TIN TỨC
  • Thơ
  • Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả

Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2026-04-16 16:17:40
mail facebook google pos stwis
517 lượt xem


Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.

 

NHỮNG BƯỚC CHÂN

Lê Huy Mậu

 

Từ quê

        Qua rừng

                 Về tỉnh

Nửa đời là mấy bước chân?

 

Này bước tung tăng nội cỏ

Này bước run rẩy sốt rừng

Này bước ngỡ ngàng giữa phố

 

Bao nhiêu bước nhầm bước nhỡ

Bao nhiêu bước giữ bước gìn

Để mình đừng sẩy bước chân?

 

Đã qua ấu thơ tuổi trẻ

Đã qua khôn dại một thời

Bước chân gần về tới huyệt

Còn lo vấp ngã người ơi

L.H.M.

 

GỌI NGƯỜI

Hoàng Quý

 

Bãi khách ấy có rất nhiều săng lẻ

Đêm dừng chân ngửa mặt lên trời

Cánh võng mắc như thuyền chợt đi, chợt đến

Có ai người trở lại nữa hay thôi?

 

Tôi từng tới rừng kia một ngày xa ngái

Hái đầy tay những trái giòn xanh

Chiều hút tầm bom mặt mày sạm khói

Đã cười đùa toàn những chuyện huyên thuyên

 

Trời trở rét úp thìa cho bớt rét

Túm tít xem trăng, trăng đã qua trời

Sương ướt giọt quờ tay sang võng cạnh

Trong đám chiều qua có đứa đi rồi!

 

Tôi từng khóc một chiều bãi khách

Thằng bạn người Nùng chết tuổi thanh niên

Cơn sốt rét bất ngờ không thuốc

Bó theo người độc tấm tăng con...

 

Có những cuộc đời như trăng khuyết tuổi

Tất tật mang cho không toan tính điều gì

Bãi khách ấy

Vạt rừng săng lẻ ấy

Bao người đi qua!

 

Đồng đội tôi giờ thưa thớt cả

Đứa cấy ruộng quê

Đứa tất tả thị thành

Tôi chỉ muốn gào to trước cánh rừng xưa cũ

Có ai về mắc võng với tôi không?

H.Q.

 

KHÔNG DỄ GÌ…

Tôn Quang Minh

 

Ta một thời hồn nhiên ngang dọc nỗi rừng

Hồn nhiên tả tơi, hồn nhiên kiêu hãnh

Xa mẹ, xa quê không dễ gì không khóc

Bến chật đò đầy tất tả Trường Sơn.?

 

Một thời ta tăng rách võng sờn

Nhập cuộc chiến dẳng dai không cân sức

Những đích đến không dễ gì học thuộc

Ba lô lính nghèo xước xát hai vai

 

Hành quân, hành quân…đá cứng, châm mềm:

Đồi thịt cháy, Khe gọi hồn, Cửa tử...

Những trận đánh không dễ gì không sợ

Chỉ đủ để tin rồi sẽ gặp Sài Gòn!

 

Những trận chiến bắt đầu bằng đói khát

Những trận chiến vãn hồi bằng ngơ ngác

Không dễ gì quên những lời hứa chưa thành

Sấp ngửa rừng đêm nơi bạn ta sắp chết!

 

Không dễ gì ta bây giờ không khác

Bến cũ trăng xưa đã khuyết đã tròn

Đêm trở giấc không dễ gì không tiếc

Nhưng làm sao tiếc nuối một mùa yêu?

T.Q.M.


