TIN TỨC

Thọt | Hàn Dinh

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-08-01 05:58:08
mail facebook google pos stwis
1917 lượt xem

CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

HÀN DINH

- Ê cậu tên gì?

- Tớ không biết tên mình là gì nữa! Nhưng mọi người hay gọi tớ là “Thọt”.

- Sao nghe tên cậu xấu xí thế?

- Uhm tớ cũng chẳng rõ nữa, nhưng từ lúc “bị nạn” tới giờ, mọi người gọi tớ như thế. Mà tớ cũng chẳng hiểu tại sao họ lại gọi tên tớ là Thọt, mà tên thọt là sao vậy cậu?

- Ah! Thọt là do cậu bị què một chân nên đi “cà thọt” đó.

Ra là thế! Thì ra cái tên của nó xuất phát như vậy. Thì ra nó giống ông.

*

Nó không biết mẹ mình là ai. Có lẽ từ lúc được sinh ra trên cõi đời này, nó đã không có được may mắn đó. Nó còn nhớ lúc nó mới nhìn thấy những thứ xung quanh, nó đã bị bọn trẻ trong Xóm Chài hành hạ. Bọn trẻ ấy bắt gặp nó ngoài triền đê, cùng với những anh chị em của nó, nhưng vì màu lông của nó đen ngòm, khác hẳn các anh chị em nó, có lẽ vì vậy mà nó trở thành trò tiêu khiển cho bọn trẻ. Cũng khởi đi từ những giây phút đáng sợ ấy, cuộc sống của nó bắt đầu.

Nó không thích bị đem ra làm trò tiêu khiển, nên nó cứ lầm lũi trốn trong các hốc đá của triền đê, thế nhưng cuộc đời chẳng như nó mong đợi. Bao giờ nó cũng bị bọn trẻ tóm được, và thế là những giây phút kinh hoàng đó lại bắt đầu. Nó trở thành quả bóng cho bọn trẻ chuyên tay nhau. Bọn trẻ Xóm Chài thích kéo đuôi nó. Nhiều lúc đau đến phát cáu, nó nhe nanh gầm gừ, nhưng chẳng ăn thua. Lúc đó nó nhớ bọn trẻ gọi tên nó là Mực. Nhiều lúc đau, nó gầm gừ nhưng lại bị ăn ngay một đá của đứa mập nhất trong bọn, thế là bị văng đi mấy vòng. Nó đau. Nó sợ. Nó thấy bọn trẻ đi bằng hai chân, không giống như nó, phải đi bằng bốn chân. Nó nghe mấy bác chó hoang cũng trú ngụ ngoài triền đê gọi bọn trẻ ấy là con người.

Nó ghét cay ghét đắng bọn trẻ, nhưng nó không ghét con người. Bọn trẻ Xóm Chài thì nghịch và “tàn nhẫn” với nó. Nhưng có một người đàn ông ngày nào cũng mang đồ ăn cho anh em chúng nó. Nó thấy người đàn ông tốt bụng ấy hằng ngày đi đâu từ sáng sớm tới trưa mới về, mang cho anh em chúng nó ít đồ ăn, rồi lại đi, đến tối lại về, lại mang đồ ăn cho chúng nó. Cứ thế nó lớn dần. Nó thấy người đàn ông đó cũng như nó, cũng thích ngủ nơi triền đê, không vào trong xóm như những người khác. Nó tò mò không biết hằng ngày người đàn ông ấy đi đâu, có lẽ ông vào chỗ mà người ta hay gọi là “Xóm”.

