TIN TỨC
  • Truyện
  • Tri kỉ – Truyện ngắn Vũ Đảm

Tri kỉ – Truyện ngắn Vũ Đảm

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2021-12-19 11:21:58
mail facebook google pos stwis
2891 lượt xem

(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) – Thoại vào thăm một đồng nghiệp cùng cơ quan đang nằm điều trị ở bệnh viện, vừa trò chuyện hỏi thăm được vài câu thì có người phụ nữa đi vào nước mắt chan chứa. Chị van xin có ai thuộc nhóm máu O không hãy bán cho chồng chị đang nằm ở phòng cấp cứu, chồng chị bị tai nạn giao thông mất rất nhiều máu, nếu không tiếp máu kịp thời thì chồng chị sẽ chết mất. Bệnh viện đã liên hệ với Viện huyết học nhưng không còn máu O.

Nhà văn Vũ Đảm

Cứu người như cứu hỏa, Thoại ngồi bật dậy, nói với người phụ nữ anh thuộc nhóm máu O, hãy đưa ngay anh sang phòng cấp cứu. Người phụ nữ thốt lên đầy xúc, nói rằng anh lấy bao nhiêu tiền, vợ chồng chị cũng sẵn sàng trả.

Vào phòng cấp cứu, Thoại được các bác sĩ lấy máu xét nghiệm xem có đúng nhóm O và có bị bệnh truyền nhiễm gì không. Đúng là nhóm máu O, an toàn tuyệt đối. Bác sĩ lấy ở cánh tay Thoại 300 ml máu rồi truyền cho anh Lịch chồng chị.

Hiến máu xong, Thoại nằm nghỉ một tiếng, ăn một tô phở bồi dưỡng, quay lại chào người đồng nghiệp rồi ra về. Thoại không quay lại phòng cấp cứu, sợ người phụ nữ trả tiền máu cho anh. Đây không phải lần đầu tiên anh hiến máu cứu người, đã hai lần anh hiến máu sống trực tiếp và hơn chục lần anh tham gia hiến máu do Hội chữ thập đỏ tổ chức. Với Thoại, giọt máu cho đi thì phúc đức nhận lại.

Cuộc sống mưu sinh của một công chức khiến Thoại đã quên đi vụ hiến máu ở bệnh viện, nhưng một ngày chủ nhật sau đó hai tháng thì căn hộ của anh được đón tiếp vợ chồng Lịch. Lịch đã thoát khỏi thần chết nhờ 300ml máu của Thoại. Hai vợ chồng anh xin địa chỉ nhà riêng của Thoại từ tờ khai hiến máu của anh. Lịch nắm chặt bàn tay Thoại:

– Tôi vô cùng biết ơn anh đã cứu sống tôi, nếu không có anh hiến máu, chắc giờ này tôi đã xanh cỏ.

– Xin lỗi anh, lúc ấy tôi cuống cả lên, chưa kịp thanh toán tiền máu cho anh thì anh đã về. Bây giờ anh tính bao nhiêu vợ chồng tôi sẽ trả đủ.

– Ồ, không tôi hiến máu làm phúc thôi chứ không bán máu.

Năn nỉ mãi chả được, người vợ mở túi xách, lấy cọc tiền năm trăm ngàn, rút ra hai triệu, bảo đây không phải là trả tiền máu mà gọi là có chút quà cho các cháu. Thoại kiên quyết không nhận, khiến Lịch xúc động lắm, cùng tuổi với nhau nên xin được làm bạn tri kỷ cùng Thoại, cùng nhau chia bùi sẻ ngọt. Thoại đồng ý và nhận lời mời của vợ chồng Lịch sẽ đưa vợ con đến nhà vợ chồng Lịch chơi, ăn bữa cơm thân mật.

Vợ chồng Lịch về rồi, Hải – vợ Thoại bảo chồng, thấy cọc tiền to, cứ tưởng vợ lịch sẽ rút ra vài chục triệu để cảm ơn, nào ngờ có hai triệu, anh không lấy là phải. Thoại nói với vợ, cũng có thể cô ấy sợ đưa nhiều tiền thì sẽ xúc phạm đến mình là bán máu trá hình, còn anh không nhận hai triệu không phải anh chê ít, cũng không phải anh chê tiền, nhà mình thuộc diện phải tằn tiện mới đủ sống nhưng mình làm phúc mà nhận tiền thì cái phúc sẽ mất đi. Vả lại biết đâu trong cuộc đời này, có những lúc mình phải nhờ vợ chồng Lịch cái quan trọng hơn. Vợ Thoại lắc đầu, em chả tin.

