TIN TỨC
  • Thơ
  • Thơ Trương Nguyễn: những câu chữ biết mang sẹo

Thơ Trương Nguyễn: những câu chữ biết mang sẹo

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-11-01 18:26:32
mail facebook google pos stwis
1246 lượt xem

(Mời click vào logo trên đây để truy cập thư mục)

Nhà thơ Trương Nguyễn, tên thật Nguyễn Trương, sinh năm 1948 tại Cam Thành, Cam Lộ, Quảng Trị. Hiện trú tại thị trấn Ngãi Giao, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu (cũ) - nay là TP. Hồ Chí Minh.

Ông là hội viên Hội VHNT tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, đã xuất bản các tập thơ: “Mảnh đời riêng” Nxb Trẻ, 1998; “Ngọn cỏ thiên đường” Nxb Trẻ, 2002; “Lửa đêm” Nxb Văn Nghệ TP. HCM, 2006; “Trầm ngâm thế kỷ 1” Nxb Văn Nghệ TP. HCM, 2009; “Trầm ngâm thế kỷ 2” Nxb Văn học, 2016. Nhận Giải thưởng Văn học lần thứ 3 (2009 - 2014) Hội VHNT Bà Rịa - Vũng Tàu.

Nhà thơ Trương Nguyễn thành viên Hướng đạo từ tuổi thiếu thời đến nay. Sau năm 1975, Trương Nguyễn viết thơ Đạo đăng tạp chí Phật giáo. Thơ ông suy tư, sâu lắng, day dứt nỗi niềm nhân thế và phản ánh cuộc mưu sinh đầy nghị lực của ông. Thơ viết về những người ruột thịt, khi đọc lên ta nghe nghẹn đắng: Về cha: “Cha tôi thường cõng tôi vượt sông lánh nạn với chiếc khăn lông không đủ ấm”. Về mẹ: “Mẹ tôi buôn tảo, bán tần không may bị viên đạn xuyên qua ngực phải, từ đó đứa bé thơ tội nghiệp không còn sữa mẹ”. Về bà: “Bà ngoại tôi thường đi chợ phiên mua từng lon sữa bò, dấu thật kỹ mang về nuôi tôi trong buổi đầu đời bất hạnh. Ngày ấy đã mở đầu một trang đời khó khăn nghiệt ngã, ám ảnh tôi suốt mấy chục năm qua”. Về vợ, con: “Con rách rưới, vợ tìm manh áo cũ/ Lật trái ra lòng đau quặn đủ điều!”. Về mình: “Cả một đời chân chưa lần được nghỉ/ Nợ áo cơm nên thân vạc bơ phờ”.

Nhà thơ Dương Kỳ Anh từng nhận xét: “Thơ Trương Nguyễn như cánh rừng đầy các loài cây mang hình dáng triết học. Khi đọc thơ ông, tôi thật sự xúc động, thưởng thức phong vị lạ lẫm, không biết là Thiền hay Triết nhưng tôi thấy những con chữ biết nói, biết nhảy múa, biết tâm sự...”

Mời bạn đọc chùm thơ của nhà thơ Trương Nguyễn do nhà thơ Nguyễn Xuân Sang tuyển chọn & giới thiệu.


Hai trong số các tác phẩm của nhà thơ Trương Nguyễn.

 

TÔI ĐI CHỢ TẾT
 

Sáng nay đi chợ Tết

Đôi bàn tay rỗng không

Ngắm hàng hoa thỏa thích

Ghi vào tận đáy lòng

 

Đi qua hàng bánh mứt

Khoai - dừa - gừng - bí đao

Tiếng chào mời không dứt

Lấp lánh đủ sắc màu

 

Bên kia quầy quần áo

Người từng lớp lao xao

Ngửi thơm mùi vải mới

Tay chẳng dám … sờ vào!

 

Thương con quần áo rách

Thơ chẳng bán được đâu

Vợ ngược xuôi quần quật

Công nợ ngập quá đầu

 

Thôi đành thôi, thôi vậy

Nghèo khó mà yêu thương

Năm sau khi xuân đến

Ta đi mua sắm nhiều…

 

QUAY LƯNG SỐ PHẬN
 

Ta cả tin

Niềm tin sâu đậm

Ước mơ về một chân trời

Nên đã viết hàng trăm bài viết

Chở nỗi buồn trang giấy đẫm mồ hôi

Vết thương mọi người

Hòa lẫn suốt thơ mình

Ướt sủng hết đôi khi không còn chỗ

Nơi ta ngồi ngóp ngoi hơi thở

Giọng đặc khàn ngân khúc yêu thương

Ngày mới lên

Đêm sớm lụi tàn

Ươm cây lá cho mùa hy vọng mới

À cứ vậy!

Phăng phăng bước tới

Nợ ơn đời không nỡ để rêu phong

Cuộc sống đẹp như cánh hoa hồng

Đầy gai nhọn làm ta thương tích!

Nghiền ngẫm – suy tư – phân tích

Vắt trái tim rùng mình thành giai điệu

Mang cho người giấc mơ xanh kỳ diệu

Và không ngờ …

Số phận

          Mãi quay lưng.