Một hôm, nó tò mò nên đánh liều đi theo. Nó thấy ông vào một khu đông đúc người qua lại, ồn ào, nhộn nhịp, đôi lúc còn có tiếng hò hét giống như lúc đám trẻ vuốt đuôi nó rồi phấn khích cười ầm lên khi thấy nó cáu giận. Sau này nó mới biết đó là nơi hội họp trao đổi buôn bán hàng hóa mà con người gọi là chợ. Nó thấy người đàn ông tốt bụng ấy khó nhọc đi tới ngồi xuống bên một góc chợ. Ô! Nó bất ngờ. Lại là bọn trẻ ấy. Chúng nó thấy ông ngồi xuống liền vây quanh ông. Một hình ảnh mà nó đã quá sợ hãi. Bọn ấy lại hùa nhau chọc ông. Nó thấy thằng béo nhất bọn lấy đi mất cái gậy của ông, rồi bọn đấy hùa nhau cười ầm:

Nghe vẻ nghe ve

Nghe vè ông kẹ

Người đâu toàn ghẻ

Một chân bị què

Suốt ngày nhăm nhe

Vài ba con cá

Đem về cho má

Bỏ nấu canh chua

Cái đầu húi cua

Trông mặt bặm trợn

Sẹo to sẹo lớn

Trông mà phát ghê

Ghê ghế ghề ghê…

Đọc xong bọn ấy cười phá lên rồi bỏ chạy đi mất. Chỉ để lại cây gậy nằm chòng queo trên mặt đất. Có chị hàng cá thấy vậy đến nhặt lên giúp ông. Ông cảm ơn rồi lại co ro ngồi xuống. Thì ra bấy lâu nay, những con cá nướng ngon lành mà ông mang về cho anh em chúng nó là ông đi xin được. Nó nấp sau một góc khuất nhìn ông. Đúng là khuôn mặt ông không giống người bình thường, nhiều vết lồi lên. Chân ông cũng không như người khác, chỉ có một chiếc. Ông di chuyển nhờ chiếc gậy đi theo. Ông không làm lụng gì được, chỉ sống tạm bợ qua ngày nhờ tình thương của những người xung quanh. Và anh em chúng nó cũng may mắn sống sót nhờ tình thương của ông - người có khuôn mặt đầy sẹo.

Hàng ngày nó vẫn cứ lẽo đẽo theo ông. Ông biết sự có mặt của nó, nó thấy ông thích “nựng” nó hơn. Có lẽ vì nó là đứa hiểu chuyện nhất trong mấy anh chị em. Nó nằm bên ông, lâu lâu ông lại xoa đầu nó. Nó sung sướng vẫy vẫy chiếc đuôi ngắn ngủn của mình. Ông bảo vệ nó khỏi sự trêu chọc của bọn trẻ. Nó thấy ông có thể im lặng khi bọn ấy chọc ông, nhưng khi bọn trẻ chọc nó, mặt ông lập tức đanh lại, những vết sẹo lồi chảy dài trên khuôn mặt ông hằn lên trông dữ tợn. Thế là bọn trẻ bỏ chạy hết. Mặt ông lại hiền từ nhìn nó.

Nhưng thời gian hạnh phúc bên ông chẳng được bao lâu. Nó nhớ đó là một buổi sáng rất lạnh. Nó cuộn mình trong hốc đá bên đống quần áo cũ mà người ta bỏ đi. Thường thì lúc nó dậy là ông đã dậy rồi. Nhưng hôm nay nó lại thấy ông còn nằm. Chờ mãi chẳng thấy ông dậy, nó sủa lên mấy tiếng kêu ông, nhưng không có động tĩnh gì. Nó chạy tới liếm liếm vào mặt ông. Nhưng ông cũng không động đậy. Nó hoảng. Nó sủa ầm ĩ. Tiếng nó sủa khan khiến mấy người đi lưới đêm về chú ý. Họ chạy tới sờ sờ vào mặt ông, rồi họ nói với nhau điều gì đó, vẻ căng thẳng lắm, sau đó họ bỏ ông trên một cái cáng. Họ khiêng ông đi. Nó cố chạy theo ông, sủa ầm lên, nó không muốn cho họ mang ông đi. Nhưng nó chỉ sủa trong sự bất lực. Họ vẫn cứ mang ông đi. Từ đó nó không còn thấy ông nữa. Hai ba hôm sau anh em chúng nó không còn được ăn cá do ông mang về nữa. Có lẽ ông đã bỏ nó rồi. Nó nhớ ông. Mấy ngày liền nó chẳng thiết ăn uống gì, cứ nằm khoanh trong hốc đá. Hễ nghe có tiếng bước chân lại gần là mắt nó lại sáng lên. Nhưng rồi lại hụt hẫng.

