TIN TỨC
  • Thơ
  • Những đêm không ngủ của một người đàn bà đã đi qua thời gian

Những đêm không ngủ của một người đàn bà đã đi qua thời gian

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2026-01-07 07:30:53
mail facebook google pos stwis
1188 lượt xem

"Đêm tròn mắt thức" là một tập thơ được viết từ độ lắng của cuộc đời, nơi người phụ nữ đã đi qua nhiều mất mát, chia xa, bệnh tật, chiến tranh, hậu Covid và cả những đổi thay không thể đảo ngược của thời gian. Thơ Kiều Huệ không tìm cách “làm mới hình thức”, mà chọn ở lại với cảm xúc nguyên sơ với những nhớ – buồn – thương – tiếc – chịu đựng và tự an ủi mình bằng câu chữ.

Nhà thơ Kiều Huệ - hội viên Hội Nhà văn TPHCM và một trong 5 tập thơ của chị.

Xuyên suốt tập thơ là trạng thái thao thức: đêm mất ngủ, đêm mưa, đêm bệnh viện, đêm hoài niệm, đêm Sài Gòn, đêm mùa đông, đêm trăng lạc… “Đêm” ở đây không chỉ là thời gian vật lý mà là không gian tâm trạng, nơi ký ức, cô đơn, tình yêu cũ, cha mẹ đã khuất, bạn bè lần lượt ra đi… cùng trở về. Nhiều bài thơ mang tính tự sự, như những trang nhật ký được viết bằng vần điệu, không giấu giếm sự mộc mạc và tính chân thật.

Thơ Kiều Huệ có thế mạnh khi viết về tình thân, nỗi buồn tuổi-không-còn-trẻ, ý thức về phận người nữ, và ký ức đời sống đô thị – Sài Gòn – miền quê. Ở đó, không có triết lý lớn, nhưng có sự tử tế của cảm xúc: thương cha mẹ bằng lời giản dị, thương người đã xa bằng cách nhắc lại kỷ niệm rất nhỏ, thương chính mình bằng việc dám thừa nhận yếu đuối.

Về nghệ thuật, có thể thấy thơ Kiều Huệ thuộc phong cách dung dị với những hình ảnh quen, vần điệu an toàn, cảm xúc và diễn đạt đôi khi dàn trải. Nhưng đổi lại, tập thơ có một ưu điểm không thể phủ nhận: người đọc tin. Tin vì đó là những câu thơ không “làm dáng”, không che giấu nỗi buồn, không sợ lặp lại – như chính đời sống của một người phụ nữ đi qua đủ đầy và mất mát.

Đây là một tập thơ của nhu cầu chia sẻ, của lời khuyên cần giữ lại những gì không nên quên, và của một người viết thơ để tự nói với mình – rồi nói khẽ với người khác. Chân thành chúc mừng nhà thơ Kiều Huệ và xin giới triệu dưới đây chùm thơ rút từ tập thơ này.

 

Tháng Ba nhớ mẹ

 

Ngày mai mùng Tám tháng Ba

Con buồn nhớ mẹ đã xa cõi trần

Mẹ người phụ nữ gian truân

Cuộc đời vất vả nhọc nhằn hy sinh

 

Chẳng khi nào nghĩ đến mình

Chăm lo hạnh phúc gia đình chồng con

Thanh xuân nhòa nhạt héo hon

Thời gian sức mẹ hao mòn già nua

 

Thân cò dãi nắng dầm mưa

Nuôi con khôn lớn dắt đưa vào đời

Tháng ba ngày tám mẹ ơi

Tôn vinh phụ nữ ngàn lời ngợi ca

 

Có bao giờ mẹ đòi quà

Chẳng hề biết tám tháng ba ngày gì

Mẹ không than trách điều chi

Công ơn dưỡng dục con ghi vào lòng

 

Kính dâng ngàn đóa hoa hồng

Con luôn nhớ mẹ khắc trong tim mình.
 

 

Nhớ cha

 

Đã bao năm khuất bóng cha

Mùa thu xưa ấy chưa nhòa nỗi đau

Cha nằm yên nghỉ huyệt sâu

Tim con quặn thắt lòng sầu mênh mang

 

Hương linh phảng phất khói nhang

Khóc thương đau xót lệ tràn cha ơi

Từ nay con phải mồ côi

Không cha mất mẹ cuộc đời bơ vơ

 

Nâng niu từ thuở bé thơ

Nuôi con khôn lớn ước mơ dạt dào

Công ơn dưỡng dục lớn lao

Tình yêu cha mẹ non cao biển trời

 

Mùa thu về lá vàng rơi

Heo may se sắt chơi vơi nỗi niềm

Nghĩa trang chiều vắng lặng yên

Nén hương thắp kính cha hiền hôm nay

 

Thương cha vất vả tháng ngày

Một đời cặm cụi nghề may nhọc nhằn

Nuôi con khôn lớn lập thân

Cha đi khắp nẻo đường trần bôn ba

 

Bệnh tim rình rập tuổi già

Biệt ly vĩnh viễn đi xa cõi nào

Cha về trong giấc chiêm bao

Nhớ cha quay quắt nghẹn ngào câu thơ.

