TIN TỨC
  • Thơ
  • Giữa biển khơi, nhớ đất liền – Chùm thơ Đào Xuân Mai

Giữa biển khơi, nhớ đất liền – Chùm thơ Đào Xuân Mai

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-09-21 16:26:17
mail facebook google pos stwis
1032 lượt xem

(Mời click vào logo trên đây để truy cập thư mục)

Văn chương TPHCM: Từ nay, Hội Nhà văn TP.HCM có thêm một số lượng đáng kể hội viên mới chuyển về từ Ban Văn học của các Hội VHNT Bà Rịa – Vũng Tàu (cũ) và Bình Dương (cũ). Văn chương TP.HCM xin chọn giới thiệu tác phẩm của các “hội viên mới” này, như một cách chào đón và gắn kết. Lần này, chúng tôi trân trọng giới thiệu chùm thơ của Đào Xuân Mai – một gương mặt từ Vũng Tàu, với thơ ca gắn bó mật thiết đời thợ dầu khí, giàn khoan, biển khơi, đồng thời chan chứa tình quê, tình mẹ và ký ức chiến tranh.

__________

Nhà thơ Đào Xuân Mai, sinh ngày 27 tháng 9 năm 1954 tại xã Quỳnh Thạch, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Đã xuất bản tập thơ “Phía ấy quê nhà” do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành năm 2007 và thơ in trong một số tuyển tập thơ. Anh đang chuẩn bị ra mắt tập thơ tiếp theo.

Nhà thơ Đào Xuân Mai, nguyên công tác ở Xí nghiệp Khoan và Sửa Giếng thuộc Liên doanh Dầu khí VietSovpetro. Do đặc thù nghề nghiệp, quanh năm suốt tháng anh cùng đội ngũ kỹ sư công nhân Việt Nam và Liên bang Nga làm việc trên khu mỏ Bạch Hổ, quây quần 11 giàn khoan. Đêm về ánh điện sáng lung linh như khu phố nổi giữa biển Đông mênh mông, ầm ào sóng vổ và lồng lộng gió thổi.

Nên phần lớn thơ anh viết về dầu khí, về giàn khoan, về biển, về nỗi nhớ đất liền. Trong bài thơ: “Nói với con” sự day dứt của người cha khi biền biệt xa con, do đặc thù công việc: “Con ơi con!/ Bố đi biển mỗi năm/ Là một trăm tám mươi hai ngày rưỡi/ Suốt nửa đời với biển/ Mà đường đi chẳng giữ nổi một lối mòn/ Nửa cuộc đời/ Gắn bó với giàn khoan…”. Trong công việc không kém phần vất vả, hiểm nguy, đôi lúc nhà thơ hài hước, tếu táo cho công việc đỡ mệt nhọc hơn và nguôi ngoai phần nào nỗi nhớ người thân: “Em làm bên dầu khí/ Suốt đời đi tìm dầu/ Khoan cả đời chửa mệt/ Khoan nông …rồi … khoan sâu!” (Với nhà thơ Tùng Bách).


Nhà thơ Đào Xuân Mai

Mời bạn đọc chùm thơ của nhà thơ Đào Xuân Mai do nhà thơ Nguyễn Xuân Sang tuyển chọn và giới thiệu.

 

ĐÀO XUÂN MAI

 

NÓI VỚI CON

Con ơi con!
Bố đi biển mỗi năm -
Là một trăm tám mươi hai ngày rưỡi
Suốt nửa đời với biển
Mà đường đi chẳng giữ nổi một lối mòn
Nửa cuộc đời gắn bó với giàn khoan
Mùa hạ nóng, mùa đông thì gió mạnh
Nên những âu lo đời thường toan tính
Cũng chẳng bằng nỗi nhớ các con đâu
Khi các con lớn khôn, tóc bố cũng nhạt màu
Bởi có nhiều bữa ăn thiếu rau mà dư thừa chất đạm
Những mùa sóng yên, những chiều biển lặng
Ngắm ánh trăng lên cũng thèm một chút hương vườn
Con đừng tin rằng ở trên những giàn khoan
Nơi ở, nơi ăn người ta cứ ví bằng sao này, sao nọ
Bố thường đã quen với nơi nhiều nắng gió
Nên cứ nặng lòng trong những chuyến phải đi xa.

 

MƯA XIÊN

Chẳng phải mưa rừng mà mưa ở biển xa
Giữa trùng dương biển chiều giăng khói sóng
Giàn khoan đứng giữa bốn bề trống vắng
Gió khơi xanh dựng muôn sóng bạc đầu

Chẳng phải ngày này anh không nhớ em đâu
Mùng tám tháng ba chưa kịp mua quà tặng
Chưa kịp nói lời yêu thương chín mặn
Những nồng nàn ngày đôi lứa yêu nhau

Biển chiều nay mang nặng những ưu sầu
Hạt mưa xiên đan chéo vào lòng biển
Thương ngọn gió từ phương em gửi đến
Nên hạt mưa cũng ấm đến nao lòng

Ơi hạt mưa lành rơi xuống giữa ngày xuân
Giữa mênh mông của một màu xanh thẳm
Ta mới hiểu những gừng cay muối mặn
Em và mùa xuân buông dịu một góc chiều.