Thời gian cứ vô tình trôi. Nỗi nhớ của nó giờ phải nhường chỗ cho công việc kiếm ăn thường nhật. Hằng ngày nó vào khu chợ, tìm cơm thừa, những miếng xương… những gì thừa thãi mà con người không dùng đến, cứ ăn được là nó ăn. Cuộc sống của nó cứ thế bình dị trôi qua. Một hôm, nó nghe một mùi thơm sực nức tới trong một căn phòng gần chỗ nó nằm. Cơn thèm ăn nổi lên, nó không cưỡng lại được, bèn lân la lẻn vào trong căn phòng đó. Nó thấy trên bàn là một con heo đỏ au, khói bốc nghi ngút đang nằm im. Thế là theo bản năng, nó phóng lên bàn. Nhưng vì mải chăm chú vào con heo nên nó không thấy hai người thanh niên đang đi vào. Thế là vừa mới phóng lên bàn nó đã nghe tiếng hét lên, một thanh niên cầm lấy cái gì đó nặng trịch ném về phía nó. Nó chưa kịp hoàn hồn né tránh đã ăn ngay cái vật ấy vào mình. Nó té nhào xuống, đau điếng. Nó la lên. Nhưng chưa kịp định hình để bỏ chạy thì lại tiếp tục bị ăn ngay một gậy vào chân trước. Nó điếng người. Tưởng chừng như bất tỉnh vì đau. Nhưng nó cố gượng, còn bao nhiêu sức lực, nó dồn cả vào 3 chiếc chân còn lại, cố lê lết thật nhanh để thoát khỏi sự vây đánh của hai thanh niên đó. Cũng may, hai người ấy không đuổi theo nó. Nó chỉ nghe văng văng câu chửi quen thuộc mà nó nghe đến phát nhàm: “Đồ chó hoang”. Thế là nó thoát được một mạng. Nó tởn. Nhưng mà cái chân đau quá, không chống xuống đất được nữa. Thế là từ đó, nó chỉ còn đi được bằng 3 chân. Từ đó, mọi người gọi nó là Thọt.

*

- Rồi sao cậu lại bị bắt vào đây?

- Tớ chẳng nhớ rõ. Tớ chỉ nhớ hôm đấy là vào một buổi tối, khi tớ vừa mới “lết” về cái hốc đá ngoài triền đê sau một ngày vất vả, tớ nghe có một mùi thơm sực nức của thức ăn, tớ vội tìm thì thấy nguyên một tảng thịt to đùng nằm hớ hênh trên phiến đá bằng phẳng. Nhưng vì có “kinh nghiệm” trước đó rồi, nên tớ cương quyết không ăn. Thế nhưng, cản không nổi cậu ạ. Tớ liếc ngang liếc dọc, yên tâm là không có người. Thế là tớ tốc chiến tốc thắng, lao ngay tới ngoạm miếng thịt tha ngay về “nhà”. Yên tâm vì đã được an toàn. Tớ lập tức thưởng thức miếng mồi ngon. Quả đúng là ngon thật! Tớ ăn trong sự sảng khoái tột độ. Thế nhưng, ăn chưa hết miếng thịt thì tớ đã thấy cơn buồn ngủ ập đến, tớ lăn ra ngủ ngay… Lúc thức dậy thì đã thấy chung chỗ với cậu.