 

VỆT THỜI GIAN

Châu Hoài Thanh

 

Nỗi đau ngủ vùi trong đất

cây cỏ bị bỏ quên chợt tỉnh giấc kinh hoàng

những đứa trẻ không bao giờ lớn được

lặng nhìn tháng ngày trôi

 

Quảng Trị quê tôi

có nơi nào chiến tranh đau thương đến thế

năm mươi năm nỗi đau còn gõ cửa

từng ngôi nhà xác xơ

 

Dừng chân bên đường nghe câu chuyện của hôm nay

mà cứ tưởng vừa đi qua năm mươi năm trước

những đứa trẻ không quên cơn mơ khủng khiếp

vệt thời gian hằn trên kí ức người già

 

Mỗi lần đi qua ngã bảy, ngã ba

tôi như thấy những nấm mồ đứng dậy

ngác ngơ dấu hỏi giữa trời

 

xin thắp một nén hương thay cho lời sám hối

để nhận ra mình may mắn được an nhiên

Xin nỗi đau ngủ yên

cho mặt trời tỏa sáng

giấc nồng nàn

những đứa trẻ bình yên!

C.H.T.
 

 

QUA BẾN LỘC AN

Mai Lê

 

Qua miền nắng gió

Nợ những vòng tay ôm

Muốn quỳ xuống hôn lên hoa cỏ

Nước non đâu cũng nặng tình

 

 Lộc An say lời biển hát

Rừng phi lao chắn sóng nghiêng mình

Tiếng nói cười chật bến

Thuyền căng buồm tung lưới gọi bình minh

 

Người lính già trầm ngâm lặng lẽ

Mắt mông lung dõi tận phía chân trời

Tìm dấu tích những chuyến tàu huyền thoại

Đất anh hùng đã hóa sử thi

 

Đêm Lộc An mênh mông

Gió sông Ray thì thầm kể chuyện

Bầu trời muôn con mắt thức

Những hồn thiêng đã hóa tượng đài!

M.L


 

CÁNH ĐỒNG YÊN TĨNH

Lê Vinh Dự

 

Năm mươi năm trôi qua

cỏ mọc đè lên dấu chân

người lính già đi qua như một giấc mơ

không còn tiếng súng

 

Người lính già gọi tên đồng đội

những cái tên rơi xuống lòng đất

không bật lại âm thanh

chỉ có gió trả lời bằng những khoảng trống

 

Người lính già đã từng đi qua rừng

qua những đêm đạn sáng như sao rơi ngược

qua cái chết mỏng như một tờ giấy chưa kịp viết

 

