TIN TỨC
  • Thơ
  • Dòng sông và giấc mơ mái ấm - Chùm thơ Lương Lan

Dòng sông và giấc mơ mái ấm - Chùm thơ Lương Lan

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-09-29 16:23:03
mail facebook google pos stwis
642 lượt xem

(Mời click vào logo trên đây để truy cập thư mục)
 

Nữ nhà báo, nhà thơ Lương Lan, sinh năm 1970 quê xã Nhật Tân, huyện Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên. Nguyên giáo viên dạy văn, hiện chị là thư ký Hội Nhà báo tỉnh, Ủy viên Ban chấp hành Ban văn học, Hội Văn học Nghệ thuật Bà Rịa - Vũng Tàu (cũ), nay là hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh.

Lương Lan đã xuất bản tập thơ “Niềm Riêng” với Phạm Hoài Phương, Nxb Hội Nhà văn, 2006; Tập thơ “Tự tình em gái”, Nxb Thanh Niên, 1995. Ngoài viết báo, làm thơ, chị còn viết truyện ngắn.

Thơ Lương Lan dịu dàng, đằm thắm, khát khao tình yêu, tình vợ chồng, mong ước có một tổ ấm gia đình hạnh phúc…

Mời bạn đọc chùm thơ của nữ nhà báo, nhà thơ Lương Lan do nhà thơ Nguyễn Xuân Sang tuyển chọn & giới thiệu.


Nhà thơ Lương Lan.

 

ĐỪNG GIẬN EM!

 

Khi anh buồn, em biết nói gì hơn

Trưa mùa hạ nghẹn ngào ngấn nắng

Hoa phượng cháy cạn mình trên phố vắng

Biết bây giờ anh đang ở đâu…

 

Bao nhớ thương câu hát đợi bên cầu

Hoàng hôn đổ tím vai gầy đứng đợi

Vừa bên em, anh lại xa vời vợi

Ánh mắt buồn giận dỗi níu theo chân

 

Nửa vầng trăng bàng bạc dải sông Ngân

Em khắc khoải con thuyền ai rẽ nước

Anh xa vắng, em làm sao nén được

Tiếng sóng cồn xa xót trái tim nhau

 

Anh giận hờn để em khổ đau

Câu trách cứ theo về bên em ngủ

Hai mươi tuổi một thời tơ liễu rủ

Chẳng thể nào em đã hết vô tâm

 

Tiếng đàn ai buông mãi những nốt trầm

Nghe buồn quá. Cánh diều bối rối

Trăng khuyết lẻ bởi muôn đời nông nổi

Biết bao giờ mới hiểu hết lòng nhau

 

Ngày hôm nay và cả mai sau

Em hoá đá một mình bên bến đợi

Yêu thương nhé xin đừng xa vời vợi

Hết mưa rồi con nhện lại vương tơ…

 

 

THƠ CHO RIÊNG ANH

 

Em chẳng bao giờ có thể chối bỏ đâu

Câu thơ cháy khung trời hai mươi tuổi

Những tháng năm trẻ thơ rong ruổi

Tìm ánh sao chiều sóng sánh một dòng thương…

 

Em chẳng thể nào bỏ nổi những tơ vương

Những khao khát suốt một thời con gái

Hoa phượng đỏ, ngàn năm còn đỏ mãi

Con ve ngân thương nhớ tận bây giờ

 

Sẽ chẳng bao giờ nguôi tắt ước mơ

Câu chuyện cổ xưa: Lọ Lem và Hoàng tử

Dẫu hoàng hôn đổ tím vai ngày lữ thứ

Em một mình, không có anh bên…

 

Sẽ chẳng bao giờ em có thể vùi quên

Năm tháng cũ, mặn mòi câu thơ viết

Sóng nước cồn cào, nhớ thương da diết

Em tê lòng nghe nhói trái tim đau

 

Dẫu em giận hờn: ta không là của nhau

Ánh sao chiều vùi chôn nơi dĩ vãng…

Anh cũng đừng buồn, cho dù em im lặng

Em chẳng bao giờ có thể hết yêu anh!

