TIN TỨC
  • Thơ
  • Nhớ núi ngàn nhớ lại kỷ niệm thương – Chùm thơ Phương Uyên

Nhớ núi ngàn nhớ lại kỷ niệm thương – Chùm thơ Phương Uyên

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2025-09-23 01:13:18
mail facebook google pos stwis
1069 lượt xem

(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Thơ Phương Uyên mang những hoài vọng, yêu thương dành cho miền quê với lớp bụi mờ thời gian đọng trên thôn bản, nơi con đường đến lớp nhiều kỷ niệm, ở đó mùa thu thật đẹp với nét phiêu bồng lãng mạn mà cũng thật nhiều xúc cảm của người con đi xa được về lại quê nhà. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Phương Uyên.

 

Ảnh: Nina May

SƯƠNG LÊN BẢN

 

Sớm đang về chân em lại lên bản

Trên đường đi chứa đầy về mù sương

Dưới bước chân đường đá mà không nản

Nhớ núi ngàn nhớ lại kỷ niệm thương

 

Kỷ niệm đó trong đầu em khắc mãi

Từ khi nhỏ đã được mẹ đeo vai

Bàn chân mẹ trên đường đi vất ấy

Luôn khó mà nhưng mẹ gắng vì em

 

Thời gian trôi đường sương mù em nhớ

Nhớ thu về là lớp học mở ra

Để lên lớp trên đường đi khó quá

Nhưng gắng mình cho tương lai tuyệt mà

 

Ngày hôm nay em trở lại về bản

Nhìn thấy mẹ trong sương mù phía xa

Mẹ đang chờ đón em về từ sớm

Em nhớ mẹ, và mẹ cũng nhớ em

 

Sương mù trắng nhưng tấm lòng lại ấm

Khi tình yêu và nỗi nhớ thật nhiều

Về nhà thôi có qua trường chân bước

Sương ôm trường em nhớ lại tuổi thơ.

 

LẠC QUAN...

 

Bệnh mệt mà nhưng em luôn cố gắng

Lạc quan nhiều đơn giản vì tình yêu

Dù bệnh mệt nhưng em không im lặng

Luôn cười vui nụ cười tươi thật nhiều

 

Em không nghĩ về bệnh tật gì đó

Mặc dù em không được khoẻ mạnh gì

Nhưng em vẫn chỉ nghĩ về người đó

Những người mà bên cạnh cùng em vui

 

Cuộc đời này ai cũng có bệnh tật

Dù em đây bệnh nặng và khổ đau

Nhưng cứ sống không nghĩ gì chữ mất

Mỗi phút đến không để lại nỗi sầu

 

Dù đau đớn và muôn điều khó nói

Nhưng lạc quan vui vẻ nụ cười tươi

Em vẫn thấy những ngày đẹp tươi mới

Người bên mình em hạnh phúc biết bao

 

Dù bệnh đó nhưng tai còn nghe thấy

Là vẫn sống có phải không nào em

Trái tim em câu hỏi ấy trỗi dậy

Mắt vẫn nhìn thì hãy sống thật êm

 

Từ tim em trả lời lên nhiều nhất

Có bệnh nặng em càng hiểu tình thương

Có bệnh nặng thời gian dù nhanh hết

Nhưng mỗi phút qua em lại yêu người thân

 

Hãy yêu đi và đừng để đánh mất

Thời gian trôi trong lạnh lẽo không màu

Hãy yêu mình và âu sầu đừng tới

Mắt nhìn, tai nghe là mình đang sống mà.

 

 

MỘT MÙA TRÊN LƯNG

 

Một mùa trở lại quê tôi

Khiến tim tôi thấy cứ ngồi nhớ quê

Nhớ thôn nhớ bản tôi về

Mang theo cảm xúc tràn trề nhớ thương

 

Chân vừa bước tới dốc nương

Làm tôi nhớ lại bóng hương của bà

Nhớ xưa với dốc đèo xa

Bàn chân bà gắng leo ra dốc đồi

 

Mùa thu lá rụng thân rời

Cành cây đau xót nhìn rồi khóc đêm

Còn trên dốc bản chẳng mềm

Có bà cố gắng bước thêm mỗi ngày

 

Nhìn bà con lại xót ngay

Khi chân bà nứt bàn tay máu trào

Mùa thu cũng lạnh xen vào

Vậy mà bà vẫn trèo cao lưng đồi

 

Hôm nay trở lại thôn rồi

Mùa thu trở lại bà ơi con về

Con về nước mắt tràn trề

Mùa thu trở lại chẳng nghe tiếng bà

 

Chỉ nhìn thấy cảnh trong xa

Hình bà xưa ấy cõng mùa trên lưng.

 

CON PHỐ MÙA THU

 

Lạ từng con phố mùa thu

Làm chân em bước nhớ khu ngõ này

Một đường ngõ nhỏ thơ ngây

Biết bao kỷ niệm từ đây có mà

 

Thu về lá rụng bay xa

Cành cây đau đớn nhìn ra nhớ hoài

Lá cây cứ mãi tả tơi

Cành thì khóc suốt không rời nỗi đau

 

Giống em thu đến lại sầu

Muốn quên ai đó nhưng đầu vẫn ghi

Cứ mùa lá rụng thầm thì

Trong lòng em nhớ về ai suốt ngày

 

Nhớ người em lại xuống đây

Con đường ngõ nhỏ đôi tay có người

Nhưng sao giờ lại xa rời

Mùa thu đến đó hỏi người nhớ không?