- Vậy là tớ với cậu cùng chung số phận rồi. Tớ ở đây cũng khá lâu rồi. Mới đầu bỡ ngỡ, còn sủa ầm ĩ, nhưng giờ dường như thần kinh tớ tê liệt rồi. Mỗi ngày nhìn thấy anh em đồng loại bị người chủ quán giết thịt rồi chế biến thành món ăn cho con người, tớ sợ, sợ khủng khiếp. Nhưng dần dà, dường như không còn sợ nữa. Chắc trước sau gì cũng tới lượt tớ với cậu gặp nhau trên lò mổ.

Nghe tới đó, nó rơi vào trầm tư. Nó khoanh lại nằm một góc. Nó buồn. Buồn không phải vì sợ cái chết sắp xảy đến với nó, nhưng nó buồn cho những con chó như nó, bị con người biến thành món đặc sản. Tuy là chó hoang nhưng nó cũng biết loài chó nhà nó rất trung thành với con người, đặc biệt là những người nuôi, yêu thương và chăm sóc chúng nó. Cho tới bây giờ, khi đã lớn, bôn ba nhiều trên con đường mưu sinh, thời gian và cuộc đời đã lấy đi của nó nhiều thứ, nhưng kí ức về “ông mặt sẹo” vẫn còn in nguyên trong tâm trí nó. Có lẽ con người sẽ không thể nào hiểu được loài chó chúng nó. Từng ánh mắt, từng cái vẫy đuôi, từng cử chỉ âu yếm mà nó dành cho “ông mặt sẹo” người khác không thể hiểu được. Chỉ có nó và ông hiểu. Dường như có một mối dây vô hình nào đó đã liên kết nó và ông, mối dây đó hình thành nên một tương quan mật thiết, một tương quan thấu hiểu khiến ông nhìn vào ánh mắt nó ông biết nó buồn hay vui, và nó nhìn từng cử chỉ của ông nó cũng biết ông vui hay buồn.

Nó thấy có nhiều người cũng rất yêu thương loài chó chúng nó. Là chó hoang, nó cũng ao ước được một người nào đó nhận nuôi. Là chó hoang, nó cũng rơm rớm nước mắt khi thấy một con chó “nhà” được một cô bé nào đó bồng ẵm nâng niu. Những lúc như thế, nó lại nghĩ tới những tháng ngày bên ông. Chắc hẳn lúc này mà có ông, ông sẽ không để nó phải chịu cảnh trở thành mồi nhắm.

Đang miên man suy nghĩ, bỗng nó nghe tiếng động trước cửa chuồng. Ngẩng đầu lên, nó nhìn thấy một cậu bé đang đứng với một người đàn ông béo ụ mặt mày râu ria rậm rạp. Nó nghe cậu bé ấy và người đàn ông nói với nhau gì đó. Sau đó nó thấy cậu bé đưa đồ cho người đàn ông. Sau đó cậu mở cửa chuồng, bế nó ra, cậu xoa đầu nó, vuốt ve nó… Cậu ẵm nó đi. Nhưng sao nó thấy nhấp nhô, nó nhìn xuống dưới… Oh, hóa ra cậu bị cũng bị “thọt” như nó. Nó vỡ òa trong hạnh phúc. Thế là nó được cứu. Thế là nó sẽ không phải biến thành đồ ăn. Thế là từ nay nó sẽ có được một người chủ yêu thương nó. Thế là từ nay cuộc đời nó sẽ không bị gọi là “chó hoang” nữa, nó sẽ có nhà, sẽ có người “nựng” nó mỗi ngày.

Cuộc đời nó gắn liền với chữ “thọt” sao! Ông thọt! Nó thọt! Giờ đến cậu bé cũng thọt! Thọt là tình trạng không ai mong muốn. Nhưng có lẽ đối với nó, nó hạnh phúc với “thọt”. Có lẽ cũng nhờ nó thọt nên mới được cứu chăng? Nó không biết nữa, nhưng nó hạnh phúc lắm rồi.