 

ĐÓN XUÂN Ở GIÀN KHOAN

Chẳng có xuân nào như mùa xuân ở đây
Nơi biển lớn giàn khoan là phố nhỏ
Ta đón xuân bằng những cành mai không có lá
Chỉ có những nụ hoa kết bằng lụa thôi em

Ta vẫn thèm những góc phố thân quen
Ước được đi bên em – tiễn mùa đông ở lại
Với ta mùa xuân vẫn đang còn trẻ mãi
Em thì như cánh hoa mỏng mảnh giữa đời thường

Mùa xuân lại về trên những gian khoan
Biển vẫn đẹp, trời vẫn trong xanh đấy
Những đuốc lửa suốt đêm ngày đang cháy
Để đón phút giao duyên khúc hát biển và trời

Ở nơi này chẳng hiếm những buồn vui
Thừa ánh sáng, thiếu sắc màu cảm xúc
Thôi thì cứ hẹn một ngày đẹp nhất
Ta trở về xuân thắm lại màu xuân.

 

MẸ TÔI

Cơi trầu thì bảo hộp dầu
Tôi tìm điên cả cái đầu vẫn chưa
Nhà thốt thì bảo dột mưa
Chín mươi năm mẹ vẫn chưa thuộc bài

Kể từ quan họ về đây
Mần zu xứ Nghệ đến ngày mẹ đi
Đường làng lối ngõ sớm khuya
Bước chân mẹ vẫn đi về sớm trưa

Tôi ngồi thấm lại ngày xưa
Thương con mẹ ủ nắng mưa trắng đầu
Mớ rau, quả bí, quả bầu
Mẹ ngồi hong cả gió lào nuôi con

Mẹ tôi trăng khuyết, trăng tròn
Bước chân thập thững đã mòn lối mưa
Muốn về thăm lại ngày xưa
Bờ sông lạnh gió vẫn chưa gặp người.

 

TIẾNG RỪNG

Thôi em cứ về dưới phố
Để anh ở lại với rừng
Nằm nghe mưa tuôn thác đổ
Cho lòng bất chợt rưng rưng

Để nghe rậm rịch bước chân
Những ngày hành quân đuổi giặc
Để nghe rộn khúc quân hành
Giữa mùa mưa rừng cơm vắt

Để nghe tiếng rừng vọng gọi
Đông Trường Sơn, Tây Trường Sơn
Những người còn, người nằm lại
Trẻ mãi giữa muôn cánh rừng

Để nghe… thôi không kể nữa
Cứ ở buồn vui với rừng
Ngắm màu chiều buông trên lá
Đợi buồn bất chợt rưng rưng.

