- Thơ
- Từ biển xanh đến đô thị mới – Chùm thơ Lê Vinh Dự
Từ biển xanh đến đô thị mới – Chùm thơ Lê Vinh Dự
Hồ Tràm – Xuyên Mộc trong thơ Lê Vinh Dự hiện lên không chỉ là một vùng đất đang đổi thay, mà còn là nơi đặt ra những câu hỏi về ký ức, về con người và “linh hồn của đô thị mới”. Một chùm thơ có ý thức tư tưởng rõ, kết nối giữa sóng biển, chiến tranh và nhịp sống hiện đại.
HỒ TRÀM THỨC GIẤC
Biển xõa đầu nhớ sóng
Hồ Tràm trong im lặng
nằm nghe đất chuyển mình.
Mộc mạc thôi
tên đất như tên người
từ hoang sơ nay vươn mình thức dậy…
Hàng dương xanh không cúi đầu trước gió
chúng chỉ thẳng vào vòm trời
những mũi tên của thời đại mới
nắng vàng ươm trên cát
đêm ánh đèn nghe tiếng hát xa vang…
Bỗng dưng em hỏi anh:
khi những ngôi nhà cao mọc lên
Hồ Tràm cỏ có còn xanh?
Và biển có còn rì rào con sóng
sóng vỗ bờ ai
để đất hỏi:
Ai người có nhớ… Hồ Tràm ?
Chiến tranh đã lùi xa
Giờ là lúc ta thắp đèn thắp nến.

NHỮNG TÒA NHÀ VÀ BÓNG NGƯỜI
Những tòa nhà mọc lên
như những câu hỏi thẳng đứng
chọc vào bầu trời.
Trong kính
bóng người nhân lên vô hạn
Trong đất thở?
Ai sẽ dựng xây một giấc mơ hiện đại?
Xuyên Mộc trong mắt anh
mà trở thành tâm điểm của chính mình
Nhưng trung tâm nào
cũng cần một linh hồn.
Nếu linh hồn nằm lại
trong những câu chuyện cũ
thì đô thị này
chỉ là một cơ thể không ký ức.
Có người đi giữa phố
mà nghe tiếng rừng xưa gọi lại
Một âm thanh rất nhỏ
không làm chậm bước chân…
ĐÔ THỊ MỚI
Ai đã qua Hồ Tràm?
Sóng về đêm, lấp lánh ánh đèn
Những tòa nhà trước biển
Thổn thức trong mạch thời gian
Sóng gọi bạn trẻ bước nhanh hơn
Và người già nỗi nhớ chưa sờn
Khúc tình ca màu xanh của biển
Rạng ngời những khúc đường không tên.
Hồ Tràm xanh
Bến sông che những thân tàu không số
còn chưa quên chiến tranh
Lộc An hướng về tương lai
Bãi bồi sóng lăn tăn như dấu hỏi
Những tòa nhà vẫn cứ mọc cao.
Ta xây đô thị mới
không hẳn là cao hơn
mà là nơi ta thấu rõ
Khi cha ông mình từng sống thế nào?
Và em và anh đều hiểu vì sao
Những tòa nhà mọc cao
Ngực phong ba trước gió.
Có ai hỏi:
giữa sóng và bê tông
đâu là linh hồn của đất?
Xin trả lời:
Đó là con người
Biết giữ màu xanh của biển
Một Hồ Tràm bay cao.
TIẾNG GỌI TỪ LÒNG SÂU
Xin hẹn người về xuyên mộc
Không chỉ biết một địa danh
Thời đạn bom thành bản hùng ca Tổ quốc.
Xưa rừng chở che đoàn quân đi
Nay đất mở lòng
Ôm những đứa con mãi nằm lại
Trong lửa đạn không về….
Cát vẫn trắng tinh khôi
Hòa mặn từng hạt muối
Mồ hôi và máu đổ
Quyện thanh xuân hóa mình vào đất
Cho Hồ Tràm nay vững chãi sóng dầy.
Ai qua khu Xuyên Phước Cơ
Những con đường nhẹ vương cỏ lá
Nơi lối mòn và bóng tối
Ươm niềm tin giấu ủ trong tim
Có những người nằm lại… không về.
Nay trước biển sòng còn ngàn năm vỗ
biển không chát vì muối mặn
Mà chát những cuộc chia li
Nỗi nhớ chẳng gọi thành tên…
Từ chính từ nơi này
Một sức mạnh âm thầm đã lớn lên
Sức mạnh của mạch ngầm
Không gì khuất phục: Biển vẫn xanh
Cát không miệt mài đơn độc
Đã có con người đồng hành
trong hành trình kiến tạo tương lai.
-------------
Tác giả: LÊ VINH DỰ
Hội viên Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh.
