- Bút ký - Tạp văn
- Nhớ mẹ khi Tết đến Xuân về - Tản văn Nguyễn Thị Loan
Nhớ mẹ khi Tết đến Xuân về - Tản văn Nguyễn Thị Loan
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Mùa xuân là mùa của chồi non lộc biếc, với biết bao hi vọng cho một năm dài cây trái tốt tươi ở phía trước. Với mỗi người thì mùa xuân cũng luôn là dấu mốc khởi đầu của một năm để hoài bão, ước mơ cho sự may mắn và những điều tốt đẹp nhất. Vâng, đúng là mùa xuân bất cứ ai cũng chộn rộn biết bao niềm vui trong không khí lễ Tết, thông qua những chuyến đi du xuân, thăm viếng lẫn nhau, tham dự hội làng, du lịch đâu đó... Thế nhưng, với riêng tôi thì từ gần chục năm trở lại đây, mỗi khi mùa xuân tới trở về nhà đoàn tụ ăn Tết cùng gia đình nơi quê nhà, tôi không chỉ buồn mà cảm thấy rất buồn, bởi không còn trông thấy bóng dáng của mẹ nữa.
.jpg)
Ảnh minh họa. Nguồn internet
Vẫn biết rằng: Sinh, lão, bệnh, tử là quy luật tự nhiên, tất yếu của đời người mà không ai có thể tránh khỏi, dù giàu hay nghèo, vậy nhưng mỗi lúc nhìn lên bàn thờ, ngắm di ảnh của mẹ trong làn khói hương nghi ngút là hai hàng lệ trong khóe mắt tôi lại tuôn ròng vì thương nhớ mẹ, người đã cả đời vất vả sinh ra và nuôi mấy anh chị em chúng tôi khôn lớn nên người...
Cách đây 8 năm, đúng vào tiết trời mùa Xuân mưa giăng bụi trắng trời, khi hội làng vẫn còn đang trong canh vui nhộn nhất, mọi người ai nấy đều xúng xính áo quần đi trẩy hội, thì trên giường bệnh mẹ tôi đã trút hơi thở cuối cùng kết thúc một hành trình cuộc đời đầy gian lao vất vả của mình. Trong giây phút chuẩn bị lìa xa cõi dương thế, đôi mắt mẹ vẫn nhìn tôi trìu mến như muốn nhắn nhủ điều gì đó, bởi lúc đó mẹ không còn có thể nói được nữa. Vẫn biết rằng: sinh, lão, bệnh, tử là quy luật không ai có thể tránh được, và rồi ngay cả tôi cũng sẽ có ngày phải trở về với cát bụi, nhưng khi mẹ ra đi tôi vô cùng buồn đau, không thiết sống, cuộc đời như không còn ý nghĩa nữa...!
Sở dĩ mỗi khi mùa Xuân tới, nghĩ về mẹ tôi luôn buồn và thương mẹ, bởi mẹ tôi sinh ra vào đúng mùa Xuân, lấy chồng là bố tôi cũng vào mùa Xuân, để rồi khi lìa xa nhân thế cũng trong tiết trời Xuân của những ngày đầu năm mới trong ngút ngàn sắc tím của hoa xoan rơi rụng đầy ngõ quê. Nếu mẹ là một người được hưởng sung sướng hạnh phúc như bao người phụ nữ khác thì tôi không nói làm gì, đằng này mẹ tôi từ lúc sinh ra cho tới khi mất đi chưa có bao giờ thoát khỏi nỗi cơ cực vất vả. Bà ngoại từng kể rằng, thời ấu thơ của mẹ là chuỗi ngày dài túng đói, khi nhà nghèo quá nên mấy anh chị em của mẹ đều không được đến trường để học cái chữ, mà phải ở nhà để phụ ngoại làm đồng, mò cua bắt ốc bán lấy tiền sinh sống. Ấy vậy mà cái ăn cái mặc cũng đâu có đủ, quanh năm vẫn phải nón mê áo rách, thiếu đói triền miên. Lớn lên, lúc