 

Nhà thơ Trương Nguyễn (bên trái) và tác giả.

 

LỖI HẸN CÙNG XUÂN
 

Tôi có hẹn

Xuân này mua sắm

Gói trà thơm mời khách phương xa

Nào bánh mứt nem hồng chả lụa

Bó trầm nhang thắp tưởng niệm ông bà

Nhưng số phận

Ngày ngày đen đũi

Bản thảo nhiều nước mắt bấy nhiêu

Con rách rưới, vợ tìm manh áo cũ

Lật trái ra lòng đau quặn đủ điều!

Chúa xuân đến

Mai già héo rũ

Mỗi ngày ngập mặn suối nguồn thơ

Cả một đời chân chưa lần được nghỉ

Nợ áo cơm nên thân vạc bơ phờ

Tay run

Viết câu chúc Tết

Thêm một lần vuột mất xuân qua

Mai bạn đến khỏi bỏ công tìm kiếm

Bởi nơi đây có đề bảng … “Bán nhà”.

 

NGƯỜI BẠN ĐƯỜNG

(Những ngày bán hàng rong tại Vũng Tàu)
 

Ta đi dưới làn mưa mồ hôi

Giữa buổi trưa hè bước vội

Chiếc xe đạp chở hàng không cân đối

Như vai ta nặng nợ gánh cuộc đời

Ta len lỏi từng con đường, góc phố

Bán hàng rao miệng đắng, môi khô

Quanh đây người luống hững hờ

Nhìn ta trơ trọi, bơ vơ giữa đời

Ta vẫn bước dù tấm thân thấm mệt

Gối mỏi, chân chồn, hai tay đến rã rời

Từng mặt người đi qua không cảm xúc

Ngoài trời đang nóng bức

Cố gắng rao thật hăng

 Nợ áo cơm là sức mạnh tòan năng

Ta vẫn đi giữa làn mưa mồ hôi

Nắng đổ dài, trời chiều quá vội

Chiếc xe đạp kiên gan không giận dỗi

Bạn cùng ta hôm sớm trên đường…

                              Viết năm 1984.

                   

NIỆM KHÚC
 

Tôi sinh ra ở một làng quê ven dòng Hiếu Giang

Những ngày quê hương ngập chìm bom đạn.

Cha tôi thường cõng tôi vượt sông lánh nạn với chiếc khăn lông không đủ ấm

Mẹ tôi buôn tảo, bán tần không may bị viên đạn xuyên qua ngực phải, từ đó đứa bé thơ tội nghiệp không còn sữa mẹ.

Bà ngoại tôi thường đi chợ phiên mua từng lon sữa bò, dấu thật kỹ mang về nuôi tôi trong buổi đầu đời bất hạnh.

Ngày ấy đã mở đầu một trang đời khó khăn nghiệt ngã, ám ảnh tôi suốt mấy chục năm qua.

Nhìn lại quá khứ tối đen buồn thảm tôi không ngừng nổ lực, phấn đấu cho đến ngày hôm nay thì những người thân yêu ấy không còn nữa.

Ước gì tôi mãi được úp mặt vào chiếc lưng trần khét nắng của cha và bầu sữa ngọt thơm của mẹ.

Ước gì!...

