa bộn của em đến Sẽ qua đi thôi và Gió vẫn tha thiết thổi.
Xem thêm
Đi qua xác quả bom - Chùm thơ của Trần Thị Nương
Đi qua xác quả bom / nằm khát gió – đó là cách nhà thơ Trần Thị Nương định nghĩa hành trình sáng tạo của mình.
Xem thêm
Tháng Bảy còn những cuộc trở về
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của Phạm Đình Phú và Trần Ngọc Phượng – các nhà thơ cựu chiến binh, hội viên Hội Nhà văn TP. HCM.
Xem thêm
Mẹ ơi! Con vẫn ở đây – Lời nhắn gửi từ những người chưa kịp trở về
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu ca khúc Mẹ ơi! Con vẫn ở đây, được nhạc sĩ Trầm Tích phổ từ bài thơ cùng tên của PGS-TS, Trung tướng Nguyễn Đức Hải.
Xem thêm
Kim Chi và chùm thơ Lạc phố Hà Tiên
Nhà thơ Kim Chi (tên thật là Võ Thị Kim Chi) - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội VHNT các dân tộc thiểu số Việt Nam, hội viên Hội VHNT tỉnh Vĩnh Long, là giáo viên rất đam mê thơ. Chị đã xuất bản các tập thơ “Mưa tháng chạp” (NXB Hội Nhà văn), “Mùa thương gọi nhỡ” (NXB Văn hóa Văn nghệ), “Nắng đêm” (NXB Hội Nhà văn). Thơ Kim Chi viết về nhiều đề tài con người và xã hội nhưng thành công hơn cả là những bài viết về quê hương và tình yêu. Thơ chị giàu nữ tính, thắm đượm tình nhân ái trước biến động của xã hội và lịch sử bằng một ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ, giản dị mà hiện đại, tính họa và tính nhạc luôn hòa quyện. Nhà văn Lê Xuân xin giới thiệu chùm thơ Kim Chi cùng bạn đọc.
Xem thêm
Nhịp sóng và vần thơ – Chùm thơ Lương Phương Hậu
Là một nhà khoa học nhiều năm gắn bó với sông nước và biển, GS-TS Lương Phương Hậu mang vào thơ những trải nghiệm lắng đọng cùng một tâm hồn giàu liên tưởng.
Xem thêm