TIN TỨC
  • Thơ
  • Người ơi, đừng hát cung trầm | Chùm thơ Lương Tử Miên

Người ơi, đừng hát cung trầm | Chùm thơ Lương Tử Miên

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-12-14 06:49:49
mail facebook google pos stwis
2500 lượt xem

LƯƠNG TỬ MIÊN

Đại tá Lương Tử Miên (90t)

 

NGƯỜI ƠI, ĐỪNG HÁT CUNG TRẦM
 

Ở nơi chen chúc ra vào

Nụ cười thì mượn, lời chào cũng vay 

Vẫn đang tìm một bàn tay

Dìu nhau qua những phút giây lặng thầm

Người ơi, đừng hát cung trầm

Tẻ vui một nửa khúc ngâm bẽ bàng.

Đời người phỏng độ mấy gang

Mà đi chưa trọn cung đàn tơ vương 

Rối bời những giận rồi thương

Những ghềnh những thác con đường chông gai

Tưởng đâu êm ấm lâu dài

Giọt cà phê vẫn đắng hoài, người ơi! 

 

 

GỬI EM NGƯỜI CON GÁI BẾN TRE
 

Quê hương em, anh đến một lần rồi

Qua bài hát bao nhiêu năm về trước

Khi chiều xuống bổng trầm theo tiếng nhạc

Trải lòng mình lắng giai điệu say mê

 

Đằm thắm ân tình: Dáng đứng Bến Tre

Anh đến quê em theo con đường sách vở

Mà sao vẫn hằn sâu bao nỗi nhớ

Về một miền sông nước rất thân thương

 

Anh chưa từng đặt chân đến Hàm Luông 

Ngắm lục bình trôi dập dềnh sóng nước

Chưa về Cổ Chiên tấp nập ghe mành xuôi ngược

Mà sao vẫn bâng khuâng khi bìm bịp kêu chiều

 

Chắc hai đầu nỗi nhớ gọi thương yêu!?

Anh biết mình khó một lần về được 

Cái miệt rừng dừa bao la sông nước

Bởi còn lo toan bề bộn đời thường.

 

Những nhọc nhằn bươn chải gió sương

Rồi khoảng cách của độ dài đường sá

Những núi, những sông và bao cản ngăn không hình hài em ạ!

Thôi em về đi – Rồi đứng dưới rừng dừa

 

Cho anh ngắm nhìn dáng đứng năm xưa

Để hòi tưởng lại một thời đi đáng giặc.

Dọc đường hành quân vẫn ngân nga câu hát 

Lý giao duyên với những ầu ơ

Những ví dầu cầu ván – Viết thành thơ!

 

 

CHỊ TÔI
 

Nhận tin chị sắp đi xa

Bần thần ngồi giữa canh ba nặng nề

Soạn xong hành lý về quê

Đường xa ngàn dặm em về, kịp không?

 

Tuổi xuân gồng gánh theo chồng

Lỡ làng duyên phận, sang sông hai lần

Nhà nghèo cơm hẩm muối rang

Dưa cà bữa sáng dành sang buổi chiều

 

Trần thân vớt tép băm bèo

Quanh năm lặn lội liêu xiêu giữa đồng

Làng ta đất chật người đông

Đắng cay cứ lẫn vào trong ngọt bùi

 

Chẳng bao giờ thấy chị vui

Gặp em chị vẫn nụ cười héo hon

Kể từ cái thuở còn son

Đến khi mái tóc chẳng còn màu xanh 

 

Chị tôi chẳng biết thị thành

Một mình lam lũ, một mình quê xưa

Điệu buồn theo những nắng mưa

Đau câu ví dặm dò đưa, ơi người!

 .

Chị nay đã di xa rồi

Cũng là khép lại kiếp người đa đoan

Hai Vai(*) bóng đổ chiều sang 

Khói hương bay mãi con đường chị đi …

 

(*) Hai Vai một ngọn núi đá ở quê tôi


                                                 Lèn Hai Vai (Diễn Châu, Nghệ An)

 

MƯA NẮNG HAI CHIỀU
 

Ở nơi mình trời vẫn nắng chói chang

Nghe phương ấy đang chuyển mùa gió lạnh

Chuyện thời tiết như nỗi buồn ám ảnh

Như chơi vơi nỗi nhớ đến khôn cùng

 

Vẫn những giải mây bay trên đỉnh núi chập chùng

Nghe gió hát những nỗi niềm muôn thuở

Rừng trút lá giữa một chiều ráng đỏ

Tiếng đôi chim lạc bạn gọi nhau hoài 

 

Đã rất xa rồi trong trẻo những ban mai

Cứ ríu rít những bàn tay vẫy gọi

Ở đâu đó vẫn âm vang giọng nói

Mà thân thương gửi những đợi những chờ

 

Mình lần tìm những ký ức xa xưa

Trong góc khuất của một thời nông nổi

Một thời bung biêng giữa hai miền sáng tối

Lối đi về trong mưa nắng ngược chiều 

 

Nhận ra mình, xa lắm những miền yêu !
 