Ôi không! Không được! Nó sao lại có thể quên đi người bạn nằm chung chuồng với nó được! Sao nó có thể bỏ người bạn đó mà thoát một mình? Đang nằm trên tay “cậu chủ thọt” nó lại sủa ầm lên, vừa sủa nó vừa nhìn về phía cái chuồng nơi người bạn của nó cũng đang đưa mắt nhìn nó…đượm buồn…ứa lệ… Nó thấy ông chủ hàng thịt bên kia đang mài dao, mà trong chuống chỉ còn có một mình bạn nó… Sẽ ra sao đây, nó không thể bỏ bạn được. Nó vội vàng quào quào tay cậu chủ, nó cố sủa thật to lên…Nó vội lao xuống phóng nhanh về phía chiếc chuồng có người bạn nó đang bị nhốt… Nó sủa… Nó sủa… Nó cố gắng sủa thật to…

 Nguồn: Tạp Chí Văn Nghệ TP.HCM

Bài viết liên quan

Xem thêm
Thành phố tươi đẹp – Truyện ngắn của Vũ Minh Phúc
Ở Việt Nam ta, có không ít thành phố, nhưng sao mãi lòng tôi cứ đắm đuối và lưu luyến với thành phố Hà Tĩnh. Vì sao lại vậy? Vì đó là một thành phố biển tươi đẹp, nó đẹp trong khung cảnh, trong con người và cả vùng đất. Tôi ngồi đó, trên bãi biển Thiên Cầm, nghe tiếng sóng biển ào ạt như tiếng đàn trời réo rắt. Sông Ngàn Sâu Ngàn Phố nước trong xanh như một khối ngọc bích, nước dưới đáy biển yên tĩnh lạ kỳ. Nó nối giữa đôi bờ của hai tỉnh Hà Tĩnh và Quảng Bình. Ánh chiều tà tịch dương xuống chậm và đổ dài trên đường chân trời xa xa, và mùi hương của hoa sen ngan ngát đến dịu lòng. Có phải là tôi đang mơ không? Không, dĩ nhiên rồi. Trong suy nghĩ mơ màng của tôi, dù thành phố đã chịu nhiều bão tố của thiên nhiên, triều cường, nhưng nó vẫn ngời lên sức sống bất diệt. Dù cho không phải là người con của đất Hà Tĩnh mến thương, nhưng xin cho phép tôi được gửi câu chuyện nhỏ này đến đó như một nỗi niềm xa xôi vọng niệm. (Lời tác giả)
Xem thêm
Cánh cửa không mở lại – Truyện ngắn Hồng Loan
Nga chết lặng. Đôi môi cô mím lại, hơi run. Cơn gió lạnh tưởng đã tan từ sáng sớm lại bất ngờ quét qua lồng ngực, như một cú đấm vô hình, như một cú tát nhẹ nhưng bén ngót. Cô đã từng tưởng tượng đến giây phút này hàng trăm lần. Nơi cô sẽ gào lên, chất vấn, hoặc ít nhất cũng khiến ông ta bối rối, nhưng không. Cô ngồi đó, lặng lẽ. Đôi mắt không còn giận dữ, mà trở nên thản nhiên một cách đáng sợ. Bởi vì… ông không nhận ra cô. Và chính điều đó lại đau hơn mọi lời phủ nhận. Có lẽ với ông, cô chưa từng tồn tại.
Xem thêm
Từ mặt - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Nguồn: Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số 50 tháng 7/2026, trang 12.
Xem thêm
Núi chờ - Truyện ngắn Thanh Tuân