TRƯƠNG NGUYỄN

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đà Lạt trong miền nhớ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Đà Lạt trong thơ Nguyễn Loan không phải là một đô thị hiện đại với những công trình mới, mà là một miền ký ức và cảm xúc
Xem thêm
Chạm phố - Chùm thơ Phan Duy
Nắng bỏ lại phía sau thành phố/ chút riêng tư không nói bằng lời/ chỉ nhẹ nhàng một chiếc lá rơi/ gửi gắm cả trăm chiêu tâm sự
Xem thêm
Từ những nhịp cầu đến miền đất yêu thương – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Không miêu tả phong cảnh hay kể lại hành trình, Đinh Nho Tuấn chạm đến hồn đất bằng những liên tưởng giàu chất thơ. Từ nhịp cầu nối những bờ vui đến tràm, đước, áo bà ba, câu lý…, tác giả gợi lên một miền Tây bình dị, hào sảng, giàu nghĩa tình.
Xem thêm
Đi về phía bình minh - Chùm thơ Nguyễn Hữu Quý
Hai bài thơ hưởng ứng, cổ vũ Cuộc thi thơ Tiếng gọi đô thị mới, như một lời chia sẻ và đồng hành cùng cuộc vận động sáng tác; không tham gia dự thi.
Xem thêm
Âm vang miền sơn cước - Chùm thơ Cao Thanh Minh
Hai bài thơ trong chùm Âm vang miền sơn cước mang đến bức tranh giàu màu sắc văn hóa về cuộc sống của đồng bào miền núi.
Xem thêm
Dấu chân ký ức - Chùm thơ
Chùm thơ Hoàng Quý:Em hóa ngỗng, hóa công, hóa thiên nga, phù thủy.../ Lông ngỗng đau lòng huyền sử Mỵ Châu
Xem thêm
Căn cước một thành phố - Chùm thơ Nguyễn Quốc Hiền
Cuộn mình vào cơn lốc chuyển dịch/ Ta tìm thấy căn cước của thành phố hôm nay.
Xem thêm
Làng lên phố - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Một chùm thơ có sự thống nhất khá rõ về cảm hứng: sự chuyển mình của làng quê Nam Bộ trong quá trình đô thị hóa, với những rung động trước cái mới nhưng vẫn da diết nhớ những giá trị cũ.
Xem thêm
Khói và màu xanh – Chùm thơ Đại Duy
Từ những mái phố, bữa cơm chiều và phận người giữa đô thị đến những miền liên tưởng giàu màu sắc tượng trưng, thơ Đại Duy cho thấy nỗ lực tìm kiếm một giọng điệu riêng. Trong Khói và Xanh, hiện thực và tưởng tượng đan cài, tạo nên những lát cắt trẻ trung về con người và thế giới quanh mình.
Xem thêm
Những dấu xanh của thành phố - Chùm thơ Trần Kim Dung
ừ những hàng me già trên đường Nguyễn Du đến thành phố biển đang chuyển mình mạnh mẽ, thơ Trần Kim Dung ghi lại những lát cắt đời sống bình dị bằng cái nhìn chân thành và giàu tình yêu với vùng đất mình đang sống. Trong những vòm lá xanh và những chân trời đang mở rộng ấy là nhịp đập của một đô thị nghĩa tình, năng động và không ngừng vươn lên.
Xem thêm
Vọng từ Côn Đảo - Chùm thơ Lê Vinh Dự
Côn Đảo hôm nay không chỉ là điểm đến của biển xanh, nắng gió và những hàng bàng cổ thụ. Trong cảm nhận của nhà thơ Lê Vinh Dự, mỗi lèn đá, ngọn sóng, ánh trăng nơi đây vẫn còn vọng lại bước chân của những người tù yêu nước đã ngã xuống vì độc lập tự do.
Xem thêm
Hoa tràm đất nhớ - Chùm thơ của Huỳnh Văn Út
U Minh mùa này hoa tràm nở không emOng có hút mậtchim có bay về đơm tổ?hay chỉ gióđi qua những hố bom nước đỏ.
Xem thêm
Nhật Chiêu và chùm thơ Ta chào bình yên
Bằng sự nhẹ nhàng thánh thiện, thơ Nhật Chiêu là sự lắng đọng của một trái tim giàu cảm xúc, đưa người đọc vào miền ký ức đầy mộng thực. Lối gieo vần, nhịp điệu và các biện pháp tu từ tạo nên một bức tranh đa sắc, bay bổng của sự lãng mạn pha lẫn chất thiền trong một thế giới nội tâm. Tình yêu trong thơ Nhật Chiêu là khoảng lặng, là những nuối tiếc lẫn hồi sinh, vừa huyền diệu vừa bí ẩn. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nhật Chiêu – Ta chào bình yên.
Xem thêm
Trở về từ những chuyến đi – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Sau những tháng ngày đối diện với bạo bệnh, Đinh Nho Tuấn trở lại với thơ như một cách tri ân cuộc sống. Hai bài thơ Về quê và Xách xe lên và chạy là những lát cắt giàu cảm xúc về quê hương, đất nước và hành trình kiếm tìm nguồn sống trong những điều bình dị nhất.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lý Hoa Sao
Tôi yêu những mùa cây thay lá/ Hoa dầu rơi kín mặt đường quen/ Đèn đỏ đếm thời gian nhẫn nại/ Dòng người xuôi ngược giữa bon chen
Xem thêm
Biển trong tim – Chùm thơ Lê Thị Điểm
biển đem nắng ủ vai gầy/ ướp mùi rong mặn phủ đầy tóc sương/ đem con sóng thức canh trường/ ru bờ cát ngủ bằng hương muối nồng
Xem thêm
Giữa sóng gió và mùa nhớ - Chùm thơ Hà Thái Quốc
Nắng sớm lên trên biển xanh vời vợi/ Bước chân đi sao cứ mãi ngập ngừng/ Vai hành trang khoác nỗi nhớ trên lưng/ Gánh ân tình của người thương sâu nặng
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Vũ Thanh Hoa tái xuất thi đàn với bộ ba ấn phẩm Vũ - Thanh - Hoa
Vũ Thanh Hoa vừa chính thức trở lại thi đàn sau gần một thập niên khi chị ra mắt cùng lúc bộ ba tập thơ mới mang tên “Vũ - Thanh - Hoa” tại TPHCM với chủ đề “Người đàn bà khác trong tôi”.
Xem thêm
Những hạt mầm trong gió tháng Sáu - Chùm thơ nhiều tác giả
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, những bài thơ nhỏ từ nhiều giọng viết khác nhau cùng gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu dành cho tuổi thơ và niềm tin vào những hạt mầm đang lớn.
Xem thêm
Phố cũ, phố nhớ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Con đường quen, vội vã bước chân hoang/ Reo cuốn quýt chồng lên nhau, từng lớp/ Bươn bả nắng, dòng xe trôi choáng ngợp/ Đường phố cũng oằn cong, nếp sống mòn...
Xem thêm