 

CHI NÊ, THƯƠNG LẮM MÌNH ƠI !
 

Bãi bờ nước biếc non xanh

Lắng trong câu hát ân tình năm nao

Một miền nắng thấp mưa cao

Chiến tranh bom đạn thét gào xác xơ

 

Mình đi - mình vẫn ngóng chờ

Dấu trong lông ngực bài thơ dặn dò

Thương ai, chiều ấy xuôi đò

Trời mưa nặng hạt, đàn cò ngang sông

 

Mình đi gió núi mênh mông

Thổi nghiêng câu hát niềm mong bần thần

Mình về phai nhạt tuổi xuân

Quê hương đau đến mấy lần vọng phu

 

Cheo leo phía ấy sương mù

Cho lòng vương vấn lời ru êm đềm

Tưởng gần hóa lại xa thêm

Bản Mường ánh lửa đêm đêm bập bùng.
 

(*) Chi Nê : một thị trấn của huyện Lạc Thủy (Hòa Bình) nơi có nông trường chè Sông Bôi

Mời nghe cụ Lương Tử Miên đọc thơ của một nhà thơ cùng họ:

Rút từ tập Lam Hồng 7 của Hội thơ Nghệ Tĩnh tại TPHCM (Nxb Hội Nhà văn, 2022).