Má thương cảm đời Vũ như đời má. Chỉ là Vũ còn bé chưa ý thức được phận đời rơi rụng. Còn má, ngày đó tuổi đã lưng chừng, biết nghĩ, biết suy, biết yêu thương, biết đau khổ. Má chăm Vũ từng miếng ăn, giấc ngủ, từng cái váy thổ cẩm xòe, váy dài trắng như công chúa, không để thiếu thứ gì. Má nói để nhớ ngày xưa mình được dắt đi mua sắm thế nào, được yêu thương ra sao. Mà lạ kỳ càng cố nhớ lại thấy lòng mình càng trống rỗng. Sự đời đâu phải cứ muốn nhớ là nhớ, cứ muốn quên là quên được. Có những thứ muốn quên mà làm con người ta đau đáu hoài. Có những điều cố nhớ nhưng lại tít tắp mịt mù. Như má cố nhớ những yêu thương từ hồi mà được sinh ra đến khi lớn lên, nhưng lạ kỳ hình như yêu thương bốc khói. Cái còn lại là những đau khổ, những kiệt cùng của nhói buốt mà thỉnh thoảng vẫn quặn lên từng cơn co thắt. Trong lòng má. Cái đó đáng lẽ quên biệt xứ.
Xem thêm
Đêm trăng lúa – Truyện ngắn Vũ Minh Phúc
Tôi là thằng bé lớn lên từ những đồng ruộng. Bao giờ cũng vậy, cứ mỗi lần về quê, đi trên con đường, ngắm những đồng lúa chín, lòng tôi lại dâng lên những kỷ niệm và quá khứ êm ái của làng quê mình. Giờ đây, cuộc sống cuốn đi, những no đói thường nhật, chẳng có lúc nào nghĩ về những năm tháng ấy nữa. Tôi đi đến các vùng quê, tuy đã đô thị hóa, khang trang hơn, đồng ruộng lui dần vào dĩ vãng, nhưng đây đó vẫn còn những cánh đồng lúa chín bát ngát hương thơm, những người nông dân được trang bị cơ giới hóa, tôi đã gặp họ. Nhưng câu chuyện qua đi, không còn nhớ nữa. Nhưng tôi chẳng thể nào quên, tôi đã cố chắp nối những ký ức nhỏ bé ấy thành một câu chuyện, hy vọng để mình không quên đi và cũng bày tỏ lòng biết ơn với cây lúa, hạt thóc, bát cơm đã nuôi nâng chúng ta thành hình hài bé nhỏ.
Xem thêm
Mưa Sài Gòn - Truyện ngắn Vũ Thanh Hoa
Nàng là phụ nữ, lại là phụ nữ đa cảm, những cử chỉ dịu dàng giản dị nho nhỏ của anh đủ sức trấn áp những nổi loạn, những mơ mộng dại dột lâu lâu lại nảy sinh trong cái đầu bé nhỏ, xinh xắn nhưng rắc rối của nàng. Chắc là anh đang vui và mãn nguyện. Họ đang trên đường đi mời bạn bè dự đám cưới mình.
Xem thêm
Chạm mặt chúa rừng - Truyện ngắn của Hồng Chiến
Mấy cậu học trò vừa bắt cá, vừa trêu đùa nhau vui vẻ vượt lên phía trước. Vân Trang theo sau, dùng đèn pin soi bên bờ suối xem cá kéo cả bầy ăn quả ươi rơi chìm dưới suối. Trên mặt đá nằm dưới làn nước, gần sát bờ có loại rêu mọc xanh màu đọt chuối, thân và lá gần giống như hoa mười giờ, nở hoa màu đỏ tươi, năm cánh, cánh hoa giống như cánh hoa hồng. Bầy cá chỉ to hơn đầu đũa một chút, sống lưng màu đen, phía bụng vảy màu vàng tươi kéo dài đến tận đuôi, vây quanh các bông hoa như đang ngắm nhìn.
Xem thêm
Thuần hương - Truyện ngắn
Đây không phải kiểu truyện đọc để biết chuyện gì xảy ra, mà là kiểu truyện đọc để đắm trong một trạng thái cảm xúc và suy tưởng.
Xem thêm
Mùa phượng chết - Truyện ngắn của Việt Nga