theo bố tôi về làm dâu nhà nội, mẹ cũng đâu có được hưởng niềm sung sướng gì, khi mà bà nội tôi vốn là một người rất hà khắc, ghê gớm, vì vậy mà mẹ luôn bị chửi bới, thậm chí đánh đập, mặc dù mẹ tôi đâu có làm gì nên tội để mà phải chịu bị đày hoài như thế…(?!) Khi 5 anh chị em chúng tôi ra đời, ngoài việc phải một mình đảm đương hơn mẫu ruộng khoán của HTX (Bố tôi đi bộ đội), chăm nuôi gà, lợn..., thì những khi nông nhàn mẹ còn phải tranh thủ đi làm thuê cuốc mướn lo cho các con không bị đứt bữa vì thiếu đói. Anh chị em chúng tôi dẫu có bị thiếu đói trong những độ giáp hạt, nhưng với quần áo mặc thì cũng còn thi thoảng được mẹ mua cho bộ mới vào dịp khai trường, hay ngày Tết nhất; còn với mẹ thì suốt những năm tháng ấu thơ của mình tôi chưa bao giờ thấy mẹ tự mua cho mình một bộ quần áo mới bao giờ, khi toàn là áo quần vá chằng vá đụp vô số mảnh. Bây giờ khi mẹ đã mất rồi, nhìn lại giai đoạn mỗi sáng sớm mẹ dậy sớm luộc khoai, chiên cơm cho các con ăn để đi học, còn mình nhịn đói ra đồng làm việc, tôi thấy rơi nước mắt và vô cùng thương mẹ. Tôi vẫn còn nhớ, có bữa thằng út hỏi mẹ sao mẹ không ăn lại dành hết cho chúng con ăn như vậy (?!), thì mẹ cười, bảo: "Mẹ ăn rồi!"! Thế nhưng, tôi biết là mẹ nói dối, bởi mẹ không muốn các con bị đói, mà luôn dành dụm để cho các con được ăn no hơn. Ngay cả có nhiều bữa, khoai lang mẹ luộc xong, đợi các con ăn xong đâu đó, lúc sau mẹ mới ăn lại những đầu mẩu, hay những củ khoai dải (khoai nhỏ) mà mấy anh chị em chúng tôi ăn còn thừa. Hay như ở các bữa ăn chính, do lâu lâu nhà mới có được một bữa thịt nhân dịp có khách hay cỗ bàn gì đó, mẹ tôi cũng luôn rất dè dặt gắp thịt để ăn, mà mẹ toàn nhường phần cho các con. Khi đó do chỉ ham dành ăn với nhau, chứ cả mấy anh chị em chúng tôi có đứa nào nghĩ được tấm lòng trời biển bao la. tình thương của mẹ dành cho mình để mà gắp vào bát cho mẹ một vài miếng thịt, rồi nói mẹ ăn đi...(?!) Ôi cứ nghĩ lại những khoảnh khắc, những kỷ niệm ấy tôi lại càng thương nhớ mẹ...
Năm nào cũng vậy, khi vừa ăn Tết ở quê nhà và trở lên thành phố chưa lâu, được ít bữa là tôi lại từ thành phố trở về quê nhà để lo toan cho ngày cúng giỗ của mẹ. Không chỉ riêng mình tôi, mà tất cả 5 anh chị em chúng tôi, dù đi đâu, ở đâu thì ngày giỗ của mẹ vào thời khắc đầu năm, cũng tề tựu đông đủ, bởi dường như khi trưởng thành ai cũng biết suy nghĩ, biết nhìn nhận đến công lao dưỡng dục sinh thành của mẹ cha, nhất là mẹ tôi - một người phụ nữ suốt cả đời chịu cực khổ, chịu nghèo đói, hi sinh tất cả chỉ để lo cho các con ăn học nên người! Chẳng vậy mà trong đám giỗ lần nào cũng vậy, khi thắp nén tâm nhang trước bàn thờ, tôi cũng luôn thì thầm câu nói "cảm ơn mẹ!", và lúc đó, tự nhiên nước mắt tôi lại tuôn ròng chảy dài trên gò má...!
N.T.L