Nhà của vợ chồng Lịch ở khu biệt thự liền kề, có cả chỗ để ô tô, họ đón vợ chồng Thoại và hai cô con gái thật niềm nở. Vợ Lịch rủ vợ Thoại đi chợ mua đồ ăn về nhà nấu cho vệ sinh chứ ra nhà hàng bây giờ vừa đắt đỏ lại không ngon. Một bữa ăn do chính bàn tay Hải nấu còn vợ Lịch phụ giúp. Mọi khi ăn ở nhà ngon thế mà sao ăn ở ở Lịch, Hải cứ thấy gượng gạo thế nào. Đến khi về đến nhà, bỏ năm quả xoài mà vợ Lịch lấy từ tủ lạnh ra đem biếu thì Hải lại bảo với chồng, chả tin chả nhờ vào cái sự tri kỷ của Lịch được đâu.

Thỉnh thoảng cuối tuần, có ô tô, Lịch lại lái xe mời Thoại đi ăn, cafe sáng. Tính Thoại hay e ngại nên thanh toán trước, Lịch bảo: “Chết chết ai lại thế, tôi mời thì tôi trả chứ sao Thoại lại tranh trả”. Rồi thành thói quen, Thoại thích trả tiền thì Thoại cứ trả, Lịch cũng coi đó như là nghiễm nhiên, mình có công mời, công lái xe thì Thoại trả tiền ăn sáng, cafe sáng cũng chả sao. Một lần đi ăn sáng với Lịch về, Hải hỏi chồng:

– Anh đi ăn sáng, cafe cuối tuần với anh Lịch thì ai trả tiền?

– À, tất nhiên là ân nhân trả.

Hải cười phá lên:

– Anh có tính cả nể, sĩ diện em còn lạ gì. Mấy lần em kiểm tra ví trước khi anh đi ăn sáng, khi về, anh thay quần áo, em đều kiểm lại thấy hao đi một trăm hai mươi ngàn. Có gì mà tính không ra, hai bát phở mỗi bát ba mươi lăm ngàn, vị chi là bảy mươi ngàn; hai ly cafe, mỗi ly hai lăm ngàn, vị chi là năm mươi ngàn; tổng là một trăm hai mươi ngàn.

Nghe vợ nói thế thì Thoại đành chịu, công nhận là Lịch chưa trả một bữa nào. Hải vốn thẳng tính nên nói với chồng, đừng bao giờ rủ cô đến nhà vợ chồng Lịch nữa, có đem ô tô đến đón, cô cũng không đi. Thoại thở dài, đàn bà chỉ biết cái lợi trước mắt mà không tính đến cái lợi lâu dài. Vừa trách móc thầm vợ xong thì điện thoại di động của Thoại đổ chuông, cậu em ở quê báo bố vừa bị đột quỵ đang nằm ở bệnh viện đa khoa tỉnh, phải mổ ngay nếu không sẽ chết hoặc nằm liệt cả đời, hết trăm triệu, anh vay mượn được ở đâu thì vay, sau này anh em chia nhau ra mà trả.

Trời ơi, cả nhà Thoại có bao giờ dư ra nổi mười triệu đâu mà có ngay một trăm triệu. Chợt nhớ đến ân nhân đến tri kỷ Lịch. Thoại gọi điện nói với Lịch về việc bố bị đột quỵ đang nằm cấp cứu quê, hỏi vay vợ chồng Lịch một trăm triệu, trả theo lãi suất ngân hàng cũng được. Nghe Lịch nói, bạn bè thân thiết ai lại đi tính lãi thì Thoại mừng lắm… Nhưng cái mừng thoáng qua khi Lịch nói tiếp: “Tiếc quá, Lịch vừa ném năm mươi tỷ vào khu đất vàng, chỉ sang năm bán sang tay cũng kiếm được hai mươi tỷ lãi. Còn cái sổ tiết kiệm mười tỷ rút lãi ra hàng tháng để tiêu vặt thì đến tháng sau mới đến hạn rút”. 

Thoại tắt máy, không thể ngờ Lịch lại có thể đối xử với mình như thế. Nãy giờ, Hải đã nghe hết câu chuyện qua điện thoại của Thoại, bảo chồng:

– Đã thấy chưa, trên đời này làm gì có tri kỷ.

Thoại vẫn không tin trên đời lại không có tri kỳ, chỉ là vì chưa kiếm được mà thôi. Nhưng giờ thì Thoại phải đi vay cho được một trăm triệu đã. Thoại gọi điện cho thằng bạn học cùng cấp ba đang làm bên ngân hàng hỏi xem có vay thế chấp sổ đỏ được ngay không. Anh bạn bảo giúp được, mang ngay sổ đỏ đến.