Đêm, hai thằng ngồi ở góc xa nhất của sân vườn nhà Thắng nên không nhìn rõ mặt nhau. Chỉ thấy đốm thuốc trên môi Thắng tắt rồi lại lóe liên hồi. Thắng chưa khi nào tưởng tượng ra rằng Ngân có đủ dũng khí đến gặp Hoa, khóc nức nở thú nhận cô đang mang trong mình giọt máu của anh, rồi van xin Hoa hãy nhường Thắng cho cô, để con cô có bố. Hoa xinh đẹp, giỏi giang, thiếu gì chọn lựa. Còn Ngân, nếu Thắng không chịu cưới, thì chỉ còn một lựa chọn duy nhất là cái chết. Đó là khi giữa Thắng và Ngân hoàn toàn chưa có chuyện gì. Đến lúc “có chuyện gì” thì chưa kịp biết Hoa có sao không, Thắng đã phải vội vã làm đám cưới. Sau đám cưới cả năm trời Ngân mới mang bầu. Vậy mà… Người xúi Ngân việc đó là Hoàn. Và âm mưu ấy đã thành công như mong đợi. Không một lần Hoa ngoảnh lại nhìn Thắng nữa.
Xem thêm
Giấc ngủ đại ngàn – Truyện ngắn Vũ Minh Phúc
Khi bắt đầu viết truyện ngắn này, em đã cố gắng hình dung và nhớ lại khu rừng mang tên ông: Tướng giáp. Ông là vị tướng của nhân dân, vị tướng của hòa bình, có điều gì cuốn hút đến thế. Và những nơi ông đi qua, những chiến tích ông từng làm cho nhân dân ta, đều khiến lớp trẻ chúng em muôn phần kính trọng, tự hào và ngưỡng mộ. Làm sao có thể quên đi được những trang sử hào hùng ấy. Làm sao không kính trọng một con người, một vị tướng đã trở thành huyền thoại ngay cả khi ông còn sống. Em cứ nghĩ đã có một cánh rừng đại ngàn đã đi vào giấc ngủ và cũng có một vị tướng huyền thoại cũng chìm trong giấc ngủ ngàn thu ở Vũng Chùa – Đảo Yến: Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Xem thêm
Chuyện cổ tích – Truyện ngắn Nguyễn Thị Việt Nga
Một năm trôi qua, rồi nhiều năm trôi qua, cuốn sách vẫn ở yên trên bàn khách sạn. Trong ngần ấy thời gian, có biết bao nhiêu khách lưu trú đã ra vào căn phòng ấy. Có người không ngó đến cuốn sách một giây. Họ thuê phòng khách sạn khi đêm khuya và ra đi khi mặt trời còn chưa mọc. Nhưng cũng có người ở đến mấy ngày. Họ cầm sách lên, ngắm nghía, lật ra, tò mò đọc những dòng thư nhắn của bà chủ và rồi lại để lại chỗ cũ… Cuốn sách cứ nhẫn nại chờ đợi. Nó nhẩm tính trong đầu, với ngần ấy thời gian, cô chủ nhỏ ngày xưa cũng đã lớn lắm rồi. Có thể cô không còn thích đọc truyện cổ tích như ngày xưa nữa… Cũng có thể cô đã không còn nhớ mình từng có một cuốn truyện cổ tích thế này ... Nhưng nó vẫn kiên trì chờ đợi và hy vọng…
Xem thêm
Đóa hồng đẫm sương – Truyện ngắn của Võ Chí Nhất
Nhà văn Võ Chí Nhất là một cây bút trẻ kiên trì sáng tạo dòng văn trinh thám - tội phạm, với series truyện về nhân vật Đại úy Hà “ớt”. Anh bắt đầu sự nghiệp viết lách từ 2013, tiểu thuyết Pho tượng cổ được NXB Công an nhân dân xuất bản năm 2025 là tác phẩm thứ 7 của anh.
Xem thêm
Nhang Tàn – Truyện ngắn Lê Hoàng Kha