 

NEO ĐẬU BẾN QUÊ

 

Chiếc thuyền sầu chẳng lẻ đơn

Bởi bên sông vắng có hồn nước yêu

Biết bao cảm xúc thôn chiều

Nhớ sao sông nước thật nhiều hồn thương

 

Sáng thì thuyền đó tha phương

Chiều về thuyền nhớ sông hương hữu tình

Giống sao cô gái thôn mình

Dù chàng xa cách nhưng hình chẳng phai

 

Bến quê neo đậu mãi này

Thuyền xa đến mấy vẫn ngày nhớ quê

Nhớ khu thuyền đậu trở về

Nhớ bờ thương lắm thật mê lòng thuyền

 

Thuyền yêu về lại trăng lên

Ánh trăng soi nước hão huyền có đâu

Chỉ soi cho sáng thật lâu

Để thuyền luôn thấy thật sâu tình bờ.

 

THÁNG 9....

 

Tháng chín về mang lại những chiều thương

Mang xao xác một hồn thu đang dỗi

Mang chiếc lá xanh nhẹ nhàng trôi nổi

Em bước về...lắng đọng chiều buồn tênh

 

Tháng chín về gieo bao niềm thương nhớ

Có nỗi nhớ sao giờ đã cũ

Có ánh mắt một thời quyến rũ

Bụi thời gian chợt mờ phủ rêu phong

 

Tháng chín về biết bao sự trong lòng

Chiều tàn dần trên con phố người đông

Trong hơi thở gió heo may nhè nhẹ

Tự nhắc mình cứ hát trong khe khẽ

 

Tháng chín về...lòng nhớ...người hoang hoải

Nhớ mắt ai chờ tôi dưới hàng me

Ai đã cùng tôi trên một chiếc xe

Nghe hơi ấm còn in hằn lên má

 

Tháng chín về hồn tôi buồn như đá

Vẫn hằng đêm chờ đợi bóng người xa

Anh có về ngang qua con đường cũ

Ánh mắt nào nhìn lại phút tình xưa.

 

GIÓ MÙA

 

Gió mùa đập cửa vào đêm

Rét run cầm cập chăn mềm quấn thân

Cứ run cảm xúc bần thần

Nhớ cha nhớ mẹ người thân quê mình

 

Gió mùa đập cửa không hình

Làm con nhớ quá về tình nhà ta

Nhớ sao cảnh đó ngày xa

Gió mùa về tới mẹ cha càng gần

 

Gió mùa về đó nhắc thân

Về quê thăm mẹ bước chân nhanh nào

Đông về lạnh lắm trời trao

Nhưng mà vẫn ấm khi vào bếp yêu

 

Bếp yêu kỉ niệm thật nhiều

Hồng than mẹ nấu lên đều bữa cơm

Cha thì vẫn cứ sớm hôm

Gió mùa lạnh đó nhưng ôm cả nhà.