 

 

Xin đừng gọi tôi: “Người đàn bà cũ”

 

Xin đừng goi tôi: “Người đàn bà cũ”

Trong cuộc đời đã nếm đủ chua cay

Khi buồn vui thử thách những rủi may

Thân phận đàn bà mong manh lá cỏ

 

Tôi người phụ nữ tuy không còn trẻ

Dù thời gian sắc đẹp có tàn phai

Nhưng tâm hồn vẫn chẳng hề đổi thay

Vượt sóng gió bằng niềm tin mạnh mẽ

 

Mệnh danh phải đẹp mỗi người một vẻ

Yêu bản thân lúc tuổi trẻ đến già

Nên chăm chút nâng niu như cành hoa

Để không bị nhạt nhòa nét quyến rũ

 

Xin đừng gọi tôi: “Người đàn bà cũ”

Tôi nhủ lòng sẽ rũ sạch tổn thương

Và quên đi nỗi bất hạnh đoạn trường

Sống bản lĩnh hồn nhiên giữ nhân cách

 

Biết làm mới mình không vượt nguyên tắc

Thời thanh xuân quá khứ đã lùi xa

Không buồn sầu tiếc nuối dĩ vãng qua

Tình thơ đẹp tôi... Người đàn bà mới.

 

 

Mưa lòng

 

Đêm qua tròn mắt thức

Nghe giọt mưa rả rích

Ngỡ như khúc nhạc buồn

Nhớ về miền ký ức

 

Mơ một đêm ngon giấc

Người thương về trong mộng

Dù chợt tỉnh đêm không

Một vòng tay ôm ấp

 

Bỗng rưng rưng khóe mắt

Nén giọt sầu héo hắt

Có tiếng gió thì thầm

Vỗ về em đừng khóc

 

Cơn mưa rồi sẽ tạnh

Bình minh ngời tia nắng

Hong khô những muộn phiền

Mưa lòng ngưng bão tố.

 

 

Dòng sông thơ ấu

 

Ta trở về bên dòng sông thơ ấu

Tình hoài hương vẫn đau đáu nghẹn ngào

Con đò xưa chở ký ức xôn xao

Dòng chảy hiền hòa trong lòng gợn sóng

 

Lục bình lặng lờ trôi qua bến vắng

Thong dong từng cụm chẳng nhớ bến bờ

Mênh mang bồng bềnh sông nước lơ thơ

Hoàng hôn tím soi bóng mình chạnh nhớ

 

Sông vẫn nhắc người tha hương còn nợ

Dù có đi xa cách trở dặm dài

Tình quê hương vẫn không hề nhạt phai

Dòng phù sa vẫn nồng nàn thương nhớ

 

Sông trẻ mãi ngàn năm hoài trông ngóng

Ta tuổi già tiếc nuối ngày xa xưa

Thuở hoa niên cùng bạn tắm nô đùa

Mùa nước nổi rủ nhau đi bắt cá

 

Đếm ngày tháng thời gian trôi nhanh quá!

Con sông xưa bồi lở hai ven bờ

Dòng nước trôi đi kỷ niệm ấu thơ

Sông vẫn hát lời ru con... của mẹ!
 