Ngồi một mình trong căn phòng làm việc nhỏ, nơi tòa soạn đã thưa người. Thành phố ngoài kia vẫn ồn ào, tiếng xe, tiếng rao hàng, tiếng gọi nhau í ới mua mai, mua bánh, tất cả hòa lại thành một bản nhạc quen thuộc của những ngày cuối năm. Huệ nhìn ra ô cửa kính, nắng rớt xuống từng mảng vàng nhạt, mỏng như một lớp ký ức đang chậm rãi phủ lên lòng mình.
Xem thêm
Cuộc nhường ghế vĩ đại – Truyện ngắn của Hồng Luân Anh
Vì nể mặt ông bác họ của cậu hàng xóm – dù khi ấy đầu óc tôi đã tít tắp ở vương quốc Biêng-biêng rồi – tôi vẫn bấm bụng ngồi rốn làm thêm một chập nữa đến tận hai giờ sáng. Bốn tiếng sau, bắt gặp tôi ở hành lang, cu cậu vò mái đầu rối, lè nhè với cái miệng sủi bọt trắng xóa cùng cán bàn chải nhựa lòi ra.
Xem thêm
Ta là ai? – Truyện ngắn của Trần Đôn
“Ta là ai?” của Trần Đôn (Bình Dương) là câu chuyện về một thân phận bị đặt giữa hai bờ lịch sử – nơi lựa chọn đôi khi không thuộc về cá nhân, và câu hỏi về căn tính trở thành nỗi day dứt kéo dài suốt một đời người.
Xem thêm
Di ảnh người lính Gạc Ma – Truyện ngắn của Huỳnh Mẫn Chi
Sài Gòn sáng sớm, luồng khí vẫn còn trong trẻo, thanh khiết, thong dong chưa kịp bắt nhịp sống tất bật của ngày mới.
Xem thêm
Dư vang trong đá – Truyện lịch sử Nguyễn Thị Việt Nga
Chàng chẳng còn gì. Không ngai vua. Không cả nước. Chỉ còn một thân thể rách nát và một trái tim bị đánh cắp. Không khi nào trong giấc mơ thời trẻ, chàng từng nghĩ tới vương miện, ngai vàng, bảo kiếm. Chàng từng chỉ mong một mái nhà nhỏ giữa rừng, một người bạn tri kỷ, một thư phòng và một chốn hoa nở thơm ngát bốn mùa, trăng in đáy nước để bình thơ. Giấc mơ ấy đã bị đánh cắp – bởi chiến lược, bởi quyền lực, và bởi niềm tin rằng mọi thứ trên đời có thể toan tính được.
Xem thêm
Cứu người đẹp - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Cứu người đẹp – hay cứu một trật tự? Một truyện giả cổ, đọc như ngụ ngôn về luật và lòng người.
Xem thêm
Giờ linh – Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ cuối)
Một ngày tháng Năm, ngôi dinh thự trở nên vắng lặng, cửa khóa ngoài, đã một tuần trôi qua, người ta không thấy những chiếc xe oto ra vào khu dinh thự. Đèn khuôn viên không còn bật sáng, ngôi nhà chìm trong bóng đêm, chỉ còn những tàng cây cổ thụ đong đưa và tiếng côn trùng rền rĩ. Một vòm kiến trúc vốn là niềm tự hào của dân làng Đại Mẫu, nay trở thành địa điểm bỏ hoang, mang màu sắc tâm linh và bí ẩn.
Xem thêm
Giờ linh - Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ 1)
Ánh đèn màu đỏ, ám đục như làn sương mờ ảo, bị bám bụi lâu ngày. Những con phù du bé nhỏ đong đưa ở những quầng sáng le lói để tìm sự sống. Người đàn bà trong ngôi nhà cổ, rêu phong phủ lạnh không gian, thâm sâu như đáy vực, bà ngồi im lặng, phía trước con đường hun hút nhỏ hẹp, lần sâu vào bên trong ngôi nhà, chẳng thấy lối đi, chỉ thấy một màu đặc sệt của bóng đêm. Ngôi nhà này chỉ có duy nhất người đàn bà trú ngụ.
Xem thêm