 

 

THƠ MỘT DÒNG SÔNG

 

Một mình em trở lại bến sông

Nơi một thời ta chung dòng nước mát

Nơi ngày xưa hai đứa mình khao khát

Sẽ suốt đời chung mãi một dòng thương

 

Thời gian dài, kỷ niệm vẫn tơ vương

Trái tim vẫn nồng nàn không hiểu nổi

Sông vẫn đôi bờ phù sa đắp đổi

Bên lở bên bồi, con nước đầy vơi

 

Nơi ngày xưa em tìm ánh sao rơi

Trong mắt anh. Lặng nghe anh hát

Lời ca ngọt ru lòng em ấm áp

Khóc thương ánh trăng vàng ngàn năm đơn côi

 

Chiếc lá rơi nghiêng như một làn môi

Dịu dàng đặt nụ hôn lên sóng biếc

Ôi con sóng cũng dường như nuối tiếc

Nên bạc đầu vỗ cát suốt ngàn năm

 

Bến sông xưa nay mình em về thăm

Sóng cồn cào kỷ niệm thời thơ dại

Triền đê dài em đi tìm mãi

Biết nơi nào anh gửi lại tình yêu?

 

Ai đã thay em tìm hái sao chiều?

Bên dòng sông ai nghe anh hát?

Em đứng lặng nghe lòng mình đắng chát

Hoàng hôn buồn tê tái một dòng sông…

 

 

NÓI VỚI ANH

                            

Có thể nào nói hết với nhau không

Tất cả mọi điều, dù xót xa, cay đắng

Trong ngực trẻ con tim chết lặng

Có thể nào nói hết được không anh?

 

Đã từ lâu vắng những giấc mơ lành

Em vật vã bao đêm dài nhức nhối

Thức trắng đêm mặt vùi trong gối

Nghe ngoài trời vần vũ bão giông

 

Có thể nào nói hết với nhau không

Cái náo nức của một thời con gái

Cái si mê của tình đầu thơ dại

Những hão huyền mơ mộng tuổi đôi mươi…

 

Cứ ngỡ đâu đã đến đỉnh cuộc đời

Nhưng cuộc đời vẫn đang còn phía trước

Điều đơn giản vậy thôi không hiểu được

Để bây giờ đau buốt trái tim

 

Quá viển vông khi em cứ đi tìm

Cứ khao khát một mối tình vô giá

Cứ mong mỏi một Ngân hà kỳ lạ

Những tưởng cuộc đời vẫn có Romeo…

 

Bàng hoàng khi những đợt sóng xô

Cơn bão cát dội lòng em xối xả

Em bơ vơ giữa đô thành xa lạ

Em lẻ loi giữa thật giả cuộc đời

 

Chẳng có gì là vô giá! Trời ơi!

Con ảo tưởng - phải thế chăng, hỡi Chúa?

Trời đất tối sầm và tim con máu ứa

Có lẽ nào con có tội khi yêu?

 

Đừng trách con đã mơ ước quá nhiều

Trái tim con không hề có lỗi

Tình yêu có bao giờ thôi nông nổi

Gió có bao giờ thôi ước chốn biển khơi

 

Chợt thấy thương, thương quá tuổi đôi mươi

Ánh hào quang, và trái tim bỏ ngỏ

Đêm mưa giông thương con dế nhỏ

Nỗi chi mà nức nở suốt canh thâu

 

Chẳng thể nào nói hết với nhau đâu

Em tê tái giữa một trời giông gió

Đau xé lòng, lệ trào như máu rỏ

Chẳng thể nào nói hết được đâu anh…

 

 

TA MƠ NGÔI NHÀ BÃO DỪNG SAU CÁNH CỬA

 

Nếu trong lòng nặng trĩu bởi mưa rơi

Chồng chất những nỗi đau

Không thể cùng chia sẻ

Thì tại sao

Lại không nhìn mưa và ước ao

Ngày mới nắng vàng rực rỡ khát khao

Niềm hạnh phúc không thể nào đoán trước...

 

Bao nỗi niềm không chia sẻ được

Ta đơn côi ngay giữa chính nhà mình

Mỗi hoàng hôn

Mỗi bình minh

Chỉ mình ta đi ngược chiều gió thổi

 

Nửa đời người vẫn chưa thôi nông nổi

Biết trách ai?

Hay định mệnh xoay vần!

Ánh mắt con thơ níu giữ bước chân

Ta không dám nghĩ đến một lần làm lại

 

Hoang mang giữa bao nhiêu điều khôn dại

Trái tim đau con sóng cũng bạc đầu

Vẫn khát khao giữa cuộc bể dâu

Một ngôi nhà bão dừng sau cánh cửa*

 

Xin đừng làm tổn thương nhau thêm nữa

Bát nước hắt đi sao vớt lại cho đầy

Dẫu mong manh vẫn góp nhặt dựng xây

Một ngôi nhà bão dừng sau cánh cửa...
 

 (* “Ngôi nhà bão dừng sau cánh cửa”- ý thơ Bằng Việt)

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nơi cây nở hoa chậm - Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Trong chùm thơ dưới đây, Hà Thiên Sơn chọn đi con đường lặng lẽ: từ cội mai quê nhà đến hoa chămpa xứ bạn, thơ anh gợi một vẻ đẹp âm thầm, bền bỉ và nhân hậu – nơi ký ức, đất đai và con người cùng nở hoa theo cách riêng của mình.
Xem thêm
Học yêu trong cõi đau – Chùm thơ Hoàng Quý
Nhà thơ Hoàng Quý từ Bà Rịa - Vũng Tàu trở lại với một chùm thơ trầm lắng và giàu suy tư, nơi tình yêu, nỗi đau và ý thức về thân phận con người được nhìn từ chiều sâu trải nghiệm.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Võ Thị Như Mai và hành trình kết nối thơ ca quốc tế
Nhà thơ, dịch giả Võ Thị Như Mai hiện là giáo viên tiểu học chính ngạch tại Tây Úc với hơn 20 năm kinh nghiệm giảng dạy chuyên nghiệp.
Xem thêm
Chốn quê nhà giấu một câu kinh – Chùm thơ Thùy Vy
Thơ Thùy Vy là những bước đi chậm vào miền ký ức, nơi quê nhà, tuổi thơ và con chữ trở thành chốn nương tựa tinh thần. Không ồn ào hay phô diễn, chùm thơ chọn cách thủ thỉ, chiêm nghiệm và buông xả, gợi lên vẻ đẹp lắng sâu của đời sống nội tâm và những giá trị bền bỉ của yêu thương.
Xem thêm
Lấy hư không làm vui - Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Chùm thơ mới của Đinh Nho Tuấn tiếp tục hành trình đi sâu vào những vùng trầm tích của đời sống nội tâm – nơi con người đối diện với thời gian, mất mát, tình yêu và sự chấp nhận. Thơ anh lắng, chậm, ít lời nhưng giàu suy tưởng, cho thấy một giọng điệu đã qua nhiều biến động để tìm đến sự an nhiên trong chiêm nghiệm.
Xem thêm
Dòng sông trong tôi - Chùm thơ Đặng Ân
Đặng Ân là nhà thơ trẻ nhất trong Ban Văn học thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu (cũ). Tên thật là Đặng Hoàng Ân, sinh năm 1989, hiện thường trú tại phường Bà Rịa, TP. Hồ Chí Minh. Anh đang công tác tại Công ty CP Posco Yamato Vina – Phú Mỹ.
Xem thêm
Lê Hưng Tiến và chùm thơ Ngụ ngôn của dế
Với những câu thơ giàu biểu cảm nội tâm, như dòng chảy tự nhiên đầy trăn trở, thoát ra khỏi những âm thanh dồn nén của thực tại cuộc sống, nơi tiếp cận bằng sự cộng hưởng giữa cảm xúc và chiêm nghiệm. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Lê Hưng Tiến – Ngụ ngôn của dế.
Xem thêm
Mẹ tre và khoảng trời mồ côi - Thơ Cát Du
Văn chương TPHCM trân trọng mời độc giả cùng đọc và cảm nhận chất thơ đằm sâu, đậm bản sắc và có chiều sâu tâm linh của nữ nhà thơ từ Bình Dương cũ.
Xem thêm
Bác về Pác Pó – Chùm thơ Cẩm Thạch
Với những lời thơ dạt dào cảm xúc ghi nhớ về công ơn của Bác Hồ trong hành trình tìm đường cứu nước, giải phóng dân tộc. Nhân kỷ niệm Kỷ niệm 85 năm, ngày Bác Hồ về nước (28/1/1941 - 28/1/2026). Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ “Bác về Pác Pó” của tác giả Cẩm Thạch.