NGUYÊN HÙNG chọn và giới thiệu

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đà Lạt trong miền nhớ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Đà Lạt trong thơ Nguyễn Loan không phải là một đô thị hiện đại với những công trình mới, mà là một miền ký ức và cảm xúc
Xem thêm
Chạm phố - Chùm thơ Phan Duy
Nắng bỏ lại phía sau thành phố/ chút riêng tư không nói bằng lời/ chỉ nhẹ nhàng một chiếc lá rơi/ gửi gắm cả trăm chiêu tâm sự
Xem thêm
Từ những nhịp cầu đến miền đất yêu thương – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Không miêu tả phong cảnh hay kể lại hành trình, Đinh Nho Tuấn chạm đến hồn đất bằng những liên tưởng giàu chất thơ. Từ nhịp cầu nối những bờ vui đến tràm, đước, áo bà ba, câu lý…, tác giả gợi lên một miền Tây bình dị, hào sảng, giàu nghĩa tình.
Xem thêm
Đi về phía bình minh - Chùm thơ Nguyễn Hữu Quý
Hai bài thơ hưởng ứng, cổ vũ Cuộc thi thơ Tiếng gọi đô thị mới, như một lời chia sẻ và đồng hành cùng cuộc vận động sáng tác; không tham gia dự thi.
Xem thêm
Âm vang miền sơn cước - Chùm thơ Cao Thanh Minh
Hai bài thơ trong chùm Âm vang miền sơn cước mang đến bức tranh giàu màu sắc văn hóa về cuộc sống của đồng bào miền núi.
Xem thêm
Dấu chân ký ức - Chùm thơ
Chùm thơ Hoàng Quý:Em hóa ngỗng, hóa công, hóa thiên nga, phù thủy.../ Lông ngỗng đau lòng huyền sử Mỵ Châu
Xem thêm
Căn cước một thành phố - Chùm thơ Nguyễn Quốc Hiền
Cuộn mình vào cơn lốc chuyển dịch/ Ta tìm thấy căn cước của thành phố hôm nay.
Xem thêm
Làng lên phố - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Một chùm thơ có sự thống nhất khá rõ về cảm hứng: sự chuyển mình của làng quê Nam Bộ trong quá trình đô thị hóa, với những rung động trước cái mới nhưng vẫn da diết nhớ những giá trị cũ.
Xem thêm
Khói và màu xanh – Chùm thơ Đại Duy
Từ những mái phố, bữa cơm chiều và phận người giữa đô thị đến những miền liên tưởng giàu màu sắc tượng trưng, thơ Đại Duy cho thấy nỗ lực tìm kiếm một giọng điệu riêng. Trong Khói và Xanh, hiện thực và tưởng tượng đan cài, tạo nên những lát cắt trẻ trung về con người và thế giới quanh mình.
Xem thêm
Những dấu xanh của thành phố - Chùm thơ Trần Kim Dung
ừ những hàng me già trên đường Nguyễn Du đến thành phố biển đang chuyển mình mạnh mẽ, thơ Trần Kim Dung ghi lại những lát cắt đời sống bình dị bằng cái nhìn chân thành và giàu tình yêu với vùng đất mình đang sống. Trong những vòm lá xanh và những chân trời đang mở rộng ấy là nhịp đập của một đô thị nghĩa tình, năng động và không ngừng vươn lên.
Xem thêm
Vọng từ Côn Đảo - Chùm thơ Lê Vinh Dự
Côn Đảo hôm nay không chỉ là điểm đến của biển xanh, nắng gió và những hàng bàng cổ thụ. Trong cảm nhận của nhà thơ Lê Vinh Dự, mỗi lèn đá, ngọn sóng, ánh trăng nơi đây vẫn còn vọng lại bước chân của những người tù yêu nước đã ngã xuống vì độc lập tự do.
Xem thêm
Hoa tràm đất nhớ - Chùm thơ của Huỳnh Văn Út
U Minh mùa này hoa tràm nở không emOng có hút mậtchim có bay về đơm tổ?hay chỉ gióđi qua những hố bom nước đỏ.
Xem thêm
Nhật Chiêu và chùm thơ Ta chào bình yên
Bằng sự nhẹ nhàng thánh thiện, thơ Nhật Chiêu là sự lắng đọng của một trái tim giàu cảm xúc, đưa người đọc vào miền ký ức đầy mộng thực. Lối gieo vần, nhịp điệu và các biện pháp tu từ tạo nên một bức tranh đa sắc, bay bổng của sự lãng mạn pha lẫn chất thiền trong một thế giới nội tâm. Tình yêu trong thơ Nhật Chiêu là khoảng lặng, là những nuối tiếc lẫn hồi sinh, vừa huyền diệu vừa bí ẩn. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nhật Chiêu – Ta chào bình yên.
Xem thêm
Trở về từ những chuyến đi – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Sau những tháng ngày đối diện với bạo bệnh, Đinh Nho Tuấn trở lại với thơ như một cách tri ân cuộc sống. Hai bài thơ Về quê và Xách xe lên và chạy là những lát cắt giàu cảm xúc về quê hương, đất nước và hành trình kiếm tìm nguồn sống trong những điều bình dị nhất.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lý Hoa Sao
Tôi yêu những mùa cây thay lá/ Hoa dầu rơi kín mặt đường quen/ Đèn đỏ đếm thời gian nhẫn nại/ Dòng người xuôi ngược giữa bon chen
Xem thêm
Biển trong tim – Chùm thơ Lê Thị Điểm
biển đem nắng ủ vai gầy/ ướp mùi rong mặn phủ đầy tóc sương/ đem con sóng thức canh trường/ ru bờ cát ngủ bằng hương muối nồng
Xem thêm
Giữa sóng gió và mùa nhớ - Chùm thơ Hà Thái Quốc
Nắng sớm lên trên biển xanh vời vợi/ Bước chân đi sao cứ mãi ngập ngừng/ Vai hành trang khoác nỗi nhớ trên lưng/ Gánh ân tình của người thương sâu nặng
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Vũ Thanh Hoa tái xuất thi đàn với bộ ba ấn phẩm Vũ - Thanh - Hoa
Vũ Thanh Hoa vừa chính thức trở lại thi đàn sau gần một thập niên khi chị ra mắt cùng lúc bộ ba tập thơ mới mang tên “Vũ - Thanh - Hoa” tại TPHCM với chủ đề “Người đàn bà khác trong tôi”.
Xem thêm
Những hạt mầm trong gió tháng Sáu - Chùm thơ nhiều tác giả
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, những bài thơ nhỏ từ nhiều giọng viết khác nhau cùng gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu dành cho tuổi thơ và niềm tin vào những hạt mầm đang lớn.
Xem thêm
Phố cũ, phố nhớ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Con đường quen, vội vã bước chân hoang/ Reo cuốn quýt chồng lên nhau, từng lớp/ Bươn bả nắng, dòng xe trôi choáng ngợp/ Đường phố cũng oằn cong, nếp sống mòn...
Xem thêm