Thoại lấy sổ đỏ nhà, dắt xe máy ra, vì phóng vội nên va quyệt vào một người đàn ông rách rưới, anh vội dừng xe hỏi ông có bị sao không? Người đàn ông chỉ ngơ ngác nhìn anh. Một chị ở trong nhà chạy ra xem, thấy không việc gì nói với Thoại:

– Ông này ở khu nhà chị, trước đây giàu có phong lưu lắm, cũng nhà lâu xe hơi, nhưng chỉ vì tin tưởng bạn bè kết nghĩa anh em tri kỷ gì đó nên bị lừa mất hết, đau buồn quá hóa tâm thần hay đi lang thang.

Vừa lúc ấy, điện thoại của Thoại có tin nhắn, anh mở ra xem… là tin nhắn từ máy Lịch: “Ông cho tôi số tài khoản, tôi gửi biếu ông cụ năm trăm ngàn!”. 

V.Đ

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Hận thù và Yêu thương – Truyện ngắn Đông Sơn Lữ Khách
Có những vết thương chiến tranh tưởng chừng đã ngủ yên trong ký ức, nhưng chỉ cần một ký hiệu, một hình xăm, một cái tên… tất cả lại ùa về như ngày hôm qua. Thế nhưng, giữa bóng tối ấy, tình yêu của một chàng trai Việt và một cô gái Hàn đã thắp sáng hi vọng – hi vọng rằng hận thù rồi cũng sẽ nhường chỗ cho yêu thương.”
Xem thêm
Kịch hay – Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân
Vài tấm hình được quăng trên chiếc bàn kính, bên trong hiện rõ hình hai người dường như có cảm giác đang tựa vào nhau nhưng vẫn còn do dự vì bị sự ràng buộc bởi miệng lưỡi của người đời. Bóng chiều tà từ từ đổ xuống khung cửa sổ bằng kính của ngôi nhà sang trọng. Thứ ánh sáng cuối ngày có màu hồng đậm vẫn kịp hắt vào khiến đôi mắt người phụ nữ đột nhiên cũng ửng hồng và bắt đầu đong đầy hoàng hôn trong đó.
Xem thêm
Lời thề sinh tử - Truyện ngắn của Phạm Thanh Thúy
Thuôn không muốn lão Nhạc vào nhà. Lão Nhạc già lụ khụ, ăn mặc lôi thôi, dù con cái lão cũng chẳng đến nỗi nào.
Xem thêm
Người đến từ nghìn trùng – Truyện ngắn Chu Phương Thảo
Tôi sinh ra ở một làng chài nhỏ, nơi những triền cát trắng kéo dài đến tận chân trời, nơi gió và sóng chạm nhau cùng thì thầm những bản tình ca êm dịu. Tuổi thơ tôi trôi qua như một giấc mơ dịu ngọt, vắt qua những buổi chiều vàng nắng, theo tiếng cười hồn nhiên vang vọng bên những mái nhà thấp thoáng khói lam chiều. Cuộc sống tuy chật vật, nhưng lòng người nơi ấy rộng như biển cả, ấm như nắng sớm.
Xem thêm
Trôi trên sông trăng – Truyện ngắn Vừ Thị Mai Hương
Mưa sầm sập. Mưa ào ào. Ánh trăng loang loáng trong làn mưa, vỡ tan trong ánh chớp. Trong màn đêm tối đen mịt mùng, xung quanh chỉ vọng lại tiếng nước đổ ào ào từ trên núi xuống. Tiếng bước chân chạy uỳnh uỵch trong đêm.
Xem thêm
Phán chấu. Truyện ngắn của Nông Quốc Lập
Tiếng gọi cầu cứu của thằng Bun như xé toang khoảng không gian ra thành nhiều mảnh. “Cứu cái gì, cứu ai, cháy nhà à, giết người à, rắn cắn à…?” Tiếng những người làng hỏi nhau, những cặp mắt tròn xoe, ngơ ngác. Dù không biết chuyện gì xảy ra với nhà Bun, nhưng khi nghe tiếng gọi cứu thì ai cũng ra khỏi nhà hướng về nơi có tiếng gọi.
Xem thêm
Bông bí vàng trên giàn mướp hương - Truyện ngắn Phan Thành Đạt
Hưng rón rén bước lên thềm, gõ cửa. Không ai đáp. Chỉ có tiếng chim trên giàn, tiếng cá quẫy nhẹ dưới ao. Giữa khung cảnh ấy, hình ảnh một cậu trai thành phố đứng giữa sân quê bỗng trở nên bé nhỏ, lạc lõng – nhưng cũng là khởi đầu cho một mùa hè không giống bất cứ mùa hè nào trước đó.