Phương Uyên

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đà Lạt trong miền nhớ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Đà Lạt trong thơ Nguyễn Loan không phải là một đô thị hiện đại với những công trình mới, mà là một miền ký ức và cảm xúc
Xem thêm
Chạm phố - Chùm thơ Phan Duy
Nắng bỏ lại phía sau thành phố/ chút riêng tư không nói bằng lời/ chỉ nhẹ nhàng một chiếc lá rơi/ gửi gắm cả trăm chiêu tâm sự
Xem thêm
Từ những nhịp cầu đến miền đất yêu thương – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Không miêu tả phong cảnh hay kể lại hành trình, Đinh Nho Tuấn chạm đến hồn đất bằng những liên tưởng giàu chất thơ. Từ nhịp cầu nối những bờ vui đến tràm, đước, áo bà ba, câu lý…, tác giả gợi lên một miền Tây bình dị, hào sảng, giàu nghĩa tình.
Xem thêm
Đi về phía bình minh - Chùm thơ Nguyễn Hữu Quý
Hai bài thơ hưởng ứng, cổ vũ Cuộc thi thơ Tiếng gọi đô thị mới, như một lời chia sẻ và đồng hành cùng cuộc vận động sáng tác; không tham gia dự thi.
Xem thêm
Âm vang miền sơn cước - Chùm thơ Cao Thanh Minh
Hai bài thơ trong chùm Âm vang miền sơn cước mang đến bức tranh giàu màu sắc văn hóa về cuộc sống của đồng bào miền núi.
Xem thêm
Dấu chân ký ức - Chùm thơ
Chùm thơ Hoàng Quý:Em hóa ngỗng, hóa công, hóa thiên nga, phù thủy.../ Lông ngỗng đau lòng huyền sử Mỵ Châu
Xem thêm
Căn cước một thành phố - Chùm thơ Nguyễn Quốc Hiền
Cuộn mình vào cơn lốc chuyển dịch/ Ta tìm thấy căn cước của thành phố hôm nay.
Xem thêm
Làng lên phố - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Một chùm thơ có sự thống nhất khá rõ về cảm hứng: sự chuyển mình của làng quê Nam Bộ trong quá trình đô thị hóa, với những rung động trước cái mới nhưng vẫn da diết nhớ những giá trị cũ.
Xem thêm
Khói và màu xanh – Chùm thơ Đại Duy
Từ những mái phố, bữa cơm chiều và phận người giữa đô thị đến những miền liên tưởng giàu màu sắc tượng trưng, thơ Đại Duy cho thấy nỗ lực tìm kiếm một giọng điệu riêng. Trong Khói và Xanh, hiện thực và tưởng tượng đan cài, tạo nên những lát cắt trẻ trung về con người và thế giới quanh mình.
Xem thêm
Những dấu xanh của thành phố - Chùm thơ Trần Kim Dung
ừ những hàng me già trên đường Nguyễn Du đến thành phố biển đang chuyển mình mạnh mẽ, thơ Trần Kim Dung ghi lại những lát cắt đời sống bình dị bằng cái nhìn chân thành và giàu tình yêu với vùng đất mình đang sống. Trong những vòm lá xanh và những chân trời đang mở rộng ấy là nhịp đập của một đô thị nghĩa tình, năng động và không ngừng vươn lên.
Xem thêm
Vọng từ Côn Đảo - Chùm thơ Lê Vinh Dự
Côn Đảo hôm nay không chỉ là điểm đến của biển xanh, nắng gió và những hàng bàng cổ thụ. Trong cảm nhận của nhà thơ Lê Vinh Dự, mỗi lèn đá, ngọn sóng, ánh trăng nơi đây vẫn còn vọng lại bước chân của những người tù yêu nước đã ngã xuống vì độc lập tự do.
Xem thêm
Hoa tràm đất nhớ - Chùm thơ của Huỳnh Văn Út
U Minh mùa này hoa tràm nở không emOng có hút mậtchim có bay về đơm tổ?hay chỉ gióđi qua những hố bom nước đỏ.
Xem thêm
Nhật Chiêu và chùm thơ Ta chào bình yên
Bằng sự nhẹ nhàng thánh thiện, thơ Nhật Chiêu là sự lắng đọng của một trái tim giàu cảm xúc, đưa người đọc vào miền ký ức đầy mộng thực. Lối gieo vần, nhịp điệu và các biện pháp tu từ tạo nên một bức tranh đa sắc, bay bổng của sự lãng mạn pha lẫn chất thiền trong một thế giới nội tâm. Tình yêu trong thơ Nhật Chiêu là khoảng lặng, là những nuối tiếc lẫn hồi sinh, vừa huyền diệu vừa bí ẩn. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nhật Chiêu – Ta chào bình yên.
Xem thêm
Trở về từ những chuyến đi – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Sau những tháng ngày đối diện với bạo bệnh, Đinh Nho Tuấn trở lại với thơ như một cách tri ân cuộc sống. Hai bài thơ Về quê và Xách xe lên và chạy là những lát cắt giàu cảm xúc về quê hương, đất nước và hành trình kiếm tìm nguồn sống trong những điều bình dị nhất.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lý Hoa Sao
Tôi yêu những mùa cây thay lá/ Hoa dầu rơi kín mặt đường quen/ Đèn đỏ đếm thời gian nhẫn nại/ Dòng người xuôi ngược giữa bon chen
Xem thêm
Biển trong tim – Chùm thơ Lê Thị Điểm
biển đem nắng ủ vai gầy/ ướp mùi rong mặn phủ đầy tóc sương/ đem con sóng thức canh trường/ ru bờ cát ngủ bằng hương muối nồng
Xem thêm
Giữa sóng gió và mùa nhớ - Chùm thơ Hà Thái Quốc
Nắng sớm lên trên biển xanh vời vợi/ Bước chân đi sao cứ mãi ngập ngừng/ Vai hành trang khoác nỗi nhớ trên lưng/ Gánh ân tình của người thương sâu nặng
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Vũ Thanh Hoa tái xuất thi đàn với bộ ba ấn phẩm Vũ - Thanh - Hoa
Vũ Thanh Hoa vừa chính thức trở lại thi đàn sau gần một thập niên khi chị ra mắt cùng lúc bộ ba tập thơ mới mang tên “Vũ - Thanh - Hoa” tại TPHCM với chủ đề “Người đàn bà khác trong tôi”.
Xem thêm
Những hạt mầm trong gió tháng Sáu - Chùm thơ nhiều tác giả
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, những bài thơ nhỏ từ nhiều giọng viết khác nhau cùng gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu dành cho tuổi thơ và niềm tin vào những hạt mầm đang lớn.
Xem thêm
Phố cũ, phố nhớ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Con đường quen, vội vã bước chân hoang/ Reo cuốn quýt chồng lên nhau, từng lớp/ Bươn bả nắng, dòng xe trôi choáng ngợp/ Đường phố cũng oằn cong, nếp sống mòn...
Xem thêm