- Thơ
- Khi thời gian lên tiếng – Chùm thơ Mai Hoa
Khi thời gian lên tiếng – Chùm thơ Mai Hoa
Chùm thơ của Hoa Mai là những góc nhìn giàu cảm xúc về ký ức, lịch sử và những miền sống đang dịch chuyển trong tâm tưởng. Từ Sài Gòn hiện đại đến không gian lăng tẩm rêu phong, rồi trở về với những hình ảnh dân gian quen thuộc, các bài thơ cho thấy một giọng điệu riêng: lặng lẽ, giàu liên tưởng và không ngừng tìm cách gọi tên thời gian theo cách của mình.
YÊU SÀI GÒN
Chùa xây bằng nhớ rất xa
Bước mây không gió, bước ta không mình
Rắc thơ đánh dấu hành trình
Thơ mọc cây, nở hoa tình trắng thơm
Ngồi buồn cắn nửa cọng rơm
Nghe mùa trong miệng bay cơn thương dài
Em sao Hôm, anh sao Mai
Vòng quanh tìm gọi mệt nhoài thế nhân
Ta yêu Sài Gòn trong ngần
Triệu người yêu cũng triệu lần thủy chung.

NGỰA ĐÁ TRƯỚC LĂNG KHẢI ĐỊNH
Ngựa đá rêu phong tiếng hí
Gõ mòn móng vào trăm năm
Cõng bao dâu bể trên lưng
Phi về đâu khi chiều tối?
Vàng son lăng tẩm cũng phai
Tâm tư con thành mưa lạnh
Gió mang tứ thơ giao mùa
Bay ngang bầu trời cô quạnh
Lịch sử ngủ trong lăng tẩm
Tên hoàng đế? Có khi quên
Chỉ còn tài hoa dân chúng
Rồng bay, phượng múa ngời lên
Lịch sử đi qua sân Rồng
Ngựa đá trong mưa buồn lặng
Ngựa chạy làm sao cho đặng
Trĩu trên lưng ngàn buổi chiều?
May vẫn còn bầy ngựa đá
Cõng lịch sử kệ thịnh suy
Cho con chạm tay khoảnh khắc
Đủ hiểu thời gian nói gì!
HÓA MỘT CON ĐÒ
Hình như ta hóa con đò
Chở mùa sang trĩu, tặng cho chân trời
Mùa thu về ngủ giếng khơi
Có cây khế chín rụng lời xa xưa
Ra sông hoa cải đốt bờ
Lửa phiêu phiêu gọi bao giờ đông sang?
Đêm qua mưa lạnh dịu dàng
Rét về ngồi đếm lá vàng run run
Có hạt hoa ngủ ấm bùn
Có người ru giấc mơ run cuối mùa.
--------------
Hội viên Hội Nhà văn TP. HCM
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