Xem thêm
Người đàn bà vẽ tranh kiếng – Truyện ngắn Lưu Kiều Nhi
Tôi về đến nhà đúng lúc ba và chị Hai đang hì hục đem mớ tranh kiếng của má ra cất ở nhà kho phía sau. Tôi biết ngay là má có việc đi đâu đó nên hai người họ mới cả gan đến thế. Chị Hai nói má không chịu ở nhà nghỉ dưỡng bệnh, lại lén đi lặt cuống ớt với mấy người đàn bà trong xóm. Ba cười hiền lành bảo: Kệ bả. Bắt bả ở nhà hơn bắt cóc bỏ dĩa. Lại phụ ba một tay, dọn cho xong đống nợ này đi bây!
Xem thêm
Án ma ni thiên ý - Truyện ngắn Ny An
Ở gần cuối xã Xay Xát, đi qua khỏi con dốc sỏi đá bụi bay xám mặt sẽ tới Quán Phật. Hai lùm thiết mộc lan um tùm đứng trước ngõ hút tài lộc, nở bông ngào ngạt mỗi tối. Quán Phật nằm giữa khu vườn thuốc nam, lắp camera từ ngõ vào tới cửa và phòng khách. Bờ tường gắn lưới thép B40 ngăn khu vườn với dải cát trắng trải dài đầy dứa dại, cây bụi và xương rồng gai nhọn tua tủa.
Xem thêm
Một ngày không xảy ra chuyện gì. Truyện ngắn của Wayne Karlin
Dịp kỷ niệm 50 năm kết thúc chiến tranh Việt Nam, năm 2025, nhà văn Wayne Karlin ở tuổi tám mươi đã viết truyện rất ngắn “Một ngày không xảy ra chuyện gì”, đăng trên báo Washington Spectator với lời giãi bày: “Quãng thời gian tồi tệ nhất mà tôi phục vụ trong lực lượng lính thủy đánh bộ là thời tham chiến ở Việt Nam. Và thời gian đẹp đẽ nhất cũng chính là khi tôi tiếp tục kết nối với đất nước Việt Nam (kể từ sau chiến tranh)”.
Xem thêm
Hoàn lương - Truyện ngắn Võ Đào Phương Trâm
Khải ôm cái túi vải trên tay, bước ra khỏi cổng trại giam, Khải ngước mặt nhìn lên trời, khoảng trời bao la, trong xanh với những tia nắng đầu ngày tỏa dịu ấm áp, bầu trời bên ngoài cổng trại giam rộng lớn hơn nhiều so với khoảng trời bên trong khuôn viên của khám, dù có những lúc phạm nhân ra ngoài lao động thì cũng không thấy mênh mông đến vậy.
Xem thêm
Miếu thiêng – Truyện ngắn Võ Đào Phương Trâm
Đà Lạt! Chiều xám đặc, ánh sáng dường như không len nổi qua ngôi miếu bỏ hoang, nhiều năm âm u với những mảng cỏ dại phủ đầy dưới chân, xung quanh là những tầng cây rậm rịt. Bóng tối như trở thành điểm đặc biệt ở nơi này, và một điều nữa là, chẳng ai bén mảng đến đây, bởi không gian lạnh toát và ám mị.
Xem thêm
Công chúa Ngọc Anh – Truyện lịch sử của Nguyễn Thị Việt Nga
Công chúa Ngọc Anh bước ra khỏi cổng chùa Thiên Mụ thì dừng bước. Gót hài hoa di nhẹ lên bậc đá dẫn xuống đường. Nàng thẫn thờ nhìn dòng Hương xanh ngăn ngắt phía dưới đang lững lờ trôi. Giây lát, đôi mắt trong veo lại hướng lên phía dãy núi điệp trùng.
Xem thêm
Thư gửi nhà văn - Truyện ngắn của Đặng Chương Ngạn
Truyện ngắn đăng trên “Viết & Đọc” chuyên đề Mùa Hè 2025
Xem thêm
Luân hồi - Truyện ngắn Nguyễn Đức Hạnh
Truyện ngắn Luân hồi của Nguyễn Đức Hạnh là một bản giao hưởng đầy ám ảnh về sự trả giá của phản bội và sức mạnh vĩnh cửu của lòng trung thành.
Xem thêm
Biển Hồ mênh mông - Truyện ngắn của Đặng Chương Ngạn
Hành trình tìm nhau giữa nghịch cảnh và nỗi đau không biên giới
Xem thêm
Màu áo xanh - Truyện ngắn của Trần Hà Yên
Truyện đăng Văn nghệ Công an & Công an Nhân dân điện tử
Xem thêm
Hương trầm - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Nguồn: Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số 35 tháng 4 năm 2025, trang 26.
Xem thêm