                              ĐXM.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đà Lạt trong miền nhớ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Đà Lạt trong thơ Nguyễn Loan không phải là một đô thị hiện đại với những công trình mới, mà là một miền ký ức và cảm xúc
Xem thêm
Chạm phố - Chùm thơ Phan Duy
Nắng bỏ lại phía sau thành phố/ chút riêng tư không nói bằng lời/ chỉ nhẹ nhàng một chiếc lá rơi/ gửi gắm cả trăm chiêu tâm sự
Xem thêm
Từ những nhịp cầu đến miền đất yêu thương – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Không miêu tả phong cảnh hay kể lại hành trình, Đinh Nho Tuấn chạm đến hồn đất bằng những liên tưởng giàu chất thơ. Từ nhịp cầu nối những bờ vui đến tràm, đước, áo bà ba, câu lý…, tác giả gợi lên một miền Tây bình dị, hào sảng, giàu nghĩa tình.
Xem thêm
Đi về phía bình minh - Chùm thơ Nguyễn Hữu Quý
Hai bài thơ hưởng ứng, cổ vũ Cuộc thi thơ Tiếng gọi đô thị mới, như một lời chia sẻ và đồng hành cùng cuộc vận động sáng tác; không tham gia dự thi.
Xem thêm
Âm vang miền sơn cước - Chùm thơ Cao Thanh Minh
Hai bài thơ trong chùm Âm vang miền sơn cước mang đến bức tranh giàu màu sắc văn hóa về cuộc sống của đồng bào miền núi.
Xem thêm
Dấu chân ký ức - Chùm thơ
Chùm thơ Hoàng Quý:Em hóa ngỗng, hóa công, hóa thiên nga, phù thủy.../ Lông ngỗng đau lòng huyền sử Mỵ Châu
Xem thêm
Căn cước một thành phố - Chùm thơ Nguyễn Quốc Hiền
Cuộn mình vào cơn lốc chuyển dịch/ Ta tìm thấy căn cước của thành phố hôm nay.
Xem thêm
Làng lên phố - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Một chùm thơ có sự thống nhất khá rõ về cảm hứng: sự chuyển mình của làng quê Nam Bộ trong quá trình đô thị hóa, với những rung động trước cái mới nhưng vẫn da diết nhớ những giá trị cũ.
Xem thêm
Khói và màu xanh – Chùm thơ Đại Duy
Từ những mái phố, bữa cơm chiều và phận người giữa đô thị đến những miền liên tưởng giàu màu sắc tượng trưng, thơ Đại Duy cho thấy nỗ lực tìm kiếm một giọng điệu riêng. Trong Khói và Xanh, hiện thực và tưởng tượng đan cài, tạo nên những lát cắt trẻ trung về con người và thế giới quanh mình.
Xem thêm
Những dấu xanh của thành phố - Chùm thơ Trần Kim Dung
ừ những hàng me già trên đường Nguyễn Du đến thành phố biển đang chuyển mình mạnh mẽ, thơ Trần Kim Dung ghi lại những lát cắt đời sống bình dị bằng cái nhìn chân thành và giàu tình yêu với vùng đất mình đang sống. Trong những vòm lá xanh và những chân trời đang mở rộng ấy là nhịp đập của một đô thị nghĩa tình, năng động và không ngừng vươn lên.
Xem thêm
Vọng từ Côn Đảo - Chùm thơ Lê Vinh Dự
Côn Đảo hôm nay không chỉ là điểm đến của biển xanh, nắng gió và những hàng bàng cổ thụ. Trong cảm nhận của nhà thơ Lê Vinh Dự, mỗi lèn đá, ngọn sóng, ánh trăng nơi đây vẫn còn vọng lại bước chân của những người tù yêu nước đã ngã xuống vì độc lập tự do.
Xem thêm
Hoa tràm đất nhớ - Chùm thơ của Huỳnh Văn Út
U Minh mùa này hoa tràm nở không emOng có hút mậtchim có bay về đơm tổ?hay chỉ gióđi qua những hố bom nước đỏ.
Xem thêm
Nhật Chiêu và chùm thơ Ta chào bình yên
Bằng sự nhẹ nhàng thánh thiện, thơ Nhật Chiêu là sự lắng đọng của một trái tim giàu cảm xúc, đưa người đọc vào miền ký ức đầy mộng thực. Lối gieo vần, nhịp điệu và các biện pháp tu từ tạo nên một bức tranh đa sắc, bay bổng của sự lãng mạn pha lẫn chất thiền trong một thế giới nội tâm. Tình yêu trong thơ Nhật Chiêu là khoảng lặng, là những nuối tiếc lẫn hồi sinh, vừa huyền diệu vừa bí ẩn. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nhật Chiêu – Ta chào bình yên.
Xem thêm
Trở về từ những chuyến đi – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Sau những tháng ngày đối diện với bạo bệnh, Đinh Nho Tuấn trở lại với thơ như một cách tri ân cuộc sống. Hai bài thơ Về quê và Xách xe lên và chạy là những lát cắt giàu cảm xúc về quê hương, đất nước và hành trình kiếm tìm nguồn sống trong những điều bình dị nhất.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lý Hoa Sao
Tôi yêu những mùa cây thay lá/ Hoa dầu rơi kín mặt đường quen/ Đèn đỏ đếm thời gian nhẫn nại/ Dòng người xuôi ngược giữa bon chen
Xem thêm
Biển trong tim – Chùm thơ Lê Thị Điểm
biển đem nắng ủ vai gầy/ ướp mùi rong mặn phủ đầy tóc sương/ đem con sóng thức canh trường/ ru bờ cát ngủ bằng hương muối nồng
Xem thêm
Giữa sóng gió và mùa nhớ - Chùm thơ Hà Thái Quốc
Nắng sớm lên trên biển xanh vời vợi/ Bước chân đi sao cứ mãi ngập ngừng/ Vai hành trang khoác nỗi nhớ trên lưng/ Gánh ân tình của người thương sâu nặng
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Vũ Thanh Hoa tái xuất thi đàn với bộ ba ấn phẩm Vũ - Thanh - Hoa
Vũ Thanh Hoa vừa chính thức trở lại thi đàn sau gần một thập niên khi chị ra mắt cùng lúc bộ ba tập thơ mới mang tên “Vũ - Thanh - Hoa” tại TPHCM với chủ đề “Người đàn bà khác trong tôi”.
Xem thêm
Những hạt mầm trong gió tháng Sáu - Chùm thơ nhiều tác giả
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, những bài thơ nhỏ từ nhiều giọng viết khác nhau cùng gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu dành cho tuổi thơ và niềm tin vào những hạt mầm đang lớn.
Xem thêm
Phố cũ, phố nhớ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Con đường quen, vội vã bước chân hoang/ Reo cuốn quýt chồng lên nhau, từng lớp/ Bươn bả nắng, dòng xe trôi choáng ngợp/ Đường phố cũng oằn cong, nếp sống mòn...
Xem thêm