Bài viết liên quan

Xem thêm
Giới thiệu thơ Nastassia Nareika
Thơ của Nastassia Nareika, nữ thi sĩ vùng Brest (Cộng hòa Belarus), song hành giữa những địa danh của Belarus và cõi nội tâm. Lịch sử trong thơ chị sống động qua tiếng vó ngựa, ánh gươm và những tường thành cổ. Mùa thu trong thơ chị là mùa vọng về từ quá khứ, mùa của những vết thương chưa lành, của dòng máu lịch sử vẫn rung lên trong huyết quản người đương thời. Song hành với cảm thức ấy là một trái tim yêu thương mãnh liệt, đi qua mọi thử thách.
Xem thêm
Liên Phương và chùm thơ Lục bát để rơi
Bằng cách chọn lọc ý nghĩa trong từng câu chữ vừa gợi tả phong phú vừa thi mỹ trong đài từ, thơ lục bát Liên Phương mang tầng nghĩa vừa mong manh vừa sâu lắng, giàu triết lý suy tư, đậm nét mỹ học. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Liên Phương – Lục bát rơi.
Xem thêm
Hai tiếng thơ tri ân – Chùm thơ Nguyễn Bá Vượng và Hà Thiên Sơn
Hai vần thơ cho một ngày trở về với những người đã nằm xuống: một bản hùng ca và một lời tự tình.
Xem thêm
Những khúc lặng không thể nào quên - Chùm thơ Triệu Kim Loan
​Tháng Bảy về, lòng ta lại lặng nghiêng trước máu xương của bao liệt sĩ đã hòa vào lòng đất Mẹ.
Xem thêm
Ký ức không khép lại – Chùm thơ Trần Quang Khánh và Thanh Hoàng
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn nguyên trong nỗi nhớ người lính, trong cuộc đời người ở lại và trong trái tim những bà mẹ. Chùm thơ của Trần Quang Khánh và Thanh Hoàng là những lát cắt lặng sâu về một quá khứ chưa bao giờ khép lại.
Xem thêm
Tháng Bảy cùng anh – Chùm thơ nhiều tác giả
Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ tháng Bảy của các tác giả, hội viên Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh từ Bà Rịa - Vũng Tàu.
Xem thêm
Máu đỏ và những ký ức thiêng liêng – Chùm thơ Trần Mai Hường
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương và ký ức về một thời máu lửa vẫn còn ở lại. Ba bài thơ của Trần Mai Hường là những lát cắt xúc động về người lính, người mẹ và những hy sinh không thể nào quên.
Xem thêm
Gọi người từ phía ký ức – Chùm thơ Hoa Mai
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những cuộc kiếm tìm, những nỗi đợi chờ và ký ức về người đã khuất vẫn còn ở lại. Qua ba bài thơ Nhờ anh tìm mẹ, Cội bồ kết ở Ngã ba Đồng Lộc và Về đi cha, Hoa Mai trở về những địa chỉ của một thời máu lửa bằng những câu chuyện gia đình gần gũi, lặng lẽ và nhiều day dứt.
Xem thêm
Tháng Bảy, gió gọi tên anh – Chùm thơ nhiều tác giả
Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của Võ Miên Trường, Trần Kim Dung, Phạm Thanh Bình và Nga Vũ nhân Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7.
Xem thêm
Tiếng vọng từ những miền ký ức - Chùm thơ Nguyên Hùng
Nhân ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ được viết từ những chuyến đi qua vùng biển Gạc Ma, rừng tràm Xẻo Quýt và bến Vàm Lũng. Ba miền đất, ba miền ký ức, nơi sự hy sinh của bao thế hệ vẫn còn vọng lại trong tiếng sóng, tiếng chèo và bóng những con tàu năm cũ.
Xem thêm
Đón các anh về với đất mẹ | Thơ Trần Thế Tuyển - nhạc Lê Khắc Hùng
Hướng tới Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, xin chia sẻ ca khúc Đón các anh về với đất mẹ, phổ thơ Trần Thế Tuyển, nhạc Lê Khắc Hùng – như một nén tâm nhang tưởng nhớ và tri ân những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.
Xem thêm
Giữ lấy phần người - Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Đinh Nho Tuấn là gương mặt đã nhiều lần được giới thiệu trên Văn chương TP.HCM, đồng thời liên tiếp ghi dấu tại các giải thưởng văn học trong những năm gần đây. Với chùm thơ mới, anh tiếp tục đi vào những câu hỏi cốt lõi về nhân cách, lương tâm, trái tim và phẩm giá của thi ca. Giọng thơ nhiều suy tư, có lúc quyết liệt, nhưng sau những đối cực sáng – tối vẫn là niềm tin vào phần người không dễ bị khuất lấp.
Xem thêm
Vọng phu - Một bài thơ hay của nhà thơ Phạm Thanh Bình
Những ngày giữa tháng Bảy, các trang báo dồn dập đăng tải thông tin về câu chuyện tình của cô gái Nguyễn Thị Lệ và chàng trai Huỳnh Văn Quên. Hai người từng tham gia hoạt động kháng chiến tại Long An từ những năm 60 của thế kỷ trước. Khi đơn vị nhận lệnh chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công Xuân Mậu Thân 1968, trước lúc chia tay người lính trẻ hẹn: “Đánh xong trận này tui về, ra mắt ba má rồi cưới em”.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua – Chùm thơ của nhiều tác giả
Bốn bài thơ của bốn tác giả CCB, bốn lát cắt khác nhau, cùng gặp nhau ở một điểm: phía sau chiến thắng và hòa bình vẫn còn những ký ức, những hy sinh và những tình yêu lặng lẽ tiếp tục sống cùng năm tháng.
Xem thêm
Trong những ngày chưa gọi tên – Chùm thơ Nguyễn Hồng Thủy Tiên
Ba bài thơ đều đi theo mạch liên tưởng, giàu tính thị giác và nội tâm. Điều này thể hiện rõ từ Trong căn phòng bừa bộn của em đến Sẽ qua đi thôi và Gió vẫn tha thiết thổi.
Xem thêm
Đi qua xác quả bom - Chùm thơ của Trần Thị Nương
Đi qua xác quả bom / nằm khát gió – đó là cách nhà thơ Trần Thị Nương định nghĩa hành trình sáng tạo của mình.
Xem thêm
Tháng Bảy còn những cuộc trở về
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của Phạm Đình Phú và Trần Ngọc Phượng – các nhà thơ cựu chiến binh, hội viên Hội Nhà văn TP. HCM.
Xem thêm
Mẹ ơi! Con vẫn ở đây – Lời nhắn gửi từ những người chưa kịp trở về
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu ca khúc Mẹ ơi! Con vẫn ở đây, được nhạc sĩ Trầm Tích phổ từ bài thơ cùng tên của PGS-TS, Trung tướng Nguyễn Đức Hải.
Xem thêm
Kim Chi và chùm thơ Lạc phố Hà Tiên
Nhà thơ Kim Chi (tên thật là Võ Thị Kim Chi) - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội VHNT các dân tộc thiểu số Việt Nam, hội viên Hội VHNT tỉnh Vĩnh Long, là giáo viên rất đam mê thơ. Chị đã xuất bản các tập thơ “Mưa tháng chạp” (NXB Hội Nhà văn), “Mùa thương gọi nhỡ” (NXB Văn hóa Văn nghệ), “Nắng đêm” (NXB Hội Nhà văn). Thơ Kim Chi viết về nhiều đề tài con người và xã hội nhưng thành công hơn cả là những bài viết về quê hương và tình yêu. Thơ chị giàu nữ tính, thắm đượm tình nhân ái trước biến động của xã hội và lịch sử bằng một ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ, giản dị mà hiện đại, tính họa và tính nhạc luôn hòa quyện. Nhà văn Lê Xuân xin giới thiệu chùm thơ Kim Chi cùng bạn đọc.
Xem thêm
Nhịp sóng và vần thơ – Chùm thơ Lương Phương Hậu
Là một nhà khoa học nhiều năm gắn bó với sông nước và biển, GS-TS Lương Phương Hậu mang vào thơ những trải nghiệm lắng đọng cùng một tâm hồn giàu liên tưởng.
Xem thêm