Xem thêm
Phan Thành Đạt và chùm thơ Xuân 1-2-3
Với cách biểu cảm ngôn ngữ sinh động mà cũng sâu lắng như tiếng lòng của tác giả, đau đáu nỗi niềm. Những thanh âm cuộc sống cuộn trào trong những dòng thơ, khơi gợi hình ảnh đa chiều của vạn vật. Ở nơi đó, dòng chảy thời gian được hòa quyện cùng sương khói, phiêu lãng và tĩnh lặng…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Xuân 1-2-3 của tác giả Phan Thành Đạt.
Xem thêm
Những đêm không ngủ của một người đàn bà đã đi qua thời gian
Chùm thơ rút từ tập Đêm tròn mắt thức của Kiều Huệ
Xem thêm
Giữa dòng sông quê và miền hư không - Chùm thơ Huỳnh Văn Út
Từ Cà Mau, Huỳnh Văn Út mang đến một chùm thơ đậm hồn quê Nam Bộ, nơi dòng sông, đồng xanh, bếp lửa và ký ức gia đình hòa quyện trong giọng điệu trữ tình mộc mạc, lắng sâu. Từ tình yêu đôi bờ, nỗi nhớ quê nhà đến những suy tư hướng nội về phận người, thơ anh chọn sự hiền hòa và chân thành làm điểm tựa.
Xem thêm
Rừng giữ ký ức người – Chùm thơ Nguyễn Thánh Ngã
Chùm thơ về rừng là tiếng nói trữ tình – suy tưởng, nơi thiên nhiên không chỉ là không gian sinh thái mà còn là ký ức chiến tranh, là cội nguồn văn hóa và đạo lý gìn giữ sự sống.
Xem thêm
Lâm Bình với những miền ký ức không yên
NS Lâm Bình, hội viên của Hội Nhà văn TP.HCM, đến với thơ bằng hành trang của một nghệ sĩ sân khấu, một người lính từng đi qua chiến tranh, và một con người mang nặng ký ức đời sống.
Xem thêm
Từ Xuyên Mộc đến vỉa hè Hà Nội - Chùm thơ Bùi Ngọc Phúc
Thơ không cầu kỳ kỹ thuật, nhưng chạm vào đời sống bằng giọng nói trực tiếp, chân thành và giàu cảm thức xã hội. Văn chương TP. HCM xin giới thiệu tới bạn đọc chùm thơ này
Xem thêm
Từ giao thừa đến tháng Ba – Chùm thơ Xuân Trường
Hai bài thơ của Xuân Trường là hai khoảnh khắc đứng giữa thời gian: Hẹn em ra Tết nghiêng về hồi cố quê nhà, Giao thừa lắng lại nỗi niềm tha phương.
Xem thêm
Từ mắt lá đến phố ban mai - Chùm thơ Bùi Phan Thảo
Chùm thơ được rút từ tập Nụ cười trên phố ban mai của Bùi Phan Thảo – một tập thơ viết từ đời sống đương đại, nhưng thấm đẫm ký ức lịch sử và nghĩa tình đất nước.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Giọt nắng cuối chiều trong thơ Trần Ngọc Phượng
“Giọt nắng cuối chiều” gồm 139 bài thơ do NXB Hội Nhà văn ấn hành năm 2025 như bản nhật ký về hành trình sống, hành trình cuộc đời vô cùng phong phú, đa sắc màu của tác giả, cựu chiến binh Trần Ngọc Phượng.
Xem thêm
Hành quân tháng Chạp – Chùm thơ Trần Thế Tuyển
Chùm thơ mới của Đại tá nhà thơ Trần Thế Tuyển là bản tổng phổ đa thanh của một trái tim lính: khi thì thắt lại trước hiện thực, khi thì hào sảng với truyền thống, lúc lại thủ thỉ như lời tri ân gửi đến đất nước và những người đã khuất.
Xem thêm
Từ giàn khoan đến miền thơ: Giấc mơ xanh từ biển
“Giấc mơ xanh từ biển” tập hợp những sáng tác của các cán bộ, người lao động ngành Dầu khí – những con người sống và làm việc giữa công trường, bến cảng, giàn khoan và sóng gió trùng khơi.
Xem thêm