không còn hố bom để nhận ra quá khứ

không còn con đường dẫn về tuổi trẻ

các bạn tôi ơi

ở đâu

ở đâu

trong đất

trong cỏ

trong giấc mơ xanh dang dở

giữa cánh đồng lặng im

L.V.D.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Làng lên phố - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Một chùm thơ có sự thống nhất khá rõ về cảm hứng: sự chuyển mình của làng quê Nam Bộ trong quá trình đô thị hóa, với những rung động trước cái mới nhưng vẫn da diết nhớ những giá trị cũ.
Xem thêm
Khói và màu xanh – Chùm thơ Đại Duy
Từ những mái phố, bữa cơm chiều và phận người giữa đô thị đến những miền liên tưởng giàu màu sắc tượng trưng, thơ Đại Duy cho thấy nỗ lực tìm kiếm một giọng điệu riêng. Trong Khói và Xanh, hiện thực và tưởng tượng đan cài, tạo nên những lát cắt trẻ trung về con người và thế giới quanh mình.
Xem thêm
Những dấu xanh của thành phố - Chùm thơ Trần Kim Dung
ừ những hàng me già trên đường Nguyễn Du đến thành phố biển đang chuyển mình mạnh mẽ, thơ Trần Kim Dung ghi lại những lát cắt đời sống bình dị bằng cái nhìn chân thành và giàu tình yêu với vùng đất mình đang sống. Trong những vòm lá xanh và những chân trời đang mở rộng ấy là nhịp đập của một đô thị nghĩa tình, năng động và không ngừng vươn lên.
Xem thêm
Vọng từ Côn Đảo - Chùm thơ Lê Vinh Dự
Côn Đảo hôm nay không chỉ là điểm đến của biển xanh, nắng gió và những hàng bàng cổ thụ. Trong cảm nhận của nhà thơ Lê Vinh Dự, mỗi lèn đá, ngọn sóng, ánh trăng nơi đây vẫn còn vọng lại bước chân của những người tù yêu nước đã ngã xuống vì độc lập tự do.
Xem thêm
Hoa tràm đất nhớ - Chùm thơ của Huỳnh Văn Út
U Minh mùa này hoa tràm nở không emOng có hút mậtchim có bay về đơm tổ?hay chỉ gióđi qua những hố bom nước đỏ.
Xem thêm
Nhật Chiêu và chùm thơ Ta chào bình yên
Bằng sự nhẹ nhàng thánh thiện, thơ Nhật Chiêu là sự lắng đọng của một trái tim giàu cảm xúc, đưa người đọc vào miền ký ức đầy mộng thực. Lối gieo vần, nhịp điệu và các biện pháp tu từ tạo nên một bức tranh đa sắc, bay bổng của sự lãng mạn pha lẫn chất thiền trong một thế giới nội tâm. Tình yêu trong thơ Nhật Chiêu là khoảng lặng, là những nuối tiếc lẫn hồi sinh, vừa huyền diệu vừa bí ẩn. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nhật Chiêu – Ta chào bình yên.
Xem thêm
Trở về từ những chuyến đi – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Sau những tháng ngày đối diện với bạo bệnh, Đinh Nho Tuấn trở lại với thơ như một cách tri ân cuộc sống. Hai bài thơ Về quê và Xách xe lên và chạy là những lát cắt giàu cảm xúc về quê hương, đất nước và hành trình kiếm tìm nguồn sống trong những điều bình dị nhất.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lý Hoa Sao
Tôi yêu những mùa cây thay lá/ Hoa dầu rơi kín mặt đường quen/ Đèn đỏ đếm thời gian nhẫn nại/ Dòng người xuôi ngược giữa bon chen
Xem thêm
Biển trong tim – Chùm thơ Lê Thị Điểm
biển đem nắng ủ vai gầy/ ướp mùi rong mặn phủ đầy tóc sương/ đem con sóng thức canh trường/ ru bờ cát ngủ bằng hương muối nồng
Xem thêm
Giữa sóng gió và mùa nhớ - Chùm thơ Hà Thái Quốc
Nắng sớm lên trên biển xanh vời vợi/ Bước chân đi sao cứ mãi ngập ngừng/ Vai hành trang khoác nỗi nhớ trên lưng/ Gánh ân tình của người thương sâu nặng
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Vũ Thanh Hoa tái xuất thi đàn với bộ ba ấn phẩm Vũ - Thanh - Hoa
Vũ Thanh Hoa vừa chính thức trở lại thi đàn sau gần một thập niên khi chị ra mắt cùng lúc bộ ba tập thơ mới mang tên “Vũ - Thanh - Hoa” tại TPHCM với chủ đề “Người đàn bà khác trong tôi”.
Xem thêm
Những hạt mầm trong gió tháng Sáu - Chùm thơ nhiều tác giả
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, những bài thơ nhỏ từ nhiều giọng viết khác nhau cùng gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu dành cho tuổi thơ và niềm tin vào những hạt mầm đang lớn.
Xem thêm
Phố cũ, phố nhớ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Con đường quen, vội vã bước chân hoang/ Reo cuốn quýt chồng lên nhau, từng lớp/ Bươn bả nắng, dòng xe trôi choáng ngợp/ Đường phố cũng oằn cong, nếp sống mòn...
Xem thêm
Chiều phố lất phất Xuân - Chùm thơ Nguyễn Nguyên Phượng
Nhành mộng rẩy run lệ đắngMùa rơi phía nhớ lay phayNíu nhau niềm nỗi rưng sầuĐọng môi mềm buổi chia tay
Xem thêm
“Ru lên thật thà” - Ca khúc của Hoàng Quý
“Ru lên thật thà” mang một nỗi buồn đẹp - nhẹ như lời tự sự, chậm như bước chân ký ức. Nghe rồi cứ thấy lòng mình dịu xuống, như vừa đi qua một miền gió cũ.
Xem thêm
Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên Được, nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông Giang tự tại giữa đại